Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 424: Giải cứu. (2)

Hai ngày sau, vẫn không thấy Tiêu Vân Phi quay trở lại, ngày nào Vượng Tài cũng ra bên bờ vực trông ngóng, còn đem hết củi khô tích trữ được đốt một đống lửa lớn, thi thoảng hắn lại hét to lên, nhưng ở bờ vực bên kia không có ai đáp lại. Miêu Bội Lan vốn rất tin tưởng Tả Thiếu Dương cũng bắt đầu lo lắng, chỉ có Tả Thiếu Dương vẫn ăn no ngủ kỹ.

Quả nhiên buổi trưa ngày thứ ba, Vượng Tài suốt ngày đêm ở bên vách núi hóng tin chạy về, vừa chạy vừa reo hò:” Tả công tử, vị đại ca gì đó quay về rồi.”

“ Được, Lan Nhi, chúng ta xuất phát thôi, về nhà.” Tả Thiếu Dương ra khỏi phòng, theo sau là Miêu Bội Lan nai nịt gọn gàng sách túi lương thực, bọn họ còn gần hai đấu gạo nữa chia đôi cho Miêu Bội Lan và Vượng Tài.

Ba người đi tới bên bờ vực, Vượng Tài đi đầu hét lớn:” Lão đại ca, chúng tôi chuẩn bị xong rồi.”

“ Tốt, đốt lửa chỉ đường cho ta rồi đúng lùi lại, cẩn thận tên bắn.”

Vượng Tài nhanh nhảu làm theo, cũng không hiểu bắn tên làm gì, sao có thể qua được bên kia?

Đống lửa cháy rừng rực, bọn họ lui về sau mười bước, căng mắt chờ đợi, không lâu lắm có hai luồng sáng bạc xuyên mây bay sang, là Bạch vũ xuyên giáp tiễn, mũi tên này không ai trong số bọn họ có thể quên được.

Bờ bên kia không chỉ có một người, thêm ai nữa?

“ Được không!? Kéo dây đi.”

“ Lão đại ca, được rồi.”

Vượng Tài hiểu ngay, cùng Miêu Bội Lan chạy tới chỗ hai mũi tên cắm xuống đất, đuôi mũi tên buộc sợi dây mảnh, cả hai kéo thật nhanh, không ngoài dự đoán, kéo sang được sợi thừng lớn.

Tả Thiếu Dương cười ha hả:” Tiêu đại ca, kéo lại đi nhé, thừng của bọn đệ còn to hơn.”

Hai tháng trời bọn họ chỉ bện thừng, tất nhiên là hơn đứt dây thừng chuẩn bị vội vàng của Tiêu Vân Phi.

“ Không nói sớm, mất công ta!”

Ba người bọn họ buộc sợi dây thừng to bằng cổ tay mình vào, để bên kia kéo sang, sau đó mỗi bên đều buộc chắc mỗi đầu.

Tiêu Vân Phi hô lớn:” Chắc chắn rồi đó, sang đi.”

Tả Thiếu Dương dùng dao cắt vải bố, buộc lên người Miêu Bội Lan, sau đó buộc lên thừng làm bảo hiểm, Vượng Tài cũng tương tự.

Vượng Tài xung phong đi đầu, buộc túi lương thực vào bụng, sau đó treo ngược người bò qua.

Lúc một lòng một dạ thoát khỏi nơi này không biết sợ là gì, chỉ ném một cái rìu qua bên kia mà cũng dám nghĩ tới chuyện leo qua, bây giờ thực sự phải làm, an toàn hơn nhiều mà nhìn thôi đã toát mồ hôi lạnh.

Vượng Tài biến mất trong mây mù, hai người Tả Thiếu Dương nắm tay nhau hết sức căng thẳng, tới khi nghe được tiếng hắn reo hò mới thở phào.

Tiếp đó là Miêu Bội Lan.

Tả Thiếu Dương đi cuối, trước khi leo lên dây thừng, quay lại nhìn ngọn núi vây khốn họ hơn hai tháng trời, lòng hoàn toàn chẳng có chút lưu luyến nào.

Trên núi gió đã mạnh, giữa hai bờ vực gió còn mạnh hơn, lắm lúc Tả Thiếu Dương cảm tưởng mình có thể bị gió thổi lộn vòng, không ước tính nổi mất bao lâu, cảm tưởng tốn cả thế kỷ mới qua được bên kia, khi chạm vào gốc cây, có người đỡ lấy, vẫn run run một lúc mới dám chạm chân xuống dưới đất.

Tiêu Vân Phi đứng đó, hai tay chắp sau lưng, một thân trường bào màu xanh thẫm bây phần phật, giống như vị lão tiên sinh dạy học, ai mà ngờ đây là tên trộm khét tiếng bị truy nã khắp nơi, cười tủm tỉm nói:” Ha ha ha, xem ra không khí trên núi hợp với đệ đó.”

Thật vậy Tả Thiếu Dương trước kia tuấn tú, song mang vẻ yếu ớt của thư sinh, bây giờ có chút phong sương vào, da sạm đi không trắng trẻo như trước, má hóp vào, cằm lún phún râu, quần áo rách nát vá víu, nhưng lại thêm rắn rỏi, từ đôi mắt toát lên vẻ mạnh mẽ, dày dặn.

Tả Thiếu Dương nhìn thấy Tiêu Vân Phi mừng không nói lên lời, giang tay ra muốn ôm, lúc này nếu đối diện có là Nghê Nhị thì y cũng muốn ôm một cái thân tình, thế nhưng Tiêu Vân Phi lạnh nhạt đánh bạt tay y đi:” Khỏi làm trò đàn bà con nít đó, lão ca đây không thích.”

Nói rồi đi ra sát mét vực, hứng thú nhìn sang bên kia:” Nơi này thú vị đấy, làm sao đệ qua bên đó được để bị kẹt luôn ở đó?”

Chuyện chẳng có gì hay ho, Tả Thiếu Dương kể vắn tắt, chỉ nói có lão hòa thượng điên lừa mọi người lên đó để giết nhau.

Tiêu Vân Phi không hứng thú lắm với câu chuyện, mà quan tâm tới địa điểm này hơn, gật gù nói:” Chỗ này được đấy, làm nơi ẩn náu rất tốt, nhưng mà trước đó phải bịt miệng những kẻ không nên biết đã.”

Ông ta vừa dứt lời thì có giọng hoảng hốt vang lên:” Lão nhân gia, người hứa sẽ tha cho chúng tôi mà.”

Lúc này Tả Thiếu Dương mới chú ý tới dưới gốc cây có hai nam tử bị trói ngoặt tay ra sau, thì ra đây là hai người đã bắn tên sang bờ bên kia, người ta là ân nhân cứu mình, y liền nói đỡ:” Lão ca, tha cho họ đi, dù sao họ cũng cứu đệ.”

Tiêu Vân Phi phất tay:” Đệ đừng mềm lòng, hai tên này chẳng phải tốt đẹp gì đâu, ta đang trên đường đi tìm người cứu đệ thì tình cờ thấy hai kẻ này đang thay đồ quan binh ra, mặc đồ thường dân vào. Ta đoán chúng là gian tế của phản quân chuẩn bị trà trộn vào thành phá hoại, nếu không phải còn cần chúng giúp cứu đệ thì ta giết phứt rồi, loại người này không cần thương xót.”

Nghe thấy hai chữ “gian tế”, ba người Tả Thiếu Dương nhìn chúng với ánh mắt thù hận, chính những tên thế này góp phần khiến trong thành rơi vào thảm họa như bây giờ.

Nếu đã là phản quân thì đúng là chả cần lịch sự làm gì, Tả Thiếu Dương cười gằn:” Lão ca, giao cho đệ đi, tra hỏi xem bọn chúng tính vào thành làm gì, định phóng hỏa hay thả độc.”

Ngồi xuống trước mặt hai tên nam tử:” Đám người đi làm gian tế như các ngươi chắc chuẩn bị tinh thần bị bắt rồi đúng không, ta đoán các ngươi đều rất dũng cảm, không sợ tra tấn. Nhưng tin ta đi, ta dùng hình khác lắm, ta sẽ phẫu thuật tháo từng mẩu xương của các ngươi ra, khi xương cốt toàn thân các ngươi bị lấy ra rồi, ngươi sẽ thành một cái túi da, giống như đống bùn nhão nhoét trên mặt đất, nhưng các ngươi không chết ngay đâu, mà chết rất từ từ …”

Nghe những lời này cả Miêu Bội Lan và Vượng Tài đều rùng mình, nhìn nụ cười nửa miệng, đôi mắt đầy tà khí của Tả Thiếu Dương, họ cũng không biết y nói thật hay chỉ dọa.

Hai tên binh sĩ rối rít nói:” Không, không chúng tôi không phải gian tế.”

Tiêu Vân Phi hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi của Tả Thiếu Dương, nhưng vẫn cười:” Làm thử với một tên trước, cho tên còn lại rút kinh nghiệm.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, chỉ vào tên bên trái:” Bắt đầu luôn với ngươi nhé!”

Rồi mở ngay rương cấp cứu ra lấy dao phẫu thuật.
Bạn cần đăng nhập để bình luận