Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 408: Chứng cứ vắng mặt. (2)

Những người khác nghe vậy đều có phần dè chừng, Tả Thiếu Dương vẫn bình tĩnh:” Khi xảy ra án mạng ta và muội tử ở đại điện, nghe tiếng kêu bọn ta lập tức xuất hiện, dựa vào thời gian đủ chứng tỏ không phải huynh muội ta là hung thủ, cứ hỏi cô ta là biết.”

Bá Đào quay sang Thúy Nương:” Phải vậy không?”

Thúy Nương ngập ngừng:” Đúng, đúng thế, ta hét lên một cái thì họ gần như tới ngay, từ đại điện chạy ra, hung thủ chạy hướng khác.”

Bá Đào không có lý do gì hoạnh họe nữa thì hừ một tiếng.

Liễu Thiện niệm chủ động nói:” Thanh giả tự thanh, chúng ta đều nói ra sau khi ăn cơm cho tới lúc chạy tới đây mình đã làm gì, hung thủ sẽ tự nhiên bại lộ thôi ... Lão nạp nói trước, khi đó lão ở bếp nặn bánh bao cho ngày mai. À phải, trong giỏ vốn có mấy cái banh bao chưa hấp, bị thiếu một cái, lão nạp mong các vị kìm nén lòng tham, ăn trộm trong chùa, lão nạp sẽ đuổi xuống núi …”

Tả Thiếu Dương hỏi:” Đại sư, thứ lỗi, khi đó có ai chứng minh đại sư đang ở bếp không?”

“ Chuyện này.” Liễu Thiện lắc đầu:” Lão nạp chỉ có một mình.”

“ Ta có thể làm chứng cho đại sư.” Thiếu phụ lau nước mắt nói:” Phòng ta ở ngay cạnh nhà bếp, nghe thấy tiếng đại sư đập bột, còn cả tiếng ho nữa.”

“ Vậy có thể tạm loại đại sư ra khỏi diện tình nghi, còn ngươi.” Tả Thiếu Dương hỏi Bá Đào:

“ Ăn xong thì đi ngủ thôi chứ làm gì.” Bá Đào nhún vai, rồi trừng mắt đe dọa lão giả:” Lúc đó ông ta cũng ngủ trong phòng đấy, làm chứng cho ta.”

Lão giả tuy sợ hãi nhưng lắc đầu:” Lão hán đúng là ngủ trong phòng, có điều không thấy quân gia ngài.”

“ Ông nói cái gì, ta rõ ràng nằm ở giường ngoài cùng, ông già lú lẫn rồi à?” Bá Đảo xông tới túm áo lão giả:

“ Lão hán, lão hán không để ý … hỏi, hỏi tiểu ca này, cậu ấy cũng ngủ trong phòng.” Lão giả chỉ Vượng Tài:

Vượng Tài nhìn quanh quất giơ tay lên nói:” Hình như thiếu một người.”

Mọi người khựng lại, đúng thế thật, chuyện xảy ra quá bất ngờ, nhốn nháo cả lên nên chẳng ai kịp để ý, giờ mới nhận ra không thấy Mị Nhi đâu cả.

Tả Thiếu dương vội nói:” Không xong, mau đi tìm, nói không chừng cô nương ấy bị hại.”

Liễu Thiện xách đèn lồng đi ngay, lão giả vội chạy thẹo, tới Bá Đào đứng lên thì Tả Thiếu Dương ngăn lại:” Ngươi không được đi.”

“ Vì sao?”

“ Vừa rồi ngươi nói dối, chứng tỏ ngươi có hiềm nghi lớn nhất.”

Bá Đào lúng túng:” Ta không nói dối, ta ngủ trong phòng.”

“ Nếu ngươi đúng là ngủ trong phòng thì kiểm tra chăn sẽ biết ngay, nếu còn nguyên chưa trải ra thì là ngươi nói dối.”

Vượng Tài gật đầu:” Đúng thế, chăn hắn vẫn gấp đặt đầu giường.”

“ Thằng nhãi câm mồm, muốn chết à?” Bá Đào rống lớn.

Tả Thiếu Dương nói:” Lan Nhi cứ trói hắn lại trước đã, mai đưa về thành cho quan quân xử lý.”

“ Lại đây, ta mà lại đi sợ con nhãi nhà ngươi à?” Bá Đào hừ một tiếng rồi theo thói quen đưa tay sờ hông:

Miêu Bội Lan rút đao, chĩa thẳng yết hầu hắn.

Bá Đào giờ mới nhớ vũ khí của mình bị người ta lấy mất rồi, mặt vô cùng khó coi, xuống nước đấu dịu:” Tiểu huynh đệ, ta nói thật, không phải ta giết người.”

“ Huynh đệ, phiền ngươi trói hắn lại.” Tả Thiếu Dương bảo Vượng Tài.

Vượng Tài nhặt lấy đai lưng của thi thể đi tới, Bá Đào định phản kháng thì Miêu Bội Lan kề đao ngay sát mặt, đành đứng im cho Vượng Tài trói.

Qua một lúc Liễu Thiện và lão giả quay về, thấy Bá Đào bị bắt có chút kinh ngạc, không hiểu chuyện gì.

Liễu Thiện vẫn khuôn mặt không nhiều biểu cảm, giọng nói mang đôi phần lo lắng:” Lão nạp đã tìm khắp núi, phàm là nơi có thể ẩn thân đều tìm rồi, nhưng không thấy bóng dáng nữ thí chủ đó.”

Thêm một người mất tích, mọi người càng khẩn trương, giữa đêm thế này, chỉ e lành ít dữ nhiều.

Tả Thiếu Dương hỏi:” Ai là người cuối cùng nhìn thấy cô nương đó?”

“ Mọi người về hết, nữ thì chủ đó muốn ở lại giúp lão nạp thu dọn, lão nạp bảo không cần, sau đó nữ thí chủ trở về đại điện.”

Thúy Nương lắc đầu:” Tiểu nữ từ lúc về đây chưa gặp đại tỷ đó, nếu tỷ ấy có mặt đã không bị, không bị kẻ gian lợi dụng.”

“ Hay là cô nương đó xuống núi rồi?” Lão giả đưa ra nghi vấn:

“ Không thể nào, cô ấy vì không có cái ăn mới theo đại sư lên núi, bây giờ trên này có lương thực đầy đủ, cô ấy bỏ đi làm gì? Hơn nữa muốn xuống núi thì cũng phải đợi sáng mai chứ, ai lại đi vào buổi tối.”

Lão giả vuốt râu:” Khả năng là cô ta trộm cái gì đó rồi trốn rồi, lão thấy mắt cô ta láo liên gian lắm, lên núi một cái là nhìn đông ngó tay, lúc ăn cơm cứ nhìn chằm chằm chuỗi vòng của đại sư, ánh mắt tham lam. Đại sư, chuỗi vòng còn không?”

Liễu Thiện sờ tay lên ngực:” Lão nạp vẫn đeo đây.”

Tả Thiếu Dương thấy không nên loại bỏ khả năng này:” Mọi người thử kiểm tra lại đồ đạc đi.”

Thúy Nương đột nhiên hét lới:” Á, vòng tay của ta, vòng tay của ta đâu rồi.”

Vừa nói vừa bới tung bọc hành lý, ném quần áo khắp nơi, có cả mấy món đồ lót màu sắc sặc sỡ bắt mắt.

Lão già hau háu nhìn mấy món đồ lót, thoáng cái lại ra vẻ trưởng giả đạo mạo:” Vậy rõ ràng cô ta trộm đồ, sau đó lấy cả cung tiễn của tiểu huynh đệ phòng thân.”

Tả Thiếu Dương lại hỏi:” Vòng tay đó đắt không?”

“ Đắt, là tiểu thư ta hầu hạ tặng lúc chia tay .. nói tới 20 quan cơ.”

Hai mươi quan mua được mười mẫu ruộng tốt, hoặc một cửa hiệu kha khá, dù ở đâu cũng là một số tiền không nhỏ.

Thúy Nương ôm mặt khóc, trước đó là khóc vì sợ, giờ khóc vì tiếc tiền.

“ Đừng tiếc, có câu tiền bạc đi thay người mà, biết đâu mũi tên kia nhắm vào cô nương, chỉ có điều gió tuyết quá lớn, mũi tên chệch đi, trúng vào nam nhân kia, cô mất một cái vòng, song lại thoát được đại nạn, thế là may rồi.” Lão già đi tới an ủi Thúy Nương:

“ Thật sao?” Thúy Nương mắt long lanh nước hỏi:

“ Ài, lão sống bằng này tuổi rồi, nói không sai đâu.”

Bá Đào nhanh nhảu hùa theo:” Đúng, đúng, lão nhân gia nói đúng đấy, cô ta bắn nhầm người xong sợ quá trốn rồi, không cần tra nữa, khẳng định là như thế, mau thả ta ra.”

Vượng Tài thắc mắc:” Nhưng trộm đồ được rồi vì sao còn giết người chứ? Đâu phải bị bắt quả tang, nếu cô ta giấu đi thỉ cả ngọn núi thế này làm sao tìm nổi một cái vòng. Ta chỉ nghe thấy kẻ cướp hoặc dâm tặc giết người bịt miệng thôi, đã ăn trộm là không ai biết rồi thì lặng lẽ mà trốn, giết người làm gì?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận