Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 446: Xứng danh Tả Mẫu Mực.

Bị cười nhạo rồi, Tả Thiếu Dương nhìn thái độ bọn họ mà nóng rát mặt, không thể trách y được, nghèo sinh hèn là thế đó, mấy hôm vừa rồi mình đường đường thanh niên ưu tú thời đại mới, hơn cái đám lạc hậu này cả nghìn năm kiến thức, thế quái nào bây giờ như bà nội trợ tính từng cây rau cọng hành thế này.

Tự ái trỗi dậy, Tả Thiếu Dương ưỡn ngực nói:” Đại tướng quân, Hợp Châu vốn nhiều ruộng ít người, lại thêm lần binh tai đói kém này, chết thêm vô số người, không ai cày cấy nữa, giờ xuân canh sắp qua, sẽ nhiều người lỡ nông vụ, năm nay không có thu hoạch, mà thuế lại cao, tương lai không biết lấy gì để nộp.”

Đại tướng quân không cười nữa, nghiêm túc gật đầu:” Ừ, đây là vấn đề thực tế.”

Tả Thiếu Dương vững tin hơn, nói tiếp:” Đại tướng quân phát cháo tế dân chỉ e không kéo dài được lâu, bách tính trong thành không còn lương thực dự trữ, chắc chắn phải dời quê chạy nạn. Không chỉ làm bách tính khổ thêm mà nạn dân tới châu huyện khác, sẽ tăng thêm gánh nặng dân chúng đương địa.”

“ Nói không sai, tiểu lang trung cậu không ngờ ngoài chữa bệnh cứu người còn có kiến thức bậc này.” Đại tướng quân gật gù:” Vậy nói xem, cậu có biện pháp nào hay không?”

“ Nếu đại tướng quân có thể phái binh sĩ giúp bách tính xuân canh thì quá tốt, không cần nhiều, chỉ hai ngày là đủ rồi, giúp bách tính xới đất, vỡ đất, cày bừa để thuận tiện gieo mạ là được, đó là những công việc nặng nhọc nhất. Đồng thời cấp lúa giống cho bách tính, đất đai mọc được hoa màu, cùng với cứu tế thích đáng, sẽ giữ được mọi người ở lại ...”

“ Không tệ.” Đại tướng quân lấy lệnh tiễn đưa Phó Cung:” Truyền lệnh của ta, lấy liên đội ở lại, đem toàn bộ ruộng tốt của Hợp Châu cầy xới làm đất một lượt, chuyện này còn mong hai vị đại nhân phối hợp cho hiệu quả, không được để bách tính lưu ly thất tán, xa quê kiếm sống, bản tướng về triều cũng sẽ quan tâm hỏi tới, làm tốt ta sẽ bẩm báo lên hoàng thượng.”

Hai viên quan mừng quá nỗi, nếu được Đại tướng quân nói một câu với hoàng thượng có khi còn hơn cả đời vất vả phấn đấu, quỳ xuống tạ ơn, luôn mồm đảm bảo:” Đại tướng quân yên tâm, nha môn ngay hôm nay sẽ lập kế hoạch tường tận.”

Tả Thiếu Dương cũng vui mừng, y có hơn trăm mẫu ruộng, tất nhiên là người hưởng lợi lớn, bất giác nhớ lời của cha:” Thật tốt quá, năm nay mùa đông liên tục mấy trận tuyết lớn, có câu tuyết rơi báo được mùa, đất đai đã được tưới ướt, không cần lo nước nữa, nếu được Đại tướng quân cho quân sĩ giúp bách tính làm đất, thật sự là phúc của toàn thể Hợp Châu, tiểu nhân thay mặt mọi người đa tạ đại tướng quân.”

“ Bản tướng quả nhiên không ban thưởng nhầm người, tiểu lang trung cậu xứng với cái tên Tả Mẫu Mực, không xin cho bản thân, lại nghĩ tới bách tính, đáng kính phục.” Đại tướng quân tán thưởng:” Trận chiến này mang tới khổ nạn cho bách tính Hợp Châu, bản tướng ban sư về triều nhất định bẩm báo hoàng thượng, nhanh chóng điều lương thảo các nơi tới cứu tế, đồng thời miễn giảm phú thế cho bách tính. Âu Dương thứ sử, Tiền huyện lệnh, hai vị đồng tâm hiệp lực giúp bách tính khôi phục cuộc sống thường nhật.”

Âu Dương thứ sử và Tiền huyện lệnh vội đứng dậy tuân lệnh.

Đại tướng quân rút trong giày ống cao ra một thanh đoán kiếm:” Thanh kiếm này theo bản tướng nhiều năm, không ít lần giúp bản tướng giữ mạng, giờ tặng cho cậu, sau này nếu có khó khăn không giải quyết được, mang nó tới tìm bản tướng. Được rồi, tiểu lang trung cậu bận rộn nông vụ, bản tướng không làm phiền nữa, ha ha ha.”

Người ta hạ lệnh tiễn khách, Tả Thiếu Dương nhận lấy thanh đoản kiếm thi lễ lui ra.

Vị đại tướng quân này luôn làm việc sấm nổ chớp giật, Tả Thiếu Dương sớm lĩnh giáo rồi, ra tới bên ngoài thì có mấy cái xe lớn chờ sẵn, trên xe đều là thứ trong danh sách ban thưởng, mỗi lúa giống chưa có, mấy binh sĩ dắt năm con trâu lớn, Tả Thiếu Dương không biết nhìn trâu, song chắc chắn đám này ăn uống no đủ khỏe mạnh.

Trên đường về Tả Thiếu Dương mới rút thanh đoản kiếm ra xem, nó chỉ dài như cây trùy thủ, không được bóng loáng như làm bằng inox sau này, hơi ngả màu xám, phần giữa khá dày, chẳng có gì đặc biệt lắm, ngó nghiêng mãi mới thấy ở một mặt lưỡi kiếm có khắc bốn chữ Triện "Nguyên Cảnh chi kiếm" . Thế là yên tâm rồi, nếu không sau này cầm kiếm tới nhờ giúp đỡ, chẳng có gì chứng minh nó là đồ xịn.

Nghe đồn bảo kiếm thổi tóc qua cũng đứt, Tả Thiếu Dương nhổ một sợi tóc, đặt lên mũi kiếm thổi một cái, không ăn thua, thổi mạnh thêm phát nữa, sợi tóc bay mất, thật là ... Trừ bốn chữ kia, Tả Thiếu Dương không thấy khác gì đồ làm ở chợ.

Chỉ có điều dù sao nó cũng là của Đại tướng quân tặng cho, bấy nhiêu đủ khiến nó ăn đứt không ít bảo kiếm trên đời, cho nên về nhà rồi phải giao cho mẹ, để cất cùng với đề tự kia, cho con cháu sau này nó cúng, giữ tốt nghìn năm nữa chúng nó túng thiếu mang đi cầm đồ cũng được kha khá.

Tả Thiếu Dương dẫn đầu đoàn người lẫn thú dài đi về nhà, dừng trước cửa Quý Chi Đường mới ngớ người, nhà mình bé tí tẹo, cho một con trâu vào nhà thôi cũng không còn chỗ, vị Đại tướng quân đó chỉ biết thưởng cho sướng thân mà không nghĩ tới tình cảnh nhà người ta.

Bên tai thì nào gà nào vịt nào lợn kêu đâu đầu nhức óc, trên đường đi đã đủ gây chú ý rồi, bây giờ thêm hàng xóm xung quanh đi ra thì thầm chỉ chỏ bàn tán, thế này không ổn. Tuy nói người trong thành rất cảm phục Tả gia, nhưng khi người ta đói thì cái gì cũng dám làm, tên Đại tướng đó hại mình rồi, Tả Thiếu Dương toát mồ hôi lạnh.

Không còn cách nào khác, tạm đưa tới hậu hoa viên Cù gia vậy, Tả Thiếu Dương liền bảo quan binh chuyển hướng, có điều lần này đi một vòng, xung quanh không ai là không biết Tả gia lại được Đại tướng quân ban thưởng, hơn nữa còn thưởng lớn hơn lần trước rất nhiều.

Tới cửa Cù gia thì đúng lúc Tang mẫu cũng đi nhận cháo về, nhìn từng xe gà vịt trâu lợn, mắt ánh lên thèm thuồng, kéo tay Tả Thiếu Dương:” Tả công tử, cái này của nhà ai thế, mang đi đâu?”

“ Là của Đại tướng quân thưởng cho nhà ta.”

“ Cái .. cái gì? Đại tướng quân thưởng?” Tang mẫu chỉ hết xe này tới xe khác:” Toàn bộ chỗ này? Làm sao, làm sao cậu được ban thưởng?”

Tả Thiếu Dương chẳng buồn trả lời bà ta, chắp tay nói với viên đầu mục phụ trách:” Huynh đệ cảm phiền chờ một chút, ta sẽ bảo người nhà ra nhận.”

Viên đầu mục kia vô cùng khách khí:” Ha ha ha, Tả công tử cứ thong thả, Phó đội chính đã dặn rồi, chúng tôi phải bố trí xong xuôi mới được về.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận