Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 843: Chuyện liên quan tới quốc vận. (2)

Đợi vị quốc vương kia nghe mình nói chuyện tới cười híp cả mắt lại, Tả Thiếu Dương dần dần dẫn dắt câu chuyện tới điều mình muốn, trịnh trọng nói: " Bệ hạ đã biết ta là người Hán, trước kia chưa từng tới Tây Vực, tới Đa Di cũng là lần đầu, chuyện ỏ Tây Vực, ta vốn không hiểu mấy. Vừa rồi tới hoàng cung, từ xa thấy nhóm người từ vương cung đi ra, thấy trong đội ngũ đó tỏa ra ánh sáng, giống ánh sáng vương giả của bệ hạ. Ta vô cùng kinh ngạc, vì đó là đội ngũ hành hình, sao lại xuất hiện ánh sáng đó."

Quốc vương đó vuốt râu, mắt đảo tròn, trầm giọng nói:" Có phải con ta không?"

Tả Thiếu Dương thở dài:" Khi bọn ta tới gần mới phát hiện người tỏa ra ánh sáng dập dờn đó không ngờ là một tử tù bị đưa đi hành quyết. Ta kinh hãi vô cùng mới hỏi quan ngoại sự, không ngờ là vương tử. Vội xuống xe hỏi chuyện, mới biết là vương tử đắc tội với sứ thần Thổ Phồn, bị bệ hạ xử tử. Tuy ta và bệ hạ trước không có giao tình gì, nhưng cùng một mạch, nên khuyến cáo một câu, người mang khí vương giả bị xử tử, quốc vận ắt rung chuyển, rất có thể từ đó mà đoạn tuyệt."

Quốc vương lắp bắp:" Không thể nào?"

Tả Thiếu Dương hỏi:" Có phải ở dưới bụng vương tử có cái bớt."

Quốc vương thất kinh:" Sao Pháp vương biết?"

" Đó chỉ là chuyện nhỏ thôi, sao che được pháp nhãn của ta, bệ hạ thử nghĩ xem, cái bớt đó giống gì?"

" Cái đó ..." Ông ta trước giờ chỉ thấy nó khó coi, nhi tử ông ta cũng thế, nên giấu người ngoài, ít người biết chuyện này. Nếu bảo nó giống cái gì thì nó giống sợi dây thừng, giống giun, rắn .. Giống rồng!

Nghĩ tới đó ông ta tự giật mình, đứa con này khi sinh ra có cái bớt khó coi, nên ông ta ghét, vậy mà không ngờ ... Ông ta toát mồ hôi:" Vậy, vậy không giết được."

" Đây là chuyện liên quan tới quốc vận hương hỏa của quý quốc, xử trí ra sao là quyền lực của bệ hạ, bản pháp vương chỉ nói cho ngài thấy điều mình thấy, không dám tùy tiện bình phẩm." Tả Thiếu Dương lấy lui làm tiến, khẽ lắc đầu tỏ ý không can dự:

Quốc vương làm sao biết Tả Thiếu Dương biết được bí mật này từ tiểu thiếp tù trưởng Mê Tang. Chuyện này đừng nói người ngoài, đến chính viên quan ngoại sự kia cũng phải kinh ngạc, hiển nhiên chẳng biết điều đó, nên tin khi ấy Tả Thiếu Dương bảo dừng xe là nhìn thấy hào quang thật. Quan ngoại sự đem chuyện khi đó kể ra, thêm mắm thêm muối, miêu tả hết sức thần kỳ.

Càng nghe vị quốc vương kia càng khẩn trương, ông ta có nhiều nhi tử, giết một đứa chẳng sao, nhưng mà chẳng may giết nó đi lại làm hỏng quốc vận như Pháp vương nói thì không được rồi, ông ta quá nửa đời làm vương tử, đợi mãi cha ông ta mới chết lên ngồi, ông ta còn muốn hưởng thụ thêm vài năm nữa.

Đi vòng vòng vài lượt, cuối cùng ông ta quyết định tạm tha cho đứa con đó, chỉ đánh đòn, nếu còn có hành động mạo phạm sứ thần sẽ giết không tha.

Tả Thiếu Dương thầm thở phào, mặt tỉnh bơ ăn nho trên bàn.

" Đa tạ Pháp vương nhắc nhở, nếu không bản vương phạm sai lầm lớn. Có điều, đứa nhi tử này của ta bản tính quật cường, sau này kế thừa vương vị, e là gây bất lợi cho Thổ Phồn, không phải hại tới Đa Di sao?"

Lời này của ông hợp ý Tả Thiếu Dương, làm ra vẻ trầm ngâm:" Chuyện này ta thử xem sao, có câu giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, muốn thay đổi một người không những cần đủ pháp lực còn tốn thời gian."

Không ngờ có niềm vui bất ngờ này, quốc vương mừng lắm:" Vậy làm phiền Pháp vương, nếu có thể thay đổi suy ngĩ của con ta, ta sẽ đáp tạ ngài."

" Ta sẽ làm hết sức."

Quốc vương vẫn còn nghi hoặc:" Pháp vương tặng bản vương lễ vật lớn như thế, thật sự không có chuyện gì muốn nhờ cậy sao?"

Tả Thiếu Dương cười:" Bệ hạ nói đùa rồi, Đa Di giàu có, chút lễ vật đó có là gì. Nếu được thì khi Đa Di và Thổ Phồn kết minh, cho ta tới tham gia để mở mang kiến thức là được."

Quốc vương thích nghe người ta tâng bốc, cười to:" Được, Pháp vương tham gia minh thệ, đó là thể diện lớn bản vương. Bọn ta đã quyết định mai tế thiên địa, hai bên minh thệ. Hôm nay Pháp vương đừng đi nữa, ở lại chỗ con ta, tiện thể làm pháp để nó đổi y, mai cùng tham gia minh thệ, Pháp vương thấy sao?"

" Vậy quấy nhiễu bệ hạ rồi."

" Pháp vương khách khí quá, người đâu, bày tiệc."

Tả Thiếu Dương vừa nghe hai chữ này, người lảo đảo, sao tới đây rồi mà không thoát.

Tiệc nhanh chóng được bày ra, quốc vương còn gọi mấy trọng thần tới bồi tiếp, hơn mười ca cơ biểu diễn.

Cuối cùng khi kết thúc bữa tiệc, ông ta sai người mang ra mấy rương lớn làm quà bảo đáp.

Trong rương toàn là đồ thủ công chế tác sơ sài, vải kém chất lượng và ít đồ ăn, làm Tