Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 770: Không thể không đi.

La công công trước khi tới đây đã biết chuyện không dễ dàng rồi, bàn điều kiện với một người sắp chết, lấy gì bù đắp cho đủ chứ, nên không ngạc nhiên, chắp tay:" Tả đại nhân, có thể cho cha gia biết vì sao không?"

Tả Thiếu Dương chỉ bản thân:" Còn phải nói sao, mỗ là tấm gương đấy, người nhà ta đã ghét quan chức tới cực điểm rồi, quan tâm gì mấy thứ đó."

" Đại nhân, tội của ngài thực sự không cách nào xá miễn, Đỗ tướng bị ngài bức tử … Ài, ngày hôm đó tảo triều, tin tức thắng lợi phương bắc đã về, chuyện đó kỳ thực trong dự liệu, mối lo lớn phương bắc không còn, là lúc tập trung trong nước, bệ hạ và bách quan cùng thảo luận kế hoạch cải cách của Đỗ tướng dâng lên trước đó. Đỗ tướng bị bệnh ở nhà, vẫn một lòng một dạ vì Đại Đường … đúng lúc ấy quản gia Đỗ gia tới báo Đỗ tướng chết rồi, bệ hạ gọi lên kim điện hỏi chuyện, ông ta khóc lóc thảm thiết kể chuyện ngài dùng thuốc cấm kỵ hại chết Đỗ tướng, toàn triều sôi sục, chuyện này bệ hạ cần có câu trả lời với bách quan ..." La công công gặp khó:" Huống hồ thời gian qua rất nhiều người tới nhờ đại nhân chữa bệnh, ngài đều từ chối, hiện giờ rất nhiều quan viên dâng thư, đòi chặt đầu ngài ngay lập tức ... Nếu xá miễn cho ngài, quần thần không phục."

" Ta vốn vô tội, nói gì mà xá miễn, họ có gì mà không phục. Chừng đó danh thần mãnh tướng đều bị một tên thư sinh lừa, thật nực cười, ha ha , nhưng ông trời có mắt, ác giả ác báo, cả nhà hắn nhiễm thi chú rồi. Giờ tất cả cùng chết với nhau đi." Tả Thiếu Dương không che giấu sự hả hê của mình:

La công công hắng giọng, ông ta còn quân bài nữa, không phải vạn bất đắc dĩ không dùng, tình thế này xem ra dùng lợi ích, dùng ban thưởng không lay động được vị trước mắt, nói:" Đại nhân, bệ hạ biết chuyện Tả gia về quê tế tổ, sợ trên đường không an toàn, nên phái người đi bảo vệ, đợi tế tổ xong lại đưa về kinh bình an. Khà khà, cha gia xưa nay chưa thấy có vị trọng thần nào được bệ hạ chiếu cố như thế, đúng là hoàng ân lồng lộng mà."

Tiếng cười của Tả Thiếu Dương ngưng bặt, lòng lạnh toát, hoàng ân chó má gì chứ, rõ ràng là lấy người nhà mình ra uy hiếp, nếu không nghe theo e là người nhà mình bị gây bất lợi ... Đáng sợ hơn nữa, bây giờ kinh thành toàn là kẻ căm thù mình, nếu quay lại kinh thành, không có sự bảo hộ của hoàng đế, hậu quả không thể tưởng tượng.

La công công luôn chú ý sắc mặt của Tả Thiếu Dương, khóe miệng xuất hiện nụ cười như có như không, tiếp tục nói:" Đại nhân đã rời nhà mấy tháng, hẳn là rất nhung nhớ, ấy là chuyện thường tình của con người. Nên hẳn đại nhân hiểu, Lưu đại nhân, và chư vị đại thần trong nhà vì người thân nhiễm bệnh mà lòng như lửa đốt, giống đại nhân nhớ người nhà thôi."

Tả Thiếu Dương hai tay bóp chặt, trong người bị cơn giận điên cuồng thiêu đốt, nhưng bây giờ người nhà nắm trong tay người ta rồi, y không dám có lời lẽ lỗ mãng nào, nếu không gây ra hậu quả không thể vãn hồi … phải vận cả phản hư thổ nạp công lên ép mình tỉnh táo, trầm ngâm chốc lát, nói:" Được rồi, chúng ta nói thẳng với nhau đi, trừ Lưu Chính Hội, Đỗ Kính, Vu lão thái y, cùng với người nhà của kẻ hãm hại ta đó, người khác có thể đưa tới đây ta chữa. Điều kiện là phải đưa người nhà của ta tới nơi an toàn, hoàng đế phải đảm bảo, sau này không được dùng bất kỳ thủ đoạn nào làm khó người nhà ta nữa."

La công công sầm mặt:" Tả đại nhân sao lại ra điều kiện với bệ hạ, ngài không biết đó là điều đại nghịch bất đạo sao? May lúc này chỉ có ta và ngài thôi, nếu không câu này khiến ngài gặp rắc rối to rồi đấy. Đại nhân ngài ở châu huyện lên, làm quan chưa lâu không rõ quy củ, cha gia nhắc ngài, ngài nên chữa bệnh cho bọn họ trước sau đó xin ân điển bệ hạ mới đúng, bệ hạ là người nhân hậu bao dung, ắt không làm khó người nhà của ngài."

Tả Thiếu Dương đặt đũa xuống, bình tĩnh, bình tĩnh, mình không phải là thế yếu hoàn toàn, hoàng đế không dám làm gì người nhà của mình, giết vài người để đám bách quan của ông ta chết, được không bằng mất, yếu đuổi bị người ta lấn tới, cứng rắn nói :" Chuyện tới mức này, ta chẳng vòng vèo nói lời đẹp đẽ làm gì, dễ nghe hay không thì chỉ có thế thôi."

La công công đứng lên, đi qua đi lại, dù sao đây là chuyện trọng đại, không thể chỉ gặp mặt một lần là xong việc, nếu cứ một mực lấn tới sẽ vào bế tắc, ông ta tạm lảng đi:" Vậy ba nhà kia, đại nhân làm sao mới chịu cứu?"

" Ba kẻ đó là hung thủ bày mưu hại ta, thù không đội trời chung. Có điều oan gia nơi cởi không nên kết, ta cũng có điều kiện, muốn ta chữa trị, triều đình phải tuyên bố ta vô tội ..." Tả Thiếu Dương nói tới đó hơi dừng lại một chút, kể cả y chữa trị cho tất cả những kẻ kia, không gì đảm bảo rằng không có loại lòng lang dạ sói lấy oán báo ân, còn ở lại Đại Đường này, sớm muộn gì cũng gặp tai họa thôi, đi, phải đi. Trong đầu Tả Thiếu Dương thoáng hiện ra một cái tên, nới đó phong tục tập quán tương đối giống Đại Đường, hoàng đế lại không thể vươn tay tới, cả nhìn năm sau cũng vậy, lập tức quyết đoán nói:" Đồng thời đưa cả nhà ta tới nước Oa, nhà ta đi trước, còn ta ở lại chữa bệnh cho người nhà nhà của ba kẻ đó, chữa cho họ xong ba tên đó phải theo ta, sau khi tới nước Oa, ta chữa trị cho chúng rồi rồi trả chúng về Đại Đường, hai bên từ đó không còn ân oán gì nữa."

Mặc dù giờ Bạch Chỉ Hàn và Tang Tiểu Muội đều có thai, không thích hợp cho một chuyến đi xa, nhưng Tả Thiếu Dương thà để gửi sinh mạng con mình cho ông trời quyết, còn hơn để chúng ở đây trông cậy vào lòng nhân từ của Lý Thế Dân.

Nước Oa? La công công im lặng mất một lúc, nước Oa là một hòn đảo bơ vỡ giữa biển, nơi thế lực triều đình không thể tác động vào, người này xem ra tuyệt vọng về Đại Đường, ý muốn đi đã quyết. Ông ta không khỏi tiếc nuối, một y giả có thể chữa được tuyệt chứng, chẳng ai chê nhiều:" Tả đại nhân, bệ hạ đã bảo đảm cho ngài rồi, cần gì phải bỏ quê xa sứ tới nước Oa chứ, nơi đó đất đai cằn cỗi, thiên tai nhiều, sao so được với Đại Đường."

Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Chẳng có đảm bảo nào là đủ, kể cả ta chữa khỏi bệnh cho bọn chúng, thì loại vọng ân phụ nghĩa như Đỗ Kính nhiều lắm, nói không chừng vừa khỏe lại một cái là quay đầu cắn ta rồi."

La công công thấy y kiên trì như vậy, không nói nhiều:" Cha gia không thể thay vệ hạ đồng ý được, phải về bẩm báo đã, có điều một lời này cha gia nói với đại nhân, tội của ngài chỉ có thể lập công đợi bệ hạ xá miễn, không thể phán vô tội."

Tả Thiếu Dương mất một lúc mới hiểu ra, hàm ý lời này của La công công là hoàng đế không thể sai, xá tội là ngươi có tội nhưng được tha thứ mà thôi ... Nói cách khác, không cách nào minh oan cho y nữa rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận