Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 130: Vấn đề lưu trữ. (1)

" Ừ, cha cậu tính bướng thế đấy, đúng là ôm bát vàng còn đi ăn xin mà. Có câu, hàng phải bán cho người biết, không hiểu hàng, dù bày châu báu trước mặt cũng không nhận ra. Có điều không sao, lão phu là người biết hàng, quan trọng là xem hàng của cậu có đáng giá không?" Chúc Dược Quỹ mở túi tiền, lấy ra đĩnh bạc nhỏ, hướng về phía cửa gọi:" Tang lão hán! Tang lão hán!"

" Chúc lão hán, có chuyện gì thế?" Tang phụ khom lưng chạy tới, nghe đối thoại là biết quan hệ hai bên rất thân thuộc:

" Ông đổi cho ta lượng bạc này thành tiền đồng, rồi mang kéo tới đây."

" Được, đợi chút!" Tang phụ cầm đĩnh bạc đĩ, không lâu sau mang hai xâu tiền đồng lớn vào, vòng qua đặt trên bàn trúc, tổng cộng là 1000 đồng, dùng chỉ xâu lại, chia thành mười khúc, lại đặt kéo lên bàn:

Chúc Dược Quỹ cầm kéo lên, cắt cách một khúc đặt trước mặt Tả Thiếu Dương:" Một khúc, ma cách của cậu, thế nào?"

" Bỏ tiền bao nhiêu nghe lão bá, cháu không trả giá, nhưng trước tiên lão bá nghe cháu nói cách cắt và nguyên nhân, cảm thấy không oan, cháu mới thu tiền." Tả Thiếu Dương quang minh lỗi lạc nói:

" Ừ, sảng khoái!" Chúc Dược Quỹ cầm chén trà lên uống đợi:

Gió sông cứ từng cơn từng cơn thổi tới liên miên không dứt, chẳng khác gì thủy triều, Tả Thiếu Dương lạnh tới răng va vào nhau cồm cộp rồi. Nhìn lão già nhà người ta, mặc dù mặc áo tơ, nhưng đem so với người hiện đại mặc áo phao như gấu mèo, vẫn còn quá mỏng manh, có thể thấy ông ta đúng là rất khỏe. Tả Thiếu Dương thấy mình là thanh niên trai tráng, không thể biểu hiện quá kém, ưỡn ngực, rút tay khỏi ống tay áo, cầm ầm trà uống một ngụm, trà nóng chảy vào dạ dày, ấm hẳn, trà có thêm gừng.

" Quế chi và bạch thược đều là vị thuốc chính trong Quế chi thang, nếu bạch thược thái dày, phải chiếu cố quế chi, không thể đun quá lâu, như thế không thể nấu ra vị thuốc trong bách dược. Nếu nấu lâu để ép ra hết sức thuốc của bạch thược thì lại làm hỏng hết quê chi. Muốn kiêm toàn cả hai đằng, phải thái mỏng mới được."

" Ừ, nói có lý." Chúc Dược Quỹ vuốt râu:" Nhưng bạch thược không chỉ dùng trong Quế chi thang, mà còn có ở nhiều phương thuốc khác, nếu thái mỏng, vậy chiếu cố được vị thuốc khác không?"

" Được ạ, bạch thược dai, cho dù thái mỏng vẫn chịu được đun lâu, không hề ảnh hưởng chất lượng thuốc." Tả Thiếu Dương khẳng định:

" Ừ, cậu nói thế là ta hiểu rồi, sau này sẽ sai hiệu thuốc thái bạch thược mỏng, nếu có người tới nhập hàng hỏi, ta sẽ trả lời như thế. Không ngờ chỉ thái dày mỏng thôi cũng có đạo lý như vậy, ta hiểu rồi ..." Chúc Dược Quỹ gật gù liên hồi, đẩy 100 đồng tới trước mặt Tả Thiếu Dương:" Cầm đi, rất đáng."

" Còn rất nhiều thứ thuốc chú ý độ dày mỏng khi cắt, cháu tặng lão bá thêm một yếu quyết nữa, lão bá biết đỗ trọng phải thái thế nào cho tốt không?" Mua đồ tặng kèm quá nhỏ, đổi lấy thiện cảm của đối phương để tương lai người ta mua nhiều hơn, kỹ xảo nhỏ này Tả Thiếu Dương vẫn hiểu:

" Lão bá nhớ nhé, đõ trọng phải thái ngang thành sợi, như thế so với cắt miếng càng dễ nấu ra thành phần hữu hiệu trong thuốc, phát huy sức thuốc nhiều hơn."

