Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 688: Bước chân trong đêm. (2)

Trước nay Tả Thiếu Dương chưa bao giờ tin vào ma quỷ, cho nên dù bốn bề là bóng đêm cũng không hề khiến y sợ hãi. Có điều phim ma quỷ kinh dị thì lại xem không ít, trước kia thường hay đắc ý vì sự can đảm của mình, bây giờ mới thấy đó là hành động não tàn, trong đầu bất tri bất giác hiện ra đủ thứ hình ảnh ghê rợm từ mấy bộ phim đó, không khỏi nổi gai ốc từng cơn.

Đột nhiên sau lưng lành lạnh, cứ như có người thổi hơi phía sau vậy.

Tả Thiếu Dương rùng mình quay ngoắt lại, chỉ thấy cách đó không xa Thanh Mị Tử thập thò sau cái cột, ngoài ra làm gì có ai nữa.

Chẳng lẽ là ở trên đầu?

Tả Thiếu Dương ngầm phòng bị, sau đó ngẩng đầu lên, trên đỉnh đầu là xà, ban ngày y đã nhìn rồi, rất cũ kỹ, buổi tối không nhìn thấy rõ nữa. Có điều chỉ là không thấy hoa văn trạm trổ thôi, nếu có người, y nhất định nhìn ra ngay, ánh mắt quét một dọc trên đầu, vẫn không thấy có gì khác thường.

Thật là kỳ quái!

Tả Thiếu Dương lẩm bẩm trong lòng, vì khi đó y rất cảnh giác, để ý xem có người ở đại đường ra không, nên không thể có chuyện nhầm lẫn được, chắc chắn đó là tiếng bước chân nữ nhân.

Khi đó bất kể nữ nhân đó tiến hay lùi, y đều có thể phát hiện, chỉ có đứng im mới làm tiếng bước chân biến mất mà thôi.

Nha môn không có người ở, cho dù là người nhà của huyện lệnh cũng ở hậu trạch, có con đường riêng thông ra nha môn, buổi tối con đường này sẽ bị khóa lại. Đến tối sau khi hết giờ làm, toàn bộ mọi người sẽ rời đi, trừ người trông cửa ở đại môn ra, toàn bộ nha môn không ai ở hết, người hậu trạch không thể tùy tiện tới nha môn, nên hôm nay chỉ có mấy người bọn họ mà thôi.

Bởi vì nha môn buổi tối vắng vẻ, lại thêm phòng ốc nơi này lại cũ kỹ, thêm vào tường cao lớn, sân rộng, hành lang sâu hun hút, là địa điểm lý tưởng xảy ra những câu chuyện ma quỷ. Bất kể là Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh hay là các loại diễn nghĩa truyền kỳ sớm hơn, đều có rất nhiều câu chuyện ma quỷ ở nha môn, kể đâu ra đó, làm người ta không rét mà run.

Tả Thiếu Dương tất nhiên cũng đã xem những truyện đó, phim cũng xem không ít luôn, bất giác lúc này đây tâm lý bị ảnh hưởng.

Là một người học y, Tả Thiếu Dương không sợ người chết, không tin vào quỷ hồn thần bí, nhưng phàm những thứ mà con người ta nhìn không thấy, sợ không được, không cần biết có phải là người vô thần không, đối diện với thứ thần bí không rõ ra, luôn khiến người ta sợ hãi, chứ không phải sợ quỷ hôn.

Đằng sau lưng có tiếng gọi sợ hãi của Thanh Mị Tử:" Thái sư thúc tổ, mau quay về đi!"

Tả Thiếu Dương vọt người lùi nhanh về phía nàng, thấy nha đầu đó sợ tới đứng không vững ôm chặt lấy cái cột, vỗ vai nàng an ủi:" Đừng sợ, không có gì cả, ta nghe nhầm thôi, chắc là nghe tiếng nước mưa coi thành tiếng bước chân."

Miệng tuy nói như thế, nhưng có nhầm hay không, Tả Thiếu Dương tự biết, tiếng bước chân và tiếng mưa sao có thể nhầm, hiện chỉ có thể nói vậy mà thôi.

Thanh Mị Tử thở phào vuốt ngực:" Đệ tử đã nói mà, trong nha môn này chỉ có mấy người chúng ta mà thôi, họ đều đang ngủ, làm gì có ai tới?"

" Đúng thế, chúng ta cũng về thôi, nếu không người khác phát hiện ra thì không hay đâu." Tả Thiếu Dương tranh thủ khuyên:

Thanh Mị Tử sao chịu, không dễ dàng có cơ hội dồn Tả Thiếu Dương vào thế khó, thế nào cũng phải dụ y nói ra bí quyết luyện công. Đột nhiên phía đại đường truyền tới giọng hoảng loạn của Bạch Chỉ Hàn:" Lão gia! Lão gia! Người ở đâu?"

Dù giọng nàng đã cố ý áp thấp xuống, nhưng vì sợ hãi lại không kìm được mà cao lên, Tả Thiếu Dương biết nàng phát hiện ra mình không có ở bên cạnh, nha môn âm u như thế không khỏi sợ hãi, vội đáp:" Chỉ Nhi, ta ở bên này!"

Ngay lập tức thấy bóng người lao vào màn mưa, rồi nhanh chóng tới dưới hành lang, trong tay Bạch Chỉ Hàn còn cầm theo một cái ô màu đỏ, nàng chuẩn bị thu ô đi vào, chợt thấy Thanh Mị Tử chỉ mặc áo trong đứng đó thì sững người, lúng túng không biết phải làm sao.

Thanh Mị Tử cười khanh khách:" Thái sư thúc tổ, tiểu nha hoàn của người ghen rồi, đệ tử không chọc nổi tỷ ấy đâu, đệ tử trốn trước đây."

Nói rồi nhảy lên lấy đạo bào, chuẩn bị đi mất.

Thế này mình nói gì cũng không ai tin, tốt nhất phải ba mặt một lời mới được, Tả Thiếu Dương vội giữ nàng lại:" Ngươi bảo ta ra đây là vì muốn nói bí mật gì với ta cơ mà."

" Đã là bí mật, tất nhiên là hai chúng ta phải nói riêng với nhau rồi, sao có thể nói trước mặt người khác được? Khi nào người đem bí quyết tu luyện truyền cho đệ tử, đệ tử sẽ nói, đảm bảo đó là bí mật xứng đáng để trao đổi." Thanh Mị Tử dứt lời thì cũng đã lách người chạy lướt qua bên Bạch Chỉ Hàn, cười hì hì chạy vù về đại đường:

Tả Thiếu Dương không biết phải giải thích ra làm sao, cười ngượng ngùng, nói mình mắc lừa một tiểu nha đầu cũng chẳng đỡ hơn.

Bạch Chỉ Hàn thong thả đi tới, nói:" Lão gia, chúng ta cũng về đại đường đi."

Giọng nàng tuy lúc nào cũng đúng mực, nhỏ nhẹ, thậm chí hơi lạnh, không thỏ thẻ nũng nịu như Thanh Mị Tử, nghe như phạm âm trong chùa, làm người ta dễ chịu.

" Ừ, sao nàng lại dậy thế?"

" Nô tỳ ..." Bạch Chỉ Hàn có hơi xấu hổ:" Thực ra nô tỳ hơi sợ, không ngủ được, cho nên muốn sang ngủ cùng lão gia, nhưng phát hiện không thấy lão gia đâu. Nô tỳ không dám gọi, nên cầm ô đi tìm."

Đó là sự tinh tế của nàng, nếu là người khác, chưa biết gì đã la hét ầm lên, người khác thức dậy chạy ra, nhìn thấy y và Thanh Mị Tử như vậy, đêm nay lớn chuyện rồi.

Tả Thiếu Dương kéo Bạch Chỉ hàn lại gần, hôn lên cánh môi mềm, có hơi lạnh, có vẻ là do nước mưa, liền ôm nàng vào lòng. Chuyện làm được giữa đôi tình lữ cả hai đều làm rồi, chỉ thiếu bước cuối cùng nữa mà thôi, không phải không thể, nhưng Tả Thiếu Dương tôn trọng nàng, muốn ngày đó tới, không để nàng để lại chút nuối tiếc nào, đó phải là lúc hoàn mỹ nhất.

" Xin lỗi, Thanh Mị Tử nói có chuyện bí mật muốn nói với ta, nên ..."

Bạch Chỉ Hàn không đợi Tả Thiếu Dương nói hết đã nhón chân hôn lên môi y chặn lại, dùng hành động nói, không cần giải thích, nàng tin y, sẽ không thể nào có chuyện nàng nằm bên cạnh, y lại trốn đi lén lút với nữ nhân khác được.

Tả Thiếu Dương hủy bỏ vận công, cảm thụ hương thơm mê người từ Bạch Chỉ Hàn, nãy giờ bị Thanh Mị Tử khiêu khích, lửa dục dùng Phản hư thổ nạp công áp chế giờ bùng lên dữ dội. Tả Thiếu Dương ôm siết nàng vào lòng, tận tình hưởng thụ chiếc lưỡi mềm, một tay xoa nắn bờ mông tròn lẳn, tay kia luồn dưới vạt áo tìm kiếm đồi ngực căng tròn vầy vò. Bạch Chỉ Hàn không phản đối, thậm chí hơi nghiêng người để tay y vươn ra thuận tiện hơn, mũi phát ra tiếng rên nho nhỏ thoải mái.

Đúng lúc này đôi tay bận rộn của Tả Thiếu Dương dừng lại, bên tai lại có tiếng bước chân khi nãy, lần này còn khẽ hơn cả lần trước, nhỏ tới gần như không thể nghe thấy. Kỳ thực vừa rồi tuy hôn Bạch Chỉ Hàn, nhưng y luôn cực kỳ cảnh giác, chú ý tới động tĩnh xung quanh, cho nên nghe ra tức thì.

Tiếng bước chân hơi gấp, như đang đi nhanh tới bên này.

Tả Thiếu Dương lập tức rời cánh môi Bạch Chỉ Hàn, quay ngoắt đầu về phía tiếng bước chân đó.

Có bóng đen, bóng đen đó gần như dán sát tường áp sát bọn họ, cách bọn họ chỉ mười mấy bước, y gằn giọng quát khẽ:” Ai?”

Thoáng chốc, bóng đen biến mất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận