Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 587: Tự sát tạ tội.

Vĩnh Gia công chúa hay còn gọi là Phòng Lăng công chúa, là nữ nhi của Lý Uyên, nổi tiếng dâm đãng trên lịch sử, cả đời có hai trượng phu, nhưng tình nhân vô số, nhìn trúng nam nhân nào, thì trăm phương ngàn kế đưa vào tay, xưa nay mục tiêu của ả chưa bao giờ thoát.

Dù hoàng gia nhiều lần phải lấp liếm tội cho ả ta, song ác danh của Vĩnh Gia công chúa truyền khắp kinh thành, thậm chí qua mồm miệng dân gian càng trở nên kinh khủng hơn nữa, Kiều Xảo Nhi tới kinh thành chưa lâu cũng biết rồi.

“ Mọi người tạm lui đi.” Kiều Quan đi nhanh tới lấy tờ giấy trong tay muội muội, mặt trầm xuống, phẩy tay, so với người khác hắn còn biết nhiều hơn về vị công chúa dâm đãng này, Đậu Phụng Tiết, trượng phu của ả tuy là nhi tử của Đậu Quỹ đường huynh Đậu hoàng hậu, đường đường là Tả Vệ tướng quân, Tần Châu đô đốc mà cũng không làm gì được ả, đành mắt nhắm mắt mở làm rùa đen:

Thời gian trước ả nhìn trúng Dương Dự Chi, vốn là trượng phu của cháu gái mình, ả ta là di mụ của Dương Dự Chi, ấy thế mà còn không từ thủ đoạn, biến Dương Dự Chi thành tình nhân của mình, Dương gia thân phận không thấp, chỉ có thể nuốt nhục vào trong, đủ biết ả dâm phụ này càn rỡ thế nào.

Chuyện này dó chính miệng Đậu Phụng Tiết say rượu nói ra với người huynh đệ của Kiều Quan trong Đại lý tự.

Nếu Tả Thiếu Dương bị người ta nhắm tới …

“ Vâng, đại nhân nếu cần chỉ cần hô lớn một tiếng.” Tuần bộ Đại Lý tự chuyên tróc nã tội phạm, khả năng quan sát cao hơn người một bậc, chỉ thoáng nhìn mặt Kiều Xảo Nhi là biết chuyện không lành, kinh thành có vô số điều cấm kỵ, lặng lẽ thi lễ lui ra:

Thoáng cái trong phòng chỉ còn lại ba người.

Cái lưới này của Đại lý tự chuyên để bắt tội phạm, có cơ quan, tội phạm càng vùng vẫy nó càng thít chặt, lại không thể dùng sứt làm đứt, hắc y nhân biết thế nên ngồi im, hắn cũng không sợ, dựa vào phong thư kia thách Kiều gia dám làm gì mình.

Kiều Quan xem tờ giấy một lượt nữa, mặt hắn trước sau không khác nhiều, song cơ thịt gò má giần giật, cho thấy tim tình không hề bình tĩnh, bên tai truyền tới tiếng khóc của Kiều Xảo Nhi:” Ca, làm sao bây giờ?”

Hắc y nhân cười khùng khục:” Còn làm sao nữa, các ngươi muốn chống đối à? Đếm lại xem bản thân có mấy cái đầu?”

Kiều Quan chậm rãi mượn động tác gấp tờ giấy để lấy lại bình tĩnh, khống chế nhịp điệu giọng nói, lúc này không thể tỏ ra yếu thế hơn đối phương được, hắn cũng không tin lời đối phương ngay:” Ngươi là người của Vĩnh Gia trưởng công chúa sao?”

Hắc y nhân đe dọa:“ Chuyện này ngươi không cần biết, biết chuyện của mình là đủ rồi. Cảnh cáo các ngươi, trưởng công chúa không muốn nhiều người biết chuyện này, cho nên tuyệt đối không được nói với Tả gia. Nếu không cẩn thận tính mạng của cả nhà các ngươi, đừng trách ta không nói trước.”

Chuyện thông gia với Tả gia này, Kiều gia họ đã chuẩn bị trước tinh thần, dù quan lớn tới mấy bọn họ cũng không sợ, quan viên kinh thành quan hệ chằng chịt, ai chẳng có đồng niên, đồng môn, chưa kể người đảm bảo khoa cử cho Kiều Quan năm xưa cũng là trọng thần trong triều. Thế nhưng động tới hoàng gia đó là vấn đề khác hẳn rồi, hoàng gia chú trọng nhất là uy nghiêm thể diện, chuyện này vỡ lở Vĩnh Gia trưởng công chúa bị phạt thế nào chưa nói, nhưng Kiều gia, Tả gia làm mất mặt hoàng tộc, dù có đúng thì hoàng thượng sẽ không tha cho bọn họ, sau này cũng không ai dám qua lại với Kiều gia sợ liên lụy.