" Nói thật, tôi chẳng biết cậu nói thật hay giả, nhưng mà nghe nói cũng có lý có lẽ lắm, đem đi lừa người rất hữu dụng đấy, đám thương nhân mua thuốc có mấy ai hiểu y đâu."

Tả Thiếu Dương cười méo xẹo:" Lão bá, điều cháu nói đều là thật cả đấy, chắc chắn không sai, cũng không phải đi dọa người. Sau này người ta dùng thấy hiệu quả là lão bá sẽ thấy ngay."

" Ha ha ha, là ta nói sai, để về nhà sẽ bảo bọn họ làm theo lời cậu." Chúc Dược Quỹ cười ha hả:" Mấy chuyện này đều là vấn đề nhỏ thôi, còn chuyện gì lớn phải chú ý không?"

Vấn đề lớn à? Có chứ, kỳ thực phải nói là Tả Thiếu Dương nhìn đâu cũng thấy vấn đề cơ, nhưng y được một bài học rồi, không thể quá nóng vội. Suy nghĩ một lúc, Tả Thiếu Dương nói ra vấn đề y thấy phải sửa đổi gấp: “ Mấy ngày trước cháu tới Hằng Xương dược hành, thấy quý hành đặt từng bao thuốc ở trong sương phòng, tuy sắp xếp ngăn nắp chỉnh tế, có điều e rằng đám chuột bọ không khách khí phải không?”

Chúc Dược Quỹ vỗ đùi: “ Chính thế, đây là điều khiến ta đau đầu nhất, mỗi năm tổn thất dược liệu lên tới hai ba thành là thường, nhiều có thể lên tới 5 thành. Nhìn bạc trắng phau phau chảy khỏi tay mà xót ruột. Tiểu lang trung, không phải cậu vô cớ mà nhắc tới đúng không, cậu mà giúp ta giải quyết chuyện này, không thiếu phần của cậu đâu.”

“ Cái này cháu không dám chắc, chỉ là có chút ý tưởng trong đầu, ở nhà cũng làm thế, có điều không biết hiệu thuốc lớn thì hiệu quả ra sao, nói ra dùng hay không là của lão bá.”

“ Được cứ nói.”

“ Việc lưu trữ vì sâu bọ, mốc, biến sắc, biến vị mà ảnh hưởng tới chất lượng, nguyên nhân thì rất nhiều như không khí, độ ẩm, vi khẩn nấm mốc ...” Tả Thiếu Dương thấy Chúc Dược Quỹ mắt mờ mịt biết mình nói mấy kiến thức ông ta không hiểu, ngừng lại một chút tìm cách diễn đạt dễ hơn:” Ví như thuốc của quý hành có hiện tượng giống như ngâm dầu đúng không?”

“ Chuẩn, thường xuyên, bị chảy dầu rồi không thể bán nổi, giảm giá người ta cũng không cần. Thế là vì đâu?”

“ Phong hàn ẩm thấp ngoại tà không chỉ tồn thương cơ thể mà còn có thể tổn hại thuốc.” Tả Thiếu Dương phải nói thế chứ sao, nếu không nói do chất lượng không khí gây ra phản ứng hóa học à:

“ Ồ!”

“ Cho nên phải rút ngắn quá trình, không nên lưu trữ lâu, tốt nhất là đặt hàng rồi mới bào chế, bào chế xong phải chuyển đi luôn.”

“ Ra là vậy, dược hành vì thuận tiện thường bào chế sẵn một đống để đấy, vốn nghĩ vấn đề không lớn, chỉ cần chuột bọ không phá là được, không nghĩ còn có phong tà gây hại. Còn cách nào khác không?”

" Khí nóng sẽ tổn hại tới thuốc, nhiệt độ thích hợp nhất là lúc xuân ấm hoa nở, nhưng vào mùa hè, khí nóng làm hại thuốc, khiến chảy dầu, dính vào nhau. Nêm phải giảm nhiệt độ, để thuốc ở chỗ râm mát thông gió, tốt nhất là lưu trữ ở tầng hầm có hệ thống thông gió tốt, nếu như ngại phiền, có thể làm hầm băng. Mùa hè dùng đá giảm nhiệt, có điều chi phí quá cao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận