Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 144: Láng giềng là kinh quan.

Chuyện ngày hôm nay với Tả gia mà nói tuy giải quyết được một mối lo lớn, nhưng nói cho cùng chẳng phải chuyện vui vẻ gì, cho nên bữa cơm cũng trầm lắng hơn bình thường rất nhiều.

Tả Quý ăn được vài miếng đã đặt đũa xuống, hỏi:” Ừm, hiện trong nhà còn có bao nhiêu tiền?”

Lương thị tính toàn trả lời:” Chưa tới 500 đồng.”

“ Số vải với bông tơ mà Giả lão gia tặng có thể bán được bao nhiêu?”

“ Lần trước Hồi Hương dùng một phần làm áo cho Đại Đậu và Đậu Hoa, số còn lại chắc được hai ba trăm.”

Tả Quý nhíu mày:” Sao ít thế, ta thấy toàn là đồ thượng hạng mà, phải được tám trăm hay một nghìn chứ.”

Hồi Hương cười khổ giải thích:” Cha, đó là giá người ta bán ra, không phải là giá thật, chúng ta đi bán được hai ba trăm đã là không tệ, con sợ chẳng được chừng đó. Con thấy dù sao chẳng được bao tiền trả cho người ta, không bằng làm áo cho cha và đệ đệ, con thấy nếu làm áo chén thì làm ba bộ có khi còn dư.”

Hầu Phổ cũng tán đồng với ý kiến này:” Nhạc trượng, trời đông giá lạnh, người nên mặc thêm cái áo ấm mới được, bây giờ tình hình như vậy càng không nên cố, ốm bệnh ra càng phiền to. Hơn nữa đặc biệt là đại lang, sau này thường xuyên làm ăn với Hằng Xương dược hành, người ta là hiệu lớn, rất chú ý thể diện, nói thực là đại lang ăn mặc thế này hơi kém. Nhạc trượng chẩn bệnh, người ta nhìn thấy ăn mặc đẹp đẽ tới khám bệnh cũng yên tâm hơn phải không ạ? Cho nên tức phụ con nói rất đúng, nên làm mỗi người bộ áo, vừa thể diện lại ấm áp.”

Lương thị phụ họa:” Lão gia, thiếp thân thấy Hồi Hương và cô gia nói có lý lắm, Trung Nhi nên ăn mặc thể diện một chút.”

Tả Quý gật đầu, ông rất tôn trọng Hầu Phổ:” Ừm cô gia nói phải, nếu vậy thì làm cho Trung Nhi một cái áo, mặc cho thể diện một chút ... Nếu làm ba cái áo rồi, không biết số còn lại có làm được cái váy không?”

Hồi Hương xua tay:” Cha, con không cần đâu, cha xem này, con mặc váy tơ đấy, nha môn mỗi năm đều phát vải mà, con không thiếu váy áo.”

“ Ai nói làm cho con?” Tả Quý hừ một tiếng:” Còn lại làm cho Tam nha đầu Tang gia, người ta giúp chúng ta việc lớn như thế, nếu đi tay không thì sao tiện tới nhà.”

Hồi Hương tẽn tò, giận dỗi giảu môi quay đầu sang bên, nãy giờ nàng bị hố tới hai lần, thò tay xuống gầm bàn nhéo đùi trượng phu. Hầu Phổ cắn răng nén đau, còn tưởng vừa rồi mình cười trộm bị thê tử phát hiện.

Lương thị cười:” Đủ, thế nào cũng đủ.”

“ Vậy quyết định như thế.” Tả Quý quay sang nghiêm mặt bảo Tả Thiếu Dương :” Nhận tiền của người ta thì phải làm cho thật tốt, đừng có để lỡ dở. Bào chế thuốc mà bận không xuể thì bảo mẫu thân con giúp cho.”

Lương thị ngần ngại:” Thiếp thân ngốc lắm, sợ không làm được.”

“ Bào chế thuốc thôi mà, có gì không biết, để Trung Nhi dạy.” Trong lòng Tả Quý hiển nhiên cho rằng bào chế thuốc là việc không thể so với y thuật rồi, đó là việc tay chân hạ tiện, chẳng khó khăn gì:

Tả Thiếu Dương nghĩ, bào chế xuyên ô, thảo ô, phụ tử, nam tinh đều khá phiền phức, phải ngâm nước, bài trừ tạp chất, trong quá trình đó phải thay ba bốn lần nước, rất tốn thời gian, công đoạn này đơn giản, có thể để mẹ giúp:” Mẹ, dễ lắm, con nói một cái là mẹ biết ngay.”

“ Thế à?” Lương thị xoa tay có chút khẩn trương:

“ Trung Nhi còn giúp Hằng Xương dược quán sửa nhà kho, lại chiếu cố hiệu thuốc, theo ta hành y, bà không giúp nó thì để nó mệt chết à?” Tả Quý trừng mắt:

“ Không không phải.” Lương thị rối rít nói:” Tại cái đầu thiếp thân chậm chạp, chuyện khác làm không tốt bị chê cười cũng đành, chỉ sợ làm hỏng chuyện của Trung Nhi.”

“ Mẹ cứ yên tâm đi, chuyện này đơn giản như giặt quần áo, may vá làm cơm thôi. Mẹ nấu cơm ngon như vậy, chuyện phức tạp khéo léo như thêu cũng giỏi, có gì mà không làm được. Không mệt nữa, có các bước cả rồi, tới lúc đó mẹ cứ làm theo con là được.” Tả Thiếu Dương vỗ ngực nói:

Lương thị ngập ngừng:” Vậy thì ... Thiếp thân thử xem.”

Tả Thiếu Dương chợt nhớ ra một chuyện:" Cha, sau này nhà ta sẽ phải thường xuyên bào chế dược tài, vậy phải cải tạo lại bếp, bếp nhà mình không tốt, quá nửa sứng nóng lãng phí mất. Phải sửa lại, như thế vừa tận dụng được hết sức nóng của bếp, lại giải quyết được sưởi ấm trong nhà."

Tả Quý cũng hiểu điều ấy, trước kia bếp chủ yếu để nấu nướng, không thích hợp cho việc bào chế thuốc, gật gù:" Con định làm thế nào?"

" Bếp cải tạo lại thành loại dài, bếp nối với một cái ống đồng dẫn ra đại sảnh, sau đó làm thành hình tròn bao quanh, sau đó quay về bếp." Tả Thiếu Dương đem hệ thống tuần hoàn nhiệt mà y từng thấy nói ra:

Tả Quý vuốt râu:" Làm cái đó mất bao tiền?"

Tả Thiếu Dương sao rõ, y mới chỉ nghĩ thôi, cũng không hiểu thời Đường làm công trình như vậy tốn kém cỡ nào, nhìn sang tỷ phu hỏi. Hầu Phổ ngẩng đầu lên nhìn quanh đại sảnh một lúc nói:" Cái bếp Đại Lang nói thú vị đấy, nhưng nếu làm bằng đồng thì đắt làm, con nghĩ, ít nhất phải 2000 đồng ... Thế cũng chưa chắc làm được."

" Toàn nghĩ ra thứ không đâu vào đâu, ăn cơm đi." Tả Quý lạnh lùng hừ một tiếng:

Tả Thiếu Dương đâu nghĩ tốn kém như vậy, thứ này ở quê toàn làm tiết kiệm tiện sưởi ấm mà, cúi đầu xuống ăn.

Tả Quý giận cá chép thớt, quay sang Lương thị:” Còn bà nữa, phải nhớ kỹ thuật bào chế là bí mật trong nhà, không được cho người ngoài biết, khi làm việc phải đóng kín cửa, nghe rõ chưa?”

“ Cái này thiếp thân tỉnh lắm. Một tháng 1.500 đồng cơ mà, làm sao để người ta biết, đánh chết cũng không cho biết.”

Hồi Hương dài giọng mát mẻ:” Ái da, con vốn định tới giúp, nhưng mà nghe cha nói thế, đứa con gái như bát nước hất đi này đành thôi vậy, tránh cho cha nghi nữ sinh hướng ngoại, đem bí quyết kiếm tiền tiết lộ ra ngoài.”

Tả Quý mắng:“ Hừm, không phải không tin con, còn nhớ mình đã gả đi rồi sao, lo tốt chuyện nhà mình ấy, đừng suốt ngày chạy chơi linh tinh nữa, hai đứa bé cũng toàn để tiểu cô chúng trông nom. May mà Hầu Phổ nó tốt tính, nếu phải người khác đã đánh cho no đòn rồi.”

Hồi Hương lừ mắt nhìn trượng phu, Hầu Phổ đâu dám tiếp chiêu, phải lảng sang chuyện khác: “ Cha nghe nói chưa, nhi tử vị kinh quan cáo lão hồi hương bên cạnh nhà ta vì sát thương người ta, có khi bị đi đầy ngàn dặm đấy.”

Tả Thiếu Dương liền liên tưởng tới cái đại viện ở ngõ đằng sau nhà mình, tường cao đầy rêu, đại môn đóng kín, sơn cửa bong chóc, lúc nào cũng im ắng như nghĩa địa chẳng thấy bóng người, liền chỉ về phía đó:” Tỷ phu, là cái nhà đấy à?”

“ Chính nó đấy, không biết nhi tử ông ta làm sao mà đánh người ta bị thương, bị đưa lên quan, huyện lão gia đánh một trận, giải lên châu phủ xử lý rồi. Nghe nói là phán lưu đày, không biết là mấy nghìn dặm, nói chung là đời này khỏi mong về cố hương rồi. Ài, thật đáng thương.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận