Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 851: Phát triển phải đặt lên hàng đầu.

Thế nên cùng lúc với việc xây ngôi chùa đầu tiên, Tả Thiếu Dương phái hết lạt ma trong chùa đi, tới các nơi tuyên truyền, nói Đàn Thành xuất hiện một vị Pháp vương có phép thuật cao cường, chữa trị được mọi bệnh tật. Sự sùng bái của đám tín đồ này với y thì không phải nói, thế là cũng lừa được một mớ tới Đàn Thành. Tả Thiếu Dương một mặt dùng y thuật chữa bệnh, một mặt dùng mấy thủ đoạn thần bí che mắt, bệnh nhân liên tiếp chữa khỏi bệnh. Không ít người vốn chờ chết rồi, được Pháp vương làm phép liền khỏe mạnh trở lại, thế là tin tức mọc cánh bay khắp Tây Vực.

Con người ai chẳng mong được sức mạnh cường đại bảo vệ, nhất là sức mạnh đó đến từ thần.

Cho nên người từ các nơi bắt đầu kéo tới Đàn Thành, một nửa là vì chữa bệnh, một nửa mong muốn được che chở.

Những người này tới nơi, nhanh chóng phát hiện ra, chỗ tốt ở Đàn Thành không chỉ có thế. Nhờ số lượng công tượng đông đảo, lại được Pháp vương đóng góp ý tưởng, đồ dùng nơi này bất kể là đồ da, đồ sắt, đồ nung đều làm ra tốt hơn nơi khác. Tiếng lành đồn xa, đầu tiên là có thương buôn đô thành Tượng Hùng tới mua hàng, tới nơi thấy Đàn Thành sạch sẽ, bách tính nơi này hiền hòa thân thiện, bọn họ ở lại kinh doanh sinh sống.

Lại nói bách tính ở đây không thể không sạch sẽ, vì Pháp vương mới này không giống Pháp vương trước kia, chỉ ở trong sơn động tu luyện, cúng tế. Pháp vương mới này thường tới nhà bách tính ban phúc, thăm hỏi, mọi người không thể để Pháp vương thấy thứ ô uế đúng không? Mới đầu là họ dọn dẹp trong nhà sạch sẽ, sau đó là dọn sách đường xá trước nhà, mong được Pháp vương ghé thăm.

Tả Thiếu Dương nhận ra hiện tượng thú vị này, cho nên y tích cực tới nhà bách tính, hơn nữa còn cố ý chọn những nhà sạch sẽ ngăn nắp nhất. Không chỉ tới thăm, y còn chữa bệnh cho họ, láng giềng nhanh chóng phát hiện, Đa Cát nhà bên trước kia quanh năm xanh xao ốm yếu, được Pháp vương tới ban phúc, thế là sau đó khỏe mạnh hẳn, một mình chăn cả đàn cừu mà không cần thuê ai nữa, thế là họ càng tích cực dọn dẹp sạch sẽ.

Trước kia à, không chỉ gia súc ỉa bừa bãi, cả người cũng thế, chuyện người chết ngoài đường chẳng ai đem đi nơi khác còn có nữa là. Giờ không có chuyện đó nữa, đi đường tùy tiện vứt rác, tùy tiện khạc đờm còn bị mắng, thích thì về nhà người mà làm bẩn, ngươi làm bẩn ở đây Pháp vương không tới.

Vệ sinh sạch sẽ rồi, sức khỏe con người tự tốt lên, công lao lại được quy hết cho Pháp vương, ai cũng tin mình khỏe mạnh là do Pháp vương ban phúc.

Con người khỏe mạnh rồi, làm việc tốt hơn, tiếng cười nhiều hơn, ảnh hưởng tâm tình người xung quanh. Biến chuyển âm thầm đó đang dần thay đổi Đàn Thành, khiến người nơi khác tới không muốn đi.

Dần dà vòng tuần hoàn tốt đẹp xuất hiện.

Ngôi chùa do Tả Thiếu Dương xây dựng được rất nhiều người trong thành giúp sức, bọn họ đi chăn thả gia súc, phát hiện một tảng đá vuông vức cũng mang về góp cho chùa, người nào lúc rảnh rỗi thì đến giúp công tượng vận chuyển vật liệu. Thế là mới hơn một tháng, ngôi chùa hoàn thành cơ bản, lấy tên là chùa Kiệt Nhĩ.

Trong chùa có một tiểu viện chuyên môn cho cả nhà Pháp vương ở, cùng với mười ca cơ xinh đẹp nhất được Bạch Chỉ Hàn huấn luyện thành nô tỳ trong nhà. Cũng có một khu riêng, chuyên giành cho người bệnh nặng nhất, phải ở lại chữa trị.

Miêu Bội Lan thời gian qua chuyên môn vào sơn cốc đàn gia súc tránh rét, nơi này tuy không thể nói bốn mùa như xuân nhưng theo nàng thấy, có thể trồng trọt được. Hiện nàng đang dẫn người chạy khắp nơi thu thập các loại cây cỏ. Tả Thiếu Dương ở đây tìm được rất nhiều loại thuốc mà Đại Đường không hề có.

Khi Đàn Thành đang bừng bừng sức sống, Tả Thiếu Dương hoa chân múa tay, tham vọng biến nơi này thành tòa thành số một Tây Vực thì có khách quý tới. Khách quý do đại tướng Tượng Hùng tháp tùng, không ngờ tới từ Trường An, Đại Đường.

Tả Thiếu Dương dự cảm có chuyện không hay rồi.

Vị công công đó chuyển giao cho y một phong thư, là thư của Lý Thế Dân, không ngờ hắn không hạ chỉ mà lại dùng phương thức ôn hòa này. Có thể thấy Lý Thế Dân đã dùng tới biện pháp cuối cùng rồi, chuyện trong thư khẳng định vô cùng quan trọng với hoàng đế.

Tả Thiếu Dương mở thư ra, quả nhiên không ngoài dự liệu --- Trưởng Tôn hoàng hậu bệnh nguy cấp.

Trên lịch sử, sau khi Trưởng Tôn hoàng hậu chết, Lý Thế Dân đã làm hai chuyện chưa từng có tưởng niệm ái thê. Một là xây dựng cung xá nơi hoàng hậu an táng, phái cung nhân tới đó ở, mọi thứ đều làm hết thảy như khi hoàng hậu còn sống. Đồng thời hắn còn xây một lầu cao trong hoàng cung, để có thể lên đó, nhìn nơi an táng vong thê.

Thời xưa có câu "phu không tế thê", chỉ có thê tử thờ cúng vong phu, không có chuyện ngược lại, với hoàng đế càng như thế, nên cách làm của Lý Thế Dân bị quần thần phản đối, chỉ trích. Tình cảm giữa Lý Thế Dân và Trưởng Tôn hoàng hậu, bất kể là trong chính sử, hay dã sử, đều là thái độ hoàn toàn khẳng định.

Bệnh của Trưởng Tôn hoàng hậu rất phức tạp, nàng bị phong tật, khí huyết hao tổn, mà nguyên nhân cũng có một phần do Lý Thế Dân. Sức khỏe không tốt, lại sinh tới bảy đứa con, thân thể gần như không có thời gian điều dưỡng phục hồi, càng khiến phong tà thừa cơ xâm nhập.

Vấn đề này Tả Thiếu Dương phát hiện ra rồi, bảo y phải nói ra sao, nói ngươi đừng bắt hoàng hậu của ngươi đẻ nữa, nàng đẻ một đứa con sinh mạng hư hao một phần.

Thế nên không phải y không muốn chữa, mà không dễ, tỉ lệ thành công không sao, theo lịch sử, Trường Tôn hoàng hậu chết thời gian này. Trong thư của Lý Thế Dân ngôn từ khẩn thiết, cuối thứ còn viết, chỉ cần y cứu được hoàng hậu, điều kiện gì cũng đồng ý. Điều này tương đương chẳng may y không chữa được, đúng lúc Trưởng Tôn hoàng hậu chết, không biết phải đón nhận cơn giận thế nào từ hoàng đế, cha mẹ y rồi thê thiếp con cái y vẫn ở Đại Đường.

Sứ thần bất an nhìn Tả Thiếu Dương sắc mặt biến đối không ngừng, không biết y có chịu không? Lần này hoàng đế đã hạ mệnh lệnh, không mời Tả Thiếu Dương về, hắn cũng không cần về, tự kiếm chỗ cứa cổ luôn.

Tả Thiếu Dương bỏ thư xuống, không tỏ thái độ gì, chắp tay nói:" Quý sứ ngàn dặm vất vả, mời nghỉ ngơi trước."

Sứ thần nào có tâm tư đó:" Tả thần y, hoàng hậu bệnh nặng, ti chức ngựa không ngừng vó tới đây, sợ làm lỡ thời gian, mời thần y lập tức tới Trường An."

" Không vội, có vội một hai ngày cũng không giải quyết được gì, chuyện này ta không thể trả lời ngày. Nên mời quý sứ ở lại rồi nói sau."

Nơi này quá xa xôi, Đại Đường chẳng cách nào vươn tay tới, sứ thần lại không dám làm mất lòng Tả thiếu Dương, còn cách nào khác nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận