Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 800: Bạch hồng quán nhật. (2)

Cầu vồng trắng kéo dài một tuần trà mới dần biến mất, Lý Thế Dân xoay người lại, chua nói gì đã thấy Lý Uyên ngồi vào chính vị của mình.

Vừa rồi Lý Uyên không chạy ra, không ngờ tranh thủ lúc Lý Thế Dân ra ngoài, cướp ghế ngồi, lòng hắn dâng lên cảm giác không lành. Đám người Vĩnh Gia công chúa bàng hoàng, cảnh tượng này còn khiến người ta chấn kinh hơn dị tượng trên trời.

Trên lịch sử chuyện thái thượng hoàng đoạt lại hoàng vị không phải không có, nhưng Minh Anh Tông bị quân Ngõa Lạt bắt làm tù binh, Minh Đại Tông lên ngôi. Sau khi đánh bại Ngõa Lạt, ép trả Minh Anh Tông về, Đại Tông tôn ông ta lên làm thái thượng hoàng, nhưng giam lỏng bảy năm. Tới khi Minh Đại Tông bệnh nặng, Anh Tông thừa cơ đoạt về hoàng vị, giết một đám đại thần năm xưa ủng hộ Đại Tông, trong đó bao gôm cả Vu Khiêm, người đánh bại quân Ngõa Lạt cứu ông ta về.

Bây giờ Lý Uyên đột nhiên phát động, lại không có bất kỳ dấu hiệu nào, khiến không ai phòng bị được. Tả Thiếu Dương xoa cái đầu trọc, chuyện này đâu có trên lịch sử, y thấy có rắc rối rồi.

Mỗi Vinh Gia kịp phản ứng, chạy tới nói:" Phụ hoàng, con dìu người đi xem bạch hồng quán nhật, đẹp lắm."

Lý Uyên gạt tay nàng ra:" Đừng lừa trẫm, bạch hồng quán nhật không còn nữa, có gì mà xem? Trẫm cho cá ngươi biết, bạch hồng tức là trẫm, quán nhất là trẫm về đế vị ... Hoàng nhi, thiên tượng đã thế, không mau chuyển hoàng vị cho trẫm đi."

Lý Thế Dân thoáng cái bình tĩnh lại, hắn ta nghiêng đầu sang nhìn Tả Thiếu Dương:" Có phải thái thượng hoàng phát bệnh không?"

" Trẫm không bệnh!" Lý Uyên nghe thấy, lớn tiếng nói:" Hoàng nhi, trẫm không bệnh tự lành, bây giờ rất khỏe, đừng hòng dùng cớ bệnh tật để lừa mọi người. Lập tức nhường hoàng vị cho trẫm."

Lý Thế Dân chẳng quan tâm lời ông ta, bảo La công công:" Thái thượng hoàng say rồi, mời thái thượng hoàng về cung đi."

La công công vội phất tay, một đám cung nữ thái giám chạy tới vây quanh, muốn dìu Lý Uyên đi.

" Trẫm không uống rượu, sao say được." Lý Uyên vùng thoát khỏi đám cung nữ muốn dìu mình, vỗ bàn chỉ La công công:" La Cao Bang, tên cẩu nô tài kia, năm xưa trẫm đối xử với ngươi ra sao? Bây giờ dám bắt trẫm à? Trẫm cảnh cáo ngươi, còn không chịu tỉnh ngộ, trẫm diệt cửu tộc ngươi."

La công công bị Lý Uyên chỉ đích danh mắng, nói chuyện không giống bị điên, tuy sợ hãi, nhưng bây giờ còn lui ông ta chết chắc, nên đánh liều xông tới, cùng đám cung nữ thái giám cưỡng ép đưa Lý Uyên không ngừng mắng chửi mà đi.

Đám huynh đệ Lý Thừa Càn không biết xảy ra chuyện gì, nhưng liên quan tới hoàng vị, không dám nói nhiều.

Đặc biệt Lý Thừa Càn, năm nay hắn đã mười tám tuổi, phụ thân thoái vị, thì người kế thừa cũng phải là hắn chứ, làm gì có chuyện hoàng vị từ dưới truyền lên? Nhưng vị trí thái tử của hắn không vững, vì cái chân này của hắn bị tật, mà đệ đệ hắn Lý Thái bác học đa tài, được lòng phụ hoàng. Lúc này không được phép có chút sai sót nào, nên hắn không dám nói nửa lời.

Lý Thế Dân về chỗ, ra hiệu mọi người ngồi xuống, lại nâng chén lên rượu lên:" Thái thượng hoàng bệnh đã khỏi, nhưng hôm nay trời sinh dị tượng, có lẽ là do xung đột thần minh, nên nói linh tinh, về nghỉ ngơi chút là ổn. Nào, chúng ta uống."

Tả Thiếu Dương chẳng cần biết Lý Uyên lẫn thật hay giả điên giả dại có mưu đồ gì, đợi Lý Thế Dân uống rượu thì y cũng ngửa cổ uống cạn. Lại đưa đũa gắp thức ăn vào đầy bát Đỗ Minh, bảo nó tranh thủ mà ăn đi, chắc không còn bữa nào nữa đâu.

Trong bữa cơm không ai nói năng gì, đều lặng lẽ ăn uống.

Lý Thế Dân chẳng mấy chốc phục hồi bình thường, lại cười nói uống rượu như chẳng có gì. Tả Thiếu Dương phải thầm bội phục, không biết có khí phách lớn cỡ nào mới có thể ngồi yên ở đây ăn uống khi gặp chuyện lớn như thế.

Cơm ăn lưng lửng, bụng ngà ngà say, Lý Thế Dân nói với Tả Thiếu Dương:" Tả thần y, trẫm hôm nay mở tiệc mời khanh, một là chúc mừng thái thượng hoàng thân thể an khang, hai là thái tử không được khỏe, đặc biệt là chân phải có chút vấn đề, nghe nói khanh sở trường đặc biệt ở nối xương, phu nhân khanh năm xưa nhờ khanh chữa khỏi chân mà nên duyên, nên mời khanh xem có chữa được không. Ba là hoàng hậu của trẫm, nàng ..."

Vừa nói tới đó thì Trường Tôn hoàng hậu ôm ngực, thở dốc liên hồi, hơn nữa thở ra nhiều hít vào thấp, mặt trắng bệch, mất tri giác. Đám hoàng tử công chúa hoảng hốt, bỏ cả bàn tiệc gọi:" Thái y, mau gọi thái y ..."

Sau hậu đường có một thái y già vội vã chạy ra, đeo một rương thuốc, sai cung nữ đưa hoàng hậu đặt lên giường, lấy cái bình nhỏ, đổ ra lấy viên thuốc cho hoàng hậu uống, rồi dùng kim châm đâm loạt huyệt đạo.

Tả Thiếu Dương và Đỗ Minh cũng chạy tới quan sát nhưng người ta không yêu cầu, sư đồ họ chỉ đứng xem thôi.

Một phen vất vả, hô hấp hoàng hậu càng gấp, môi càng thêm tím, giữa họng có tiếng đờm.

Vị thái y già kia trán toán mồ hôi, tay cầm kim châm run lên bần bật, đã cứu chữa chừng một tuần trà rồi mà hoàng hậu không khá lên, ngược lại còn nghiêm trọng hơn.

Tấn Dương công chúa năm nay mới ba tuổi rồi, cô bé gầy gò xanh xao, chạy tới kéo tay Tả Thiếu Dương:" Thần y, cứu mẫu hậu cháu đi."

Bệnh của Lý Uyên không chữa mà lành chẳng qua là thủ đoạn che mắt Lý Thế Dân thôi, hắn che giấu tất cả mọi người, thậm chí cả Tả Thiếu Dương còn không biết. Vì điều này mà hắn trì hoãn mấy tháng, mọi người chỉ biết Tả Thiếu Dương nói bệnh này không chữa được, không hề biết chuyện Tiêu Mỹ Nương đi gặp y để xin đơn thuốc.

Tất nhiên Trưởng Tôn hoàng hậu biết điều này, Tấn Dương lại là công chúa duy nhất được đích thân Lý Thế Dân nuôi dưỡng, sủng ái vô hạn, lúc nào cũng được ở bên. Vì thế nó hay nghe Lý Thế Dân và Trường Tôn hoàng hậu khen ngợi y thuật của Tả thần y, để lại dấu ấn trong tâm linh non nớt của nó, thấy mẫu hậu phát bệnh, thông khổ vô cùng, bất giác chạy đi cầu xin y.

So với đứa bé khác đều hồng hào khỏe khoắn, tiểu nha đầu này xanh xanh gầy gò như trẻ thiếu dinh dưỡng, làm người ta nhìn đã thương xót, Tả Thiếu Dương nắm lấy tay đó, trấn an:" Yên tâm, thúc thúc ở đây, mẹ cháu sẽ không sao."

Câu này nhắc nhở Lý Thế Dân, hoàng hậu bị bệnh, nhất thời làm hắn cũng hoàng quên mất, đá thái y một phát:" Cút sang bên."

Thái y già mừng rỡ luôn mồm vâng dạ lui ra.

Lý Thế Dân chắp tay với Tả Thiếu Dương:" Thần y, mời chữa cho hoàng hậu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận