Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 276: Ao sen tàn.

Thế mà còn nói là người của Tả gia, ta có giá trị gì đâu, thấy đám người đó cứ tự ý quyết định chuyện của bản thân, nhưng ở đây trừ Bạch Chỉ Hàn ra thì toàn là trưởng bối, không thể quá vô lễ. Tả Thiếu Dương bực mình không thèm nói nữa, vén rèm đi ra ngoài trước, không biết từ lúc nào tuyết lại rơi rồi, từng bông tuyết trắng phau phau đu đưa hạ xuống. Trời đã ấm hơn, đa phần tuyết không đọng lại, chạm xuống đất liền hóa thành nước, chưa bao lâu đã làm bậc thềm đá đã ướt hết. Thậm chí ngay cả lúc rơi đã hóa nước rồi, sờ tay ra một cái, chạm vào lạnh buốt xương, vẫn là mưa kèm tuyết đáng ghét. Mấy cây ngô đồng chuối tiêu ngoài hành lang truyền tới tiếng mưa rơi lộp bộp, thời tiết này rõ ràng không tiện ra ngoài.

Cù lão thái gia nhìn thấy thời tiết như thế thì hơi bất ngờ, nhưng không thay đổi quyết định, vẫn từ từ gật đầu:" Long thẩm, đi lấy mấy cái ô cho Tả công tử."

Long thẩm vâng lời chạy đi, rất nhanh lấy ba chiếc ô về, nói:" Lão thái gia, nhà ta tổng cổng chỉ có ba cái ô thôi."

Bạch Chỉ Hàn khẽ nói:" Trong phòng cháu còn có đấu lạp."

" Để lão thân đi lấy." Long Thẩm nói rồi xoay người muốn đi:

" Không cần đâu, mưa tuyết không lớn, ta tự đi lấy là được." Bạch Chỉ Hàn nhấc váy đi:

Tả Quý ra tới bên ngoài, giương ô lên, không nhìn người khác, đi xuống thềm trước, nói với Tả Thiếu Dương:" Con theo Bạch tiểu thư đi lấy hành lý, cha và mẹ về trước."

Lương thị đưa ô trong tay cho Bạch Chỉ Hàn, mỉm cười nói:" Bạch tiểu thư dùng cái ô này đi, ta và lão gia dùng chung một cái là được rồi."

“ Không cần đâu phu nhân.” Bạch Chỉ Hàn nhún mình thi lễ, khẽ vén chiếc váy trắng, thong thả xuống thềm, dẫm lên tuyết trắng, đầu trần đi dưới trời, không nhanh không chậm, tựa hồ không để ý tới mưa tuyết thấm ướt thân hình mỏng manh, bước về phía trước, bóng dáng vô cùng cô tịch thê lương.

Lương thị thấy nhi tử vẫn đứng ngây ra đó nhìn, đẩy y một cái, nói nhỏ:” Mau, cầm ô đưa cho Bạch tiểu thư.”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Mẹ, mưa to, cha mẹ che chung một cái sẽ bị ướt người, mẹ cứ cầm đi.”

Lương thị thở dài, quay đầu nhìn Cù lão thái thái và Cù phu nhân đi tiễn, gượng cười một cái rồi vội vàng đuổi theo trượng phu:” Lão gia, sao lại đồng ý để Bạch tiểu thư làm nô tỳ nhà ta, như vậy ... Như vậy không hay.”

Tả Quý không dừng bước, nói:” Cũng không còn cách nào khác, chỉ đành để Bạch tiểu thư qua trước đã, cho hai đứa chúng nó ở cùng nhau. Hiểu lầm hoàn toàn trừ bỏ, Trung Nhi nhìn thấy ưu điểm của Bạch tiểu thư, lo gì nó không chuyển ý chứ?”

Lương thị tức thì sáng mắt, hưng phấn nói:” Phải rồi, chẳng lẽ chúng ta còn dùng người ta như nô tỳ hay sao?”

“ Tất nhiên, đó là nhi tức phụ nhà ta mà, Trung Nhi nó cũng sớm phát hiện ý đồ chúng ta thôi.” Tả Quý cười đắc ý lắm, nhi tử giờ bản lĩnh lớn, hiếm khi chơi nó được một vố như vậy:

“ Liệu biết rồi nó có giận không? Hai đứa nó trước giờ hễ gặp nhau là như gà chọi vậy, nếu Trung Nhi giận, bạc đãi Chỉ Nhi thì sao?” Lương thị vẫn hơi lo:

Tả Quý cười có chút gian trá:” Yên tâm đi APP213044, nhi tử của chúng ta, chẳng lẽ ta không hiểu sao, nó giống bà, thiện lương tốt bụng, chỉ có Chỉ Nhi bắt nạt nó thôi, làm gì có chuyện ngược lại. Nó ấy à, cùng lắm là nó tỏ ra lãnh đạm một chút, nói vài câu ngứa tai, cứ kệ hai đứa chúng nó đi, cãi vã lớn hơn chúng nó còn trải qua rồi, sợ gì chút xích mích, ha ha ha.”

Hai người vừa nói vừa cười, theo cửa sau trở về nhà.

Tả Thiếu Dương đứng đợi ở hậu viện Cù gia, nhàn rỗi dạo quanh, thấy một cái ao sen liền đứng lại nhìn, từng đứa hoa tuyết phiêu linh bao phủ mặt ao, lá sen trong ao đã héo rũ, mùa này sen tàn hết lâu rồi, trong chỉ còn độc nhất một cái đài sen, khô quắt lẻ loi trên mặt nước giá lạnh, treo đầy tuyết trắng.

Đưa tay ra phủi tàn tuyết trên cái đài sen độc nhất kia, trong lòng chợt sinh cảm khái, đài sen đó sao mà giống y, lạc lõng cô độc. Tả Thiếu Dương có thể chịu được điều kiện sống thiếu thốn ở thời đại này, chấp nhận gia cảnh khó khăn gian khổ, y cố gắng hòa nhập hết mức có thể, song tư tưởng chênh lệch quá lớn, làm đôi lúc y thấy, dù mình nỗ lực thế nào thì mãi mãi là người ngoài, mãi mãi cô độc mà thôi.

Bạch Chỉ Hàn và Long thẩm chẳng mấy chốc xách mấy cái bọc to bọc nhỏ đi ra, từ xa nàng đã thấy Tả Thiếu Dương đang ngây ra nhìn ao sen, không hiểu nghĩ gì, có chút ngạc nhiên. Tới gần thì thấy y đang ngồi, tay vuốt trên đài sen độc nhất trong ao, vì góc độ, nàng không nhìn thấy mặt y, nhưng bóng lưng kia, sao mà quen vậy, trong lòng chợt nhớ tới hôm mùng một Tết nàng đi qua khoảng đất trống nàng bắt gặp một thanh niên đứng dưới cây mai đỏ, làm ra vần thơ tuyệt vời, tình cảnh đó giống hệt lúc này. Trái tim Bạch Chỉ Hàn tăng tốc, chẳng lẽ lại là ...

Hôm đó nàng đã phân tích, thanh niên kia hẳn phải ở gần đây.

Tả Thiếu Dương ngồi bên bên ao sen tới ngẩn người, tay vô tình buông xuống, chạm vào nước ao giá lạnh, bên trong y mặc chiếc kép do Tiểu Muội may, mặc dù gió lạnh từng cơn, nhưng không đến nỗi co ro rúm ró mất phong độ nam nhân như trước kia, chỉ là tay lộ ra ngoài không đeo găng tay, chẳng mấy chốc đã lạnh cứng rồi, lại còn “nghịch nước” chịu sao thấu, lạnh tới giật nảy mình đứng phắt dậy.

Con bà nó, lạnh chết người, nhìn lại cảnh mưa tuyết, từng cái lá sen héo quắt phủ tuyết trắng, run run theo gió, giống như nạn dân y phục lam lũ, nghĩ tới câu thơ, "lộ hữu đống tử cốt", còn nhàn tình nhã trí gì mà thưởng thức tiếng mưa bên ao sen tàn chứ, đúng là lũ thi nhân dở hơi, đưa tay giật cái đài sen duy nhất còn lại, lấy hạt cho vào một. Phì, đắng nghét, cả cái đài sen này cũng chơi lão tử, tức mình ném nó xuống đất ...

Hành động phá hoại khung cảnh của Tả Thiếu Dương làm Bạch Chỉ Hàn cũng sực tình, quả nhiên không thể là y, tiếng thơ là tiếng lòng, một người như y sao có tâm cảnh tuyệt vời như vậy. Nhìn Tả Thiếu Dương thô bạo ném đài sen xuống dưới chân, lòng thầm nghĩ, sau này mình là nô tỳ của tên tiểu lang trung này rồi, tương lai của mình, liệu có thê lương như đài sen đó không?

(*) Cảm lạnh quá =))
Bạn cần đăng nhập để bình luận