Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 374: Chỉ một người không biết.

Ở dưới nhà canh trứng đã nấu xong, Thảo Nhi ăn vào cũng không tỉnh lại, thậm chí không có chút động tĩnh nào, Tả Quý không hiểu thế nào.

Tả Thiếu Dương thì chưa có một khắc nào rời bên giường bệnh, mới đầu y cũng cho rằng Thảo Nhi vì quá đói mệt mà hôn mê, nhưng bây giờ xem chừng không phải thế, mà là có nguyên nhân khác, dùng tay áp vào bụng dưới của Thảo Nhi, sờ một hồi, cảm thấy bên trong có những cục cưng cứng:” Cha, thế này là sao?”

Tả Quý thay chỗ nhi tử, mày nhíu lại:” Chẳng lẽ lại là quan cách?”

“ Quan cách ạ?” Tả Thiếu Dương phản ứng hơi chậm, quan cách là cách gọi hiện tượng tắc ruột trong Trung y, tức là ruột vì nguyên nhân nào đó khiến cho nó bị tắc nghẽn không thông được.

Tả Quý rất có kinh nghiệm, nói ngay: “ Hẳn là cô bé trong lúc quá đói đã ăn bừa cây cỏ cho nên không thể tiêu hóa được, dẫn tới quan cách, rồi hôn mê. Chuyện gấp bây giờ không phải là cho đứa bé này ăn, mà là làm sao để nó bài tiết những thứ linh tinh trong bụng ra mới được.”

Tả Thiếu Dương vỗ trán, đơn giản là Thảo Nhi ăn bừa ăn bãi thứ dạ dày không tiếp nhận, cho nên gây tắc nghẽn ruột:” Vậy thì dùng canh Đại thừa khí được không ạ?”

Tả Quý ngẫm nghĩ rồi gật đầu:” Cũng được đấy, song đứa bé yếu quá, con nên gia giảm sao cho thích hợp.”

Tả Thiếu Dương tin cha mình, nếu nói dùng thuốc sao cho ổn, cha là cao thủ. Y trước tiên lấy Tử tuyết đan ra, cần cô bé hồi tỉnh đã, Thảo Nhi hôn mê sâu không tự uống thuốc được, liền hòa với nước dùng phễu mỏ hạt đổ vào miệng.

Tình trạng Thảo Nhi như thế có gấp cũng làm gì được, Tả Quý đang định sang chẩn bệnh cho bệnh nhân khác thì Lương thị gọi nỏi:” Lão gia, để Trung Nhi khám đi, thiếp thân có chuyện gấp muốn nói.”

Tả Quý biết nếu không có chuyện thực sự cần thiết thì thê tử sẽ không bao giờ nói chuyện khi mình khám bệnh, liền dặn nhi tử một câu, chắp tay đi vào phòng ngủ.

Trong phòng chất đầy dược liệu, chỉ có lối đi chật hẹp và cái giường là để trống, Lương thị đợi trượng phu vào trước, mình đi sau đóng cửa lại rồi chuyển lời của Nghê mẫu:” … Chuyện là như thế, lão gia thấy sao?”

Tả Quý vuốt râu trầm ngâm:” Ta đã gặp Kiều lão gia rồi, con người không tệ, không phải loại giàu mà bất nhân, cũng thường giúp đỡ người khác. Chỉ chưa gặp khuê nữ nhà họ, nếu Nghê lão thái thái đã khen ngợi như vậy, còn đứng ra làm mai thì cũng không tệ, điều kiện cũng được đi, nuôi thêm hai người qua nạn đói là việc nên làm. Mỗi điều làm thế thì có lỗi với Chỉ Nhi quá.”

“ Thiếp cũng thấy vậy, nhưng mà lão gia xem, hai đứa nó ở chung một phòng rồi, cô nam quả nữ lại trong tuổi đó, vậy mà còn chẳng có chuyện gì xảy ra hết, vậy phải đợi tới bao giờ nữa? Cưỡng ép chúng nó lại không được, cả hai đều ngang ngạnh. Chúng ta cũng không thể đem hết hi vọng đặt vào Chỉ Nhi được, Trung Nhi đã hai tư rồi, đáng lẽ tôn tử phải lớn tướng rồi, bạn bè Trung Nhi hồi nhỏ đều mấy đứa con rồi đấy … vậy mà ... Thiếp thấy có lỗi với tổ tiên Tả gia.” Lương thị rơm rớm nước mắt, bà không nói quá, không ít lần bà thức trắng đêm vì việc này rồi:

Tả Quý cũng thấy nặng nề:” Vậy thì cứ thử xem khuê nữ đó thế nào, rồi Trung Nhi có nhìn trúng không nữa, bà biết đó, ở việc này nó rất ương.”

“ Thế thiếp thân cứ làm vậy, để hai bên gặp nhau trước cũng không việc gì.” Lương thị bấy giờ mới nói chuyện kia:” Lão gia, còn chuyện tiểu thiếu gia Nghê gia, họ muốn gửi đứa bé tới nhà ta làm dược đồng, thực ra là nhà họ cũng không đủ lương thực, sương tương lai bị đói, thấy nhà ta còn lương dư.”

Tả Quý thất kinh hỏi nhỏ:” Cái bà nương không biết nặng nhẹ này đem cả chuyện nhà ta dấu lương thực nói ra rồi à?”

Lương thị rối rít xua tay:” Không không, thiếp sao ngốc thế được, chỉ nói là Đại tướng quân thưởng cho nhà chúng ta mười đấu gạo thôi.”

Tả Quý mặt giãn ra:” Thế còn tạm, cảnh cáo bà, hơn trăm đấu lương kia tuyệt đối không được lộ mảy may, dù với bất kỳ ai, dù bất kỳ lý do gì, nghe chưa.”

“ Thiếp biết rồi.”

“ Còn tiểu thiếu gia Nghê gia vẫn quá nhỏ, làm dược đồng không thích hợp, chỉ là đã nhận lời người ta, hơn nữa Nghê lão thái thái nhiệt tình giúp nhà ta như thế, coi như báo đáp họ.”

Lương thị khấp khởi mừng: “ Vậy là lão gia đồng ý rồi?”

Tả Quý gật đầu:“ Ừ, nhà họ chẳng qua cũng là muốn đứa bé có cái ăn thôi, không phải muốn làm học đồ thật, sau nạn đói trả về là được, nó còn bé như thế, ăn chẳng tốn bao nhiêu không ngại.”

“ Vâng, thiếp thân cũng nghĩ thế.”

…….

Khi Bạch Chỉ Hàn mở cửa đi ra thì Tả Thiếu Dương đang bận rộn khám bệnh, nhìn thấy nàng nhíu mày nói:” Cô còn đang bệnh, không nằm nghỉ ra đây làm gì, muốn bệnh nặng thêm để tiếp tục lười biếng à?”

Bạch Chỉ Hàn giờ đã biết mình hiểu lầm y, trước kia nghe lời này nàng chỉ im lặng chịu đựng, bây giờ ở tâm thái khác, nàng hiểu y nói vậy chỉ vì muốn tốt cho mình, khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nói:” Thiếu gia, nô tỳ uống thuốc xong, đã ra mồ hôi khỏe hẳn rồi, còn mặc rất ấm, không sao đâu, nằm chỉ mệt người, đi lại cho thoải máu, đa tạ thiếu gia.”

Tả Thiếu Dương tay run run, vì thần thái trong ánh mắt của nàng, y nhìn thấy sự dịu dàng, giống như lúc nàng cho Bi Vàng ăn vậy, cái con sóc quỷ đó không biết sao giỏi lấy lòng nữ nhân như thế. Lại còn nói cảm ơn nữa, nha đầu này lại lên cơn gì thế?

Bạch Chỉ Hàn tuy mặc nam trang nhưng không hề che dấu thân phận nữ nhi, mái tóc dài đen nhánh buông xõa sau vai, tương phản với làn da băng ngọc, đẹp kinh tâm động phách, giết người hơn nữa khuôn mặt luôn hờ hững lãnh đạm kia lại đang nở nụ cười, như hoa xuân nở rộ, đẹp vô cùng, tim y đập thình thịch, vội quay đầu đi che dấu:” Vậy vào phòng ấy, đừng đứng đây, có gió.”

“ Dạ.” Bạch Chỉ Hàn đáp lời, nhưng nàng không vào trong phòng mà lấy đồ nghề may vá ngồi xuống góc đại đường, thi thoảng ngẩng đầu nhìn y, xem có cần giúp gì không, cũng là đợi Kiều gia kia tới:

Tả Thiếu Dương cũng liên tục dùng khóe mắt nhìn nàng, lòng thắc mắc, nha đầu đó hôm nay làm sao thế, bệnh thần kinh tái phát rồi chăng, khó khăn lắm mới tập trung khám bệnh trở lại được.

Bấy giờ thuốc cho Thảo Nhi cũng đã được, cho nó uống xong, Tả Thiếu Dương bảo Miêu Bội Lan:” Muội bế Thảo Nhi vào phòng ta, bảo Nhị Thảo để ý, khi nó tỉnh dậy sẽ đi ngoài, chiếu cố một chút.”

Miêu Bội Lan vâng lời bế Thảo Nhi vào phòng bào chế, sau đó cho chắc chắn gọi cả Nhị Thảo và Tam Thảo tới trông chừng Thảo Nhi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận