Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 474: Cuộc sống quay trở lại.

Hoàng Cầm đang ngủ say thì bị tiếng gõ cửa đánh thức:” Tẩu tử, dậy mau, trời sáng rồi mà không dậy, chum hết nước, chúng ta phải đi lấy thôi.”

Hoàng Cầm tỉnh giấc, bên cạnh là Tang Oa Tử ngáy khò khò, nàng ôm lấy chăn, hồi vị xung kích mãnh liệt, còn cả hơi thở mạnh mẽ, mình như chiếc thuyền nhỏ trong gió bão.

Đó là chiếc thuyền nhỏ hạnh phúc, từ ngày kết hôn tới giờ, nàng mới biết, chuyện nam nữ thì ra có thể mỹ diệu nhường đó, môi nở nụ cười dịu dàng hiếm có, kéo chăn đắp che người cho hắn, mặc vội vàng quần áo vào, mở he hé cửa, thò đầu ra, giọng cáu kỉnh:” Nha đầu, mới sáng sớm đã gọi cái gì chứ?”

“ Còn sớm gì nữa, muộn lắm rồi đấy, trước kia toàn tẩu gọi muội mà, hôm nay mãi không thấy tẩu gọi, nên muội mới phải qua đây.” Tang Tiểu Muội cười hì hì:” Tẩu tử, còn chưa tỉnh rượu sao?”

“ Ừm, đợi một chút.” Hoàng Cầm trừng mắt một cái, nha đầu này chưa có nam nhân, chẳng hiểu cái gì hết, làm gì có muội muội nào sáng sớm đi gõ cửa phòng tẩu tử như thế, chỉnh lại y phục, tới bếp, cùng Tiểu Muội gánh thùng nước tới bên sông:

Hai người đi theo con đường quen thuộc ra giếng ngước, mặt trời hoàn toàn lộ ra khuôn mặt đỏ rực của mình, giống như đêm qua cũng uống rượu say, không khí tràn ngập mùi sương sớm mát lạnh, thi thoảng đâu đây có tiếng chim kêu lích rích, vậy là đám chim chóc quay về rồi.

Trước đó trong thành toàn người đói mờ mắt, bất kể thứ bay trên trời hay bơi dưới nước đều bị bắt sạch, bọn chim sợ hãi tránh xa, bây giờ chúng quay về cũng là báo hiệu cho cuộc sống đang dần trở lại bình thường.

Cây cối đã rụng hết lá, bây giờ mới nhú ra ít lá xanh chưa thấy rõ, nhưng mang hương vị khác hẳn, Hoàng Cầm vừa đi vừa cười nhẹ, nàng chẳng nghe thấy Tiểu Muội ríu rít gì bên tai.

Tiểu Muội không để ý, thấy Tả Thiếu Dương đứng bên sông, hớn hở muốn bước nhanh tới, chỉ được mấy bước chợt nhớ ra điều gì, bước chậm lại, đôi mắt ánh lên niềm vui.

Tả Thiếu Dương đã lấy nước xong từ lâu, những người khác đã về cả rồi, thấy mãi họ với tới còn đang định đến thẳng quán trà Thanh Hương:” Tối qua không sao chứ?”

Tang Tiểu Muội lắc đầu:” Muội không sao, tẩu tử hơi say, giờ còn chưa tỉnh.”

Tả Thiếu Dương quay đầu sang, thấy Hoàng Cầm mắt lim dim như chưa tỉnh ngủ, mái tóc đen nhánh chải qua loa, buộc tạm bằng sợi tơ sau đầu, trong nắm sớm bộ dạng uể oải khiến người ta sinh muôn vàn tơ tưởng.

Tả Thiếu Dương nén cười, y đâu có ngây thơ như Tiểu Muội, hôm qua nhìn ánh mắt rực lửa của Tang Oa Tử là y đoán ra kết quả này rồi, bây giờ chỉ còn xem ý trời ra sao nữa thôi.

Tiểu Muội giọng hơi trách móc:” Tả đại ca, hôm qua huynh uống rất nhiều.”

Tả Thiếu Dương cười:” Toàn các vị thúc bá, không muốn uống cũng không được, cũng may là tửu lượng ta vẫn khá, kịp dậy để chuẩn bị lát nữa lên đường.”

“ Lên đường?” Hoàng Cầm lúc mới sực tỉnh, cùng Tiểu Muội ngạc nhiên đồng thanh:” Huynh đi đâu?”

“ Hôm nay lấy nước đợi hai người lâu như thế là muốn nói chuyện này, mấy hôm trước Chúc lão bá nói với ta, Long Châu có nhi tử một lão viên ngoại, quan hệ rất tốt với Chúc gia, hắn khắc khổ học hành, đang định thi công danh, kết quả một tháng trước xe ngựa bị lần, làm gãy mất chân phải, không thể tham gia khảo thí nữa, từ đó sinh ra chán nản suốt ngày chỉ biết uống rượu. Chúc lão gia từng tiến cử ta với nhà họ, nếu không vướng đại thọ của cha ta thì ta đã đi mấy ngày trước rồi, nên giờ đi gấp, để muộn bệnh tình nặng thêm.”

Tang Tiểu Muội buồn bã:” Vậy huynh đi với người của Hằng Xương dược hành sao?”

“ Không, ta đi với Chỉ Nhi.”

“ Chỉ mình cô ấy thôi à?”

“ Ừ, chỉ mình nàng ấy thôi.”

Tang Tiểu Muội tựa cười tựa không:” Hừm, ai chẳng biết Tả công tử phong lưu, lên chiến trường chữa thương cũng dẫn theo hai giai nhân, còn một người nữa là Lan Nhi muội tử, võ công cao, sao không đi cùng huynh làm bảo tiêu.”

Nha đầu này ghen, trước kia chuyện hai người còn mập mờ không nói, bây giờ có ước định, có tư cách đánh ghen rồi, còn chưa quá môn đã vậy, sau này hẳn còn đau đầu, nhưng cơn đau đầu này y không có tư cách than phiền, Tả Thiếu Dương vờ không hiểu:” Lan Nhi đang bận lắm, một mình để ý tới hai mươi mẫu ruộng, lại còn khai khẩn đất hoang trồng thuốc, không đi được. Ta không phải đại tài chủ, chẳng ai nhắm vào, cần gì bảo tiêu, chuyến này ta đi chủ yếu là để rèn luyện bản thân, thuận tiện nâng cao danh tiếng của Quý Chi Đường.”

Tiểu Muội biết chừng mực, cân cần căn dặn:” Vậy đi đường cẩn thận, nhớ mang theo Bi Vàng cho yên tâm.”

“ Ừm, chuyến này đi nhanh thì nửa tháng, lâu thì sẽ mất một tháng, muội cũng phải chăm sóc bản thân, đừng để bị mệt, quán trà kiếm được bao nhiêu cũng không bằng sức khỏe của muội nhớ chưa?”

“ Ừm.” Tiểu Muội len lén nhìn Hoàng Cầm, thấy hôm nay tẩu tử hơi quai quái, nếu là mọi khi đã thừa cơ trêu chọc bọn họ một phen rồi, hôm nay rất ít nói, thi thoảng cười rất bí hiểm, song thế cũng tốt lí nhí nói:” Lời mẹ muội nói ... Huynh cứ coi như không nghe thấy là được.”

“ Sao có thể coi như không nghe được chứ.” Tả Thiếu Dương thở dài:” Ta biết mẹ muội muốn đòi lại quán trà, thực ra ta cũng không tiếc, trước kia dùng lương thực đổi lấy nó, là vì không muốn mẹ muội dựa vào quán trà mà bắt muội làm việc, ức hiếp muội. Giờ xem ra mục đích này không hiện thực rồi, muốn mẹ muội không quản tiền nữa không xong, cứ thế này sớm muộn bệnh cũng tái phát, thôi đợi ta về tính sau.”

Chuyện này tạm thời không có cách giải quyết.

Tả Thiếu Dương lấy trong lòng ra một cái túi nhỏ:” Trong này có năm quan tiền, muội cầm lấy, ta đã nói với Lý đại ca rồi, huynh ấy sẽ tới giúp muội sửa sang lại hậu viện, làm một cái lầu ấm có thể tháo rời, mùa đông lắp vào có thể giữ ấm, ngắm cảnh, mùa hè không cần thì tháo ra. Lý đại ca nói ba quan tiền là đủ, số còn lại để muội chi tiêu quán trà nếu cần.”

Tiểu Muội không giống Miêu Bội Lan, nhận lấy tiền, gật mạnh đầu:” Yên tâm, muội nhất định chiếu cố tốt quán trà.”

“ Muội chiếu cố tốt bản thân cần hơn, nhớ đấy, khi ta trở về phải trắng trẻo mập mạp một chút nhé! Bản thiếu gia thích những cô nương mập mạp nhiều thịt.” Tả Thiếu Dương hơi ghé người tới thì thầm vào tai Tiểu Muội, khiến mặt nàng đỏ rực như tôm luộc:

Bạn cần đăng nhập để bình luận