Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 656: Chân tướng khó ngờ. (1)

Sáng hôm sau, Tả Thiếu Dương theo Tôn Tư Mạc luyện đạo thuật ở hậu viện, hai người ngồi xếp bằng trên bồ đoàn cỏ trong chòi nghỉ mát bên hồ, gió lạnh bốn phía xâm nhập. Nếu bình thường ngồi thế này Tả Thiếu Dương không chịu nổi, thế nào cũng phải đứng dậy dậm chân dậm tay lưu thông khí huyết, nhưng bây giờ bằng vào điều chỉnh nội tức, đã ngồi yên được hơn một tuần trà rồi ... Đương nhiên lạnh thì vẫn cứ lạnh.

Đang luyện đúng lúc mấu chốt, Tả Thiếu Dương như mơ hồ cảm nhận được có chút hơi ấm bốc lên ở đan điền thì Tôn Thủ Hành tới ngoài chòi nghỉ, cẩn thận nói:" Phụ thân, Đỗ tướng tới, cầu kiến người và sư thúc.

Theo quy củ, khi Tôn Tư Mạc luyện công, không cho người ngoài quấy nhiễu, nhưng người tới lại là tể tướng đương triều, nên Tôn Thủ Hành không dám coi như người khác, đành đi thông báo.

Tả Thiếu Dương nghe thấy tiếng Tôn Thủ Hành thì người run một cái, vừa mới mất tập trung, cái cảm giác ấm áp mơ hồ tựa có tựa không kia biến mất ngay, mong manh tới mức y cũng không biết là tồn tại thật hay không.

Tôn Tư Mạc qua phản ứng của Tả Thiếu Dương nhìn ra ngay y vừa mới đặt một chân vào tầng đầu của Phản hư thổ nạp công rồi, tiến triển này coi như khá nhanh, từ từ thu lại hơi thở, thân thể không lay động lấy một cái:" Có nói chuyện gì không?"

" Dạ, Đỗ tướng tới, là chuyện Đỗ Yêm Đỗ đại nhân."

" Hừ, ngươi đi nói với ông ta, nếu không đồng ý điều kiện từ quan và giải tán gia tài thì khỏi cần tới nữa. Nếu đồng ý thì trưa tới, dù sao bệnh của Đỗ Yêm không chết được ngay đâu."

Tôn Thủ Hành vâng lời rời đi.

Thời gian Tôn Tư Mạc rất quý giá, mỗi ngày chỉ có hai canh giờ luyện thuật thổ nạp thôi, không phải ông cố tình đối đãi với Đỗ Như Hối như thế. Ông khẽ đặt tay lên vai Tả Thiếu Dương, giúp y tập trung trở lại, dần dần cả hai quay lại trạng thái tu hành, loại bỏ hết tạp niệm, quên hết xung quanh.

Hết thời gian, Tôn Tư Mạc tự động mở mắt ra, đánh thức Tả Thiếu Dương, đây chính là lý do cần ông ở bên cạnh, nếu không nhập ngã quá sâu rất nguy hiểm.

Tôn Tư Mạc hài lòng, tính cách của Tả Thiếu Dương đạm bạc, rất thích hợp tu luyện đạo thuật, mấy ngày trước còn không cách nào tĩnh tâm tu luyện, hôm nay đã có thể tiến vào trạng thái vong ngã rồi, cứ thế nà kiên trì, sẽ có thành tựu.

Hai người rời hậu viện, không ngờ lại thấy cái Đỗ Như Hối ngồi trên ghế, chân đắp chiếc chăn gấm mỏng, người hơi ngả sang bên, đã ngủ say rồi.

Tôn Tư Mạc nhíu mày nói với Tôn Thủ Hành đứng bên cạnh:" Làm gì vậy, sao không đưa Đỗ tướng vào phòng nghỉ ngơi, mà lại đợi ở chỗ đầu gió thế này?"

Tôn Thủ Hành giải thích:" Con nói rồi, Đỗ tướng không chịu vào, nói đợi ở đây mới có thành ý ..."

Tôn Tư Mạc sai thị tòng khiêng ông ta vào trong đại sảnh ngồi xuống, đuổi hết người không liên quan đi. Tả Thiếu Dương trừ lúc chào hỏi ra thì không nói gì nữa.

Đỗ Như Hối trông có vẻ còn yếu hơn hôm qua, chưa nói đã ho không ngừng, mãi mới dừng lại được, vừa ngẩng đầu lên đã ngớ người:” Tả công tử làm sao thế?”

Thì ra Tả Thiếu Dương đang bịt mặt, đây chính là khẩu trang mà hôm qua y bảo Bạch Chỉ Hàn khẩn cấp làm cho, tất nhiên là để ngăn vi khuẩn lao rồi, vừa xong cũng đưa cho Tôn Tư Mạc một cái, ông già này không chịu đeo.

Hai bên ngồi quỳ trên bồ đoàn nói chuyện, khoảng cách khá xa, xem như vẫn an toàn, nhưng cẩn thận không hề thừa.

Tôn Tư Mạc bực mình lắm, nhưng sự quái đản của Tả Thiếu Dương thì ông lĩnh giáo rồi, ho khẽ:” Không sao, sư đệ ta chỉ bị chút bệnh nhẹ, không hề gì.”

Đỗ Như Hối gật đầu, không biết là bệnh gì mà phải đeo khăn che mặt thế kia, ông ta không hỏi, thong thả nói:" Tả công tử, tối qua ta cùng gia thúc trò chuyện tới nửa đêm, ba điều kiện của công tử, ông ấy trả lời thế này."

" Thứ nhất, ông ấy không sai phái bất kỳ ai giết hại Ngưu bả thức, khi đó ông ấy đã bệnh rất nặng, Ngưu bả thức đã nghỉ làm cho Đỗ gia từ lâu, ông ấy còn chẳng nhớ có một người đánh xe như vậy. Ngoài ra những lời ông ấy nói với công tử hôm đó, chỉ là lời của người bệnh trong lúc khó chịu thôi, ông ấy bình sinh không làm chuyện gì có lỗi với người khác, nói gì tới mưu hại tính mạng người ta."

Tả Thiếu Dương không kìm được mỉa mai:” Ông ta nói thế mà ngài cũng tin hay sao?”

Vậy mà Đỗ Như Hối lại gật đầu không cần suy nghĩ:” Ta tin.”

Tả Thiếu Dương ngó người, vì giọng điệu Đỗ Như Hối rất chắc chắn:" Chưa nói chuyện khác, ta nghe người ta nói, ông ấy hại chết thân huynh đệ của ngài, chẳng lẽ ngoài kia nói linh tinh?"

Đỗ Như Hối khựng người, tỏ ra thống khổ:" Chuyện đó đúng là có ... Nhưng công tử không biết toàn bộ câu chuyện, trong đó có ẩn tình, không thể trách ông ấy ..."

" Được, chuyện nhà các vị ta không muốn tìm hiểu, nhưng cái chết của Ngưu bả thức, ông ấy chỉ cần nói một câu không biết là xong sao?"

" Chuyện này Đại lý tự đang tra, ông ấy nói, nếu tra ra ông ấy ra lệnh giết người, ông ấy không cần tự thú, mà lập tức tự sát, tạ tội với thiên hạ."

Tả Thiếu Dương tất nhiên không nói ra lời Ngưu lão thái thái kể với mình, Đỗ Yêm không biết, chỉ coi đây như là nghi ngờ của riêng y thôi, thế nên lời thề thốt của Đỗ Yêm chẳng có nghĩa lý gì với y.

Với lại ông ta dám nói thế, hẳn có kế vẹn toàn, chuyện hủy tội chứng chẳng khó gì, Đại lý tự làm sao mà tra ra được nữa.

Đỗ Như Hối đợi một lúc nói tiếp:" Chuyện từ quan cũng không thành vấn đề, gia thúc tuổi đã cao, kỳ thực sớm không muốn làm quan nữa, chỉ là hoàng thượng không cho ông ấy thoái ẩn. Nếu như bây giờ ảnh hưởng tới chữa bệnh, sẽ kiên quyết từ chức. Tối qua sau khi biết điều kiện của công tử, gia thúc đã viết tấu từ chức dâng lên, đợi hoàng thượng ân chuẩn nữa thôi."

" Ông ấy thật biết đùn đẩy." Tả Thiếu Dương chẳng tin cái trò dâng thư từ chức này, ông ta là trọng thần triều đình, hoàng đế tuyệt đối không để ông ta dễ dàng thoái ẩn:
Bạn cần đăng nhập để bình luận