Kiều Xảo Nhi mặt thất thần, chuyện nàng không hiểu còn nhiều lắm, trong suy nghĩ của nàng nếu Vĩnh Gia công chúa muốn giết Kiều gia, thì không khác gì giết một con kiến, hôn sự này hỏng rồi. Hạnh phúc quá ngắn ngủi, đôi chân không duy trì được cơ thể nữa, nàng ngồi bệt xuống đất:” Ngươi muốn nhà ta hủy hôn sao?”

“ Đúng, chỉ cần hủy hôn mà thôi, vốn chuyện này ta định trực tiếp tìm cha ngươi, nhưng cha ngươi lại luôn cùng người Tả gia chuẩn bị hôn sự, thời gian quá gấp, nên ta mới phải tìm tới ngươi.”

Kiều Xảo Nhi đột nhiên bò tới, Kiều Quan đang suy nghĩ, thấy thế giật mình giữ lại:” Xảo Nhi, muội định làm gì, hắn rất nguy hiểm.”

Kẻ này thân thủ không tầm thường, tới chiếc lưới thứ ba mới khống chế được, người giang hồ luôn có một hai mánh khóe phòng thân lúc nguy cấp, Kiều Quan sợ muội muội gặp nguy hiểm, vội ngồi xuống nắm lấy cổ áo nàng.

Kiều Xảo Nhi mặc kệ, nhìn hắc y nhân:” Đại ca, cầu xin huynh thương tình, đáp ứng ta một chuyện được không?”

“ Chuyện gì? Muốn xin ta tha cho tính mạng cả nhà các ngươi à? Thế thì không cần cầu, chỉ cần ngươi không gả cho Tả công tử, hủy hôn là được. Ta vốn định gặp trực tiếp cha mẹ ngươi, có điều họ lúc nào cũng ở bên Tả gia bàn hôn sự, các ngươi kết hôn quá gấp, nên ta mới tìm tới ngươi.”

Kiều Xảo Nhi lắc đầu, nước mắt lã chã như mưa rơi:” Cả nhà ta trước kia ở Hợp Châu, thiếu chút nữa chết đói trong chiến loạn, phu thê Tả bá phụ nhịn đói chia sẻ lương thực, cho nên mới vượt qua được, ơn cứu mạng cả đời không quên. Khi ấy cha ta không muốn ta ở lại Hợp Châu chịu khổ, hủy hôn lên kinh, ta không biết, tưởng Tả đại ca không thích ta. Bây giờ ta biết rồi, Ta đại ca nhờ người làm mai tới hỏi cưới ta, trong lòng huynh ấy có ta, ta vui lắm. Tả gia đã ba lần bị hủy hôn, Tả bá phụ vì thế kiện tới tận nha môn, nếu bị nhà ta hủy hôn lần nữa, thể diện Tả gia không còn, bá phụ nếu giận quá có gì bất trắc, Kiều gia cả đời sống không yên lòng.”

Hắc y nhân như ngẩn người trong khoảnh khắc, sau đó hừ một tiếng che giấu:” Lần này các ngươi quản bản thân là được, quản tới người khác làm gì?”

“ Nhận ân bằng giọt nước, báo đáp cả dòng sông, huống hồ là ân cứu mạng. Cho nên ta muốn cầu xin ngươi một việc, cho ta cơ hội báo ân, để ta gả cho Tả đại ca, bái đường xong, ta lập tức tự vẫn, tạ tội với trưởng công chúa.” Nói tới đó Kiều Xảo Nhi dập đầu khóc nấc lên:

Kiều Quan vốn đang suy nghĩ Vĩnh Gia trưởng công chúa đã thành thân, không thả gả cho Tả Thiếu Dương, nếu ả dâm phụ này nhìn trúng Tả Thiếu Dương, cũng không đi phá hoại hôn sự của người ta khắp nơi. Nếu ả ghen, nói một câu Tả Thiếu Dương làm sao dám cưới ai, phái người đi phá thế này, lắm người nhiều miệng, thế nào cũng khó giữ bí mật, ai làm chuyện thừa thãi ngu xuẩn như thế? Nói không chừng có kẻ mượn danh mà thôi.

Hắn mới nghĩ tới đó thì nghe thấy lời muội muội, hoảng sợ quát:” Xảo Nhi, muội điên rồi hay sao?”

Kiều Xảo Nhi mặt thê thảm:” Ca, muội không còn cách nào khác, chỉ có cách đó hai nhà mới được bình an thôi.”

Hắc y nhân sửng sốt rồi gật đầu:” Ngươi thà chết cũng muốn gả cho Tả công tử? Được, ta thành toàn cho ngươi, chỉ cần ngươi thề bái đường xong sẽ tự sát, ta sẽ không can dự vào chuyện này nữa.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận