Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 217: Tên nữ hài tử mới dễ nuôi.

“ Ha ha ha, câu này hợp khẩu vị với lão ca ta.” Phi Thử gật gù vuốt râu nói:” Song muốn trộm được số sâm này có lẽ tốn chút thời gian, ta tìm trong Tùy gia không thấy, rất có thể là tặng cho Âu Dương thứ sử rồi. Muốn trộm đồ trong phủ thứ sử không dễ.”

Tả Thiếu Dương vẫy vẫy cái đùi gà ăn dở:” Vậy ta không cần nữa, nơi đó bây giờ canh phòng nghiêm ngặt lắm.”

Phi Thử kiêu ngạo nói:” Hừm, thứ Phi Thử này nhắm vào thì phải lấy cho được, nếu không chân tay ngứa ngáy, không phải vì ngươi thì ta cũng phải lấy, nếu không tổn hại danh dự của ta. Ngươi đừng lo, trước kia ở kinh thành, tới vương phủ còn bị ta ghé thăm, hắc, càng chỗ canh phòng nghiêm ngặt kiểu này càng dễ thành công thôi ... Thế nào lão ca ta cũng lấy được trước khi rời khỏi đây.”

“ Hả, lão ca sắp đi rồi, vì sao?” Tả Thiếu Dương hơi tiếc, y thấy thích tên trộm lập dị này, tính cách tự do phóng khoáng, mỗi tội bị đám hòa thượng lừa:

“ Ngươi nghĩ mà xem, nha môn đang truy nã ta gắt gao, ta trộm của Tùy gia nhiều như thế, có khác nào tuyên bố ta vẫn ở trong thành, cái tát này làm mấy vị quan lão gia mất mặt, không lồng lộn lên đào ba tấc đất tìm kiếm ta mới là lạ. Cho nên sau khi làm một vụ lớn là ta phải xa chạy cao bay, một là tránh họa, hai là đổi nơi khác mới dễ chuyển đồ thành bạc, sau đó quyên cho chùa miếu mới không liên lụy tới người ta.”

Rất hợp lý, Tả Thiếu Dương gật đầu ra vẻ đã hiểu.

“ Có điều ta tới tìm ngươi là vì nguyên nhân khác.”

“ Không phải lão ca thấy ký hiệu của ta mới tới à?”

“ Ngươi cũng tìm ta?” Phi Thử ngạc nhiên, rồi xua tay:” Nói chuyện của ta trước, quan trọng hơn, ngươi nên chuẩn bị sẵn sàng đi, nơi này sắp khai chiến rồi.”

“ Cái ...” Tả Thiếu Dương vừa kêu lên bị Phi Thử đưa tay bóp miệng, nhớ ra đây là đêm khuya, gục gặc đầu để Phi Thử buông tay, sau đó nhỏ giọng hỏi:” Sao lại khai chiến, đánh nhau với ai?”

“ Quan binh với phỉ tặc.” Phi Thử kể:” Vừa rồi ta vào phòng ngủ Tùy chưởng quầy, lúc đó chưa tìm kiếm thì thấy ông ta gọi đám thê thiếp vào phòng, bảo bọn họ thu thập đồ kim ngân tế nhuyễn, mai trời sáng là trốn vào nha môn châu phủ. Thê thiếp ông ta hỏi vì sao, Tùy chưởng quầy nói phản quân sắp đánh tới Hợp Châu rồi, chuyển vào nha môn, nơi đó có trọng binh canh giữ, an toàn hơn.”

Tả Thiếu Dương thấy tay chân tê dại, sợ hãi choán ngập toàn thân, mặc dù sinh ra trong thời bình chưa tận mắt chứng kiến sự thảm khốc của chiến tranh, nhưng qua phim ảnh sách vở đủ khiến y sợ rồi, bây giờ chiến tranh còn ở ngay trước mắt, gian nan hỏi:” Tin tức này ... có có, đáng tin không?”

“ Không đáng tin nửa đêm canh ba ta gọi ngươi lên đây bịa chuyện cho vui à?” Phi Thử trọn mắt lên:

Tả Thiếu Dương không nói được gì, y vẫn đang tiêu hóa tin động trời này.

“ Tùy gia thu thập đồ vàng bạc tế nhuyễn thành ra bớt cho ta khối việc, nên ta nằm trên xà nhà ngủ một giấc, đợi chúng thu thập xong khuân đi cả thể, ha ha ha, chưa lần nào đi ăn trộm dễ dàng như lần này, ha ha ha.” Phi Thử cười sảng khoái, đây là vụ ăn trộm đơn giản nhất mà ông ta từng làm:

Tả Thiếu Dương cười không nổi, nghe tới đánh trận là quýnh quáng cả lên:” Quân địch tới rồi ... Vậy ta phải chạy thôi.”

“ Đừng!” Phi Thử ném hạt lạt vào mồm, tợp một ngụm rượu rồi lúc lắc ngón tay:” Ta khuyên ngươi đừng có rời Hợp Châu.”

“ Vì sao?”

“ Ngươi ngốc à? Tùy chưởng quầy còn tinh ma hơn ngươi, ông ta biết tin sớm sao không chạy ngay trong đêm, trốn vào nha môn làm cái gì?”

“ Đúng rồi, sao ông ta không chạy?” Tả Thiếu Dương đã bao giờ đối diện với chiến tranh loạn lạc, tất nhiên không hiểu được nguyên cớ:

“ Theo ta thấy, chắc hẳn phản quân đã bao vây Hợp Châu rồi, cho nên mới không dám tùy tiện bỏ chạy, nếu không không biết địch mai phục chỗ nào, chẳng may gặp phải, quân địch mai phục, vì tránh lộ tin tức, thế nào chúng cũng giết người bịt miệng. Cho nên chẳng bằng trốn trong thành Hợp Châu, cái thành này tuy cũ, nhưng dù sao cũng có tường thành bảo vệ, có mấy vạn bách tính chiếu cố nhau. Tùy chưởng quầy nói quan binh đang tới phòng thủ Hợp Châu, có quan binh sẽ tốt hơn. Vả lại đám phản quân này vì mua chuộc lòng người, có phá thành không lạm sát bình dân, ở trong thành sẽ an toàn hơn.”

Tả Thiếu Dương nhớ lại lần trước tỷ phu tới nhà chơi nói chuyện với cha, cũng nói phản quân nhân nghĩa gì đó không lạm sát người vô tội, nay Phi Thử cũng nói thêm, xem ra là đúng rồi:” Vì sao lão ca còn đi, bên ngoài rất nguy hiểm.”

Phi Thử vểnh râu đắc ý nói:” Đấy là với người thường, lão ca ta có chỗ nào không qua nổi.”

“ Lão ca nên ở lại đi, như huynh nói đó, bên ngoài không biết địch ở đâu, chẳng may gặp phải đại quân chúng, lão ca khó mà thoát được.”

“ Biết thương lão ca này, coi như có chút lương tâm, không uổng công ta tới báo tin cho ngươi. Rồi, ngươi khỏi lo cho ta, lo cho nhà mình là đủ. Còn ngươi tìm ta làm cái gì?”

Tả Thiếu Dương vốn chỉ đề phòng lương thực lên giá, hai là nhân cơ hội có khi kiếm được mớ tiền lớn, bây giờ chuyện càng khẩn cấp rồi, không thể chậm trễ, áp sợ hãi xuống, đứng dậy:” Lão ca, ta cần huynh giúp một chuyện vô cùng trọng yếu, một tuần trà sau huynh tới ngõ sau hiệu thuốc đợi ta.”

Phi Thử không hỏi chuyện gì, sảng khoái nhận lời ngay:” Được, sắp hết giới nghiêm, ta đi cất đồ rồi tới.”

“ Đa tạ lão ca ...” Tả Thiếu Dương chợt nhớ:” À mà tên huynh là gì, dù sao chúng ta cũng là huynh đệ một hồi, không biết tên nhau thì thật không ra gì.”

Phi Thử ngẫm nghĩ gật đầu:” Được, ngươi coi ta là huynh đệ thì lão ca không dấu, ta tên Tiêu Vân Phi, Vân là cỏ vân hương, phi trong bay liệng.”

“ Cái tên rất tiêu sái, có điều sao lại dùng chữ Vân này? Làm nó thành giống tên nữ hài tử rồi.”

“ Khi ta còn nhỏ lắm bệnh lắm tật, mẹ ta lại không muốn lấy chó mèo gì đó để đặt, quá thô tục, cho nên mới lấy tên nữ hài tử đặt cho ta, có câu hồng nhan bạc mệnh, lấy tên nữ hài mới dễ nuôi.”

“ Đây là lối tư duy gì thế?” Tả Thiếu Dương luyến tiếc nói:” Nếu là Vân trong phong vân thì hay rồi, phong vô tướng, vân vô thường, mây kết hợp với bay liệng vừa vặn hợp với tính cách không chịu ràng buộc của lão ca.”

“ Phong vô tướng, Vân vô thường, nghe rất hay, có điều tên cho cha mẹ đặt, không thể sửa. Được rồi, ta đi đây, ngươi cũng nhanh một chút.”

Tiêu Vân Phi để Tả Thiếu Dương xuống trước, sau đó xếp ngói lại, người loáng lên, biến mất trong đêm đen.
Bạn cần đăng nhập để bình luận