Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 839: Cần phải cường đại.

Thấy tất cả nữ nô đều đi lên, Tả Thiếu Dương ngớ ra, tù trưởng thì cười to:" Pháp vương, họ là nô lệ, giống gia súc ấy, ngài dẫn họ đi đâu thì họ đi đó thôi, làm sao từ chối được, ngài hỏi cũng uổng."

Ra là vậy, tại mình không quen kiểu tư duy này, nghĩ một chút Tả Thiếu Dương lại nói với Đạt Long Tân:" Bảo Mai Đóa lựa chọn, lấy người thích hợp làm tức phụ cho các dũng sĩ."

" Khoan đã, Pháp vương nhất định phải mang mười nữ nhân này theo, đó là tâm ý của ta ...." Tù trưởng vỗ tay gọi mười người đứng cuối cùng đi lên, những nữ nô này ăn mặc tốt hơn, xinh đẹp hơn:" Bọn họ được chuyên môn đào tạo phục vụ nam nhân, biết chút tiếng Hán, biết dùng nhạc khí."

Tả Thiếu Dương không khách khí chắp tay cảm tạ, lại bảo Mai Đóa chọn mười người nữa, Mai Đóa đi tới, rất nhanh chọn ra mười người, toàn là nữ tử thân thể cường tráng, không có một nữ tử Hán tộc nào, xinh đẹp thì làm gì, tới nơi bọn họ, không sinh tồn được thì đều là vô dụng.

Nhân lúc ấy Tả Thiếu Dương tranh thủ hỏi nhỏ Đạt Long Tân:" Cương Nhân Bố Thiết của chúng ta có bao nhiêu nhân khẩu?"

Đây là lần đầu Pháp vương thực sự quan tâm tới nơi mình ở, Đạt Long Tân kích động:" Pháp vương, nhân khẩu trong ngoài thành hơn nghìn hộ, đại khái năm nghìn người, nhưng nam nhiều nữ ít."

Chỉ có năm nghìn sao, thực sự là quá ít, chưa bằng phân nửa huyện thành Thạch Kính quê mình, thế thì không ổn chút nào, chừng đó người làm gì được? Tả Thiếu Dương lại chẳng biết rằng, ở Tây Vực này 5000 người là con số thậm chí đủ lập quốc rồi, các bộ lạc thường chưa tới 1000, một nơi tụ cư tới 5000 thực sự không nhỏ. Tả Thiếu Dương lại hỏi:" Vì sao ít nữ nhân, có phải vì cuộc sống quá khắc nghiệt không?"

Đạt Long Tân thở dài:" Không phải ạ, nữ nhân của Cương Nhân Bố Thiết chúng ta rất xinh đẹp, người giàu trong Ngân Thành Quỳnh Long đều tới chỗ chúng ta cưới nữ nhân, chỗ chúng ta quá nghèo, nhiều nữ nhân gả đi."

" Vậy chúng ta có quân đội không?"

" Chuyện này ... Không có ạ, khi nào đánh trận thì nam nhân miễn đi được là phải lên trận."

Tức là toàn quân là binh, Tả Thiếu Dương thêm quyết tâm đặt mục tiêu phát triển nhân khẩu lên hàng đầu. Ài, đúng là sai quá mà, đáng lẽ nên chọn nữ nô trước, tăng nhân khẩu chứ.

Nghĩ thế cũng không đúng, nhân khẩu đông, tiêu hao cũng nhiều, kinh tế không đủ chỉ chảy máu chất xám thôi, thế thì phát triển kinh tế trước.

Lại hỏi Đạt Long Tân, biết nơi đó thuần chăn nuôi, không trồng trọt được, vậy thì bò dê là quan trọng nhất, phải mua thêm về.

Thế cũng không đúng, Thổ Phồn sớm muộn cũng tới đánh Tượng Hùng, thế chẳng phải phát triển kinh tế cũng chỉ làm nền cho người ta sao? Nuôi nhiều bò dê tới lúc đó người ta càng tiện lấy đi.

Cường đại, trước tiên phải cường đại đã.

Không thể không nói đây là thay đổi lớn của Tả Thiếu Dương, trước kia y là người không ưa chuyện phiền phức, chỉ muốn yên thân đọc sách, chữa bệnh, chẳng ngờ lần này vì nơi mình thậm chí chưa từng tới đã hao tâm tổn trí rồi.

Trong đầu suy nghĩ miên man, Tả Thiếu Dương hỏi:" Tù trưởng còn bao nhiêu nữ nô và công tượng, ta muốn mua."

Tù trưởng ngớ người, vẫn gọi quản gia tới hỏi, sau đó đáp:" Hiện trong tay ta có hơn 500 nữ nô, hơn 200 công tượng, trong tay các vị trưởng lão cũng có một ít. Có phải Pháp vương muốn đưa nữ nhân về để sinh thêm con?"

Làm sao nhanh chóng gia tăng nhân khẩu là điều đầu tiên mỗi quân chủ phải suy nghĩ, cho nên tù trưởng không khó đoán ra.

" Đúng thế, nếu tù trưởng có thể bán, ta sẽ mua ..."

Nói tới mua nhân khẩu, Tả Thiếu Dương không tự nhiên cho lắm, cơ mà thời xưa là thế, đừng nói nơi này xã hội tương đối nguyên thủy, cả nơi phát triển như Trường An cũng có một cái chợ người cực lớn ở phường Tu Đức. Nơi đó chẳng những có tù binh, nữ nhân bắt được từ các nơi, còn có quan nô, thậm chí là cung nô nữa. Có điều phần lớn là người bần hàn tự bán mình làm nô, hoặc là bị hoạch tội, lừa gạt nhân khẩu đem bán là bị Đại Đường cấm chỉ, phát hiện ra là trừng phạt nghiêm khắc.

" Pháp vương, nếu chuyện liên minh với Đa Di thành công, ta bớt đi một mối lo, khi đó không cần Pháp vương mua, ta tặng ngài thêm 200 nữ nô, 100 công tượng." Tình cảm là tình cảm, ở lập trường là đầu lĩnh, tù trưởng vẫn phải tính toán:

Tả Thiếu Dương thầm nghĩ, mìn không biết gì về Đa Di, lấy gì thuyết phục người ta kết minh?

Có điều Thổ Phồn đang nhắm vào Tây Vực như hổ đói rình mồi, điểm này hẳn Đa Di cũng cảm nhận được, Tô Bì đã bị Thổ Phồn thôn tính, nơi khác phải biết cái đạo lý môi hở răng lạnh chứ? Liên hợp tiểu quốc và bộ lạc lại đối diện với cường địch là lựa chọn tốt nhất, nên không phải không có cơ sở thuyết phục Đa Di liên minh với Mê Tang.

Nếu có thể tác thành liên minh này, Thổ Phồn sẽ phải đối diện với kẻ địch cường đại hơn, thời gian phải chinh phục sẽ lâu hơn, đây đều là chuyện có lợi cho Tượng Hùng và Đàn Thành.

Có điều trước đó phải đàm phán rõ ràng điều kiện đã, tránh xong việc rồi lại sinh ra tranh chấp, tổn thương quan hệ, Tả Thiếu Dương nói:" Vậy nếu hoàn thành việc của tù trưởng, ta không cần nữ nô nữa, đổi hết sang công tượng được không?"

Đối với tù trưởng mà nói, nữ nô có sức hấp dẫn hơn, bất kể tự mình dùng, đem tặng thuộc hạ đều tốt, giúp bộ lạc tăng cường nhân khẩu. Công tượng tuy quý đấy, nhưng mà nơi họ ở gần Đại Đường, khi cần có thể mua thông qua chợ nô lệ. Cho nên vỗ bàn luôn:" Được, giao hẹn thế, ta sẽ bán hết công tượng cho Pháp vương ..."

Sang hôm sau Tả Thiếu Dương xuất phát, đội ngũ thoáng cái trở nên đông đảo, tới hơn 450 người. Trong đó có hơn 300 người chính là chuẩn bị lễ tạ cho Tả Thiếu Dương nếu y thuyết phục được Đa Di liên minh, do Đô Tùng, nhi tử của tù trưởng dẫn theo. Hai bên đã giao ước, làm thành việc này, họ sẽ theo Tả Thiếu Dương đi tiếp, không thành thì Đỗ Tùng mang về.

Thế là đội ngũ của họ phải thêm rất nhiều lạc đà thổ hàng, Lư tiêu đầu toát mồ hôi tổ chức đội ngũ, nhân lực họ mang theo không đủ bảo vệ nhân số thế này. Bây giờ còn đỡ, một khi Pháp vương hoàn thành công việc, số người đó thực sự tới tay rồi, mang theo nhiều nữ nhân xinh đẹp như thế, khác nào mời người ta tới cướp.

Ông ta đem lo lắng này nói với Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương gãi đầu bảo bàn với Đạt Long Tân.

Đạt Long Tân kích động vô cùng, phải biết nhân khẩu của Cương Nhân Bố Thiết có hơn 5000 thôi, nếu có thể đem hết số người này về, thoáng cái nhân khẩu tăng thêm một thành rồi, thế lực của bộ lạc sẽ tăng lên rất nhiều. Vỗ ngực thề đem số người này về Cương Nhân Bố Thiết, nếu có chuyện Lư tiêu đầu và các tiêu sư chỉ cần bảo vệ Pháp vương an toàn là đủ, còn lại họ lo liệu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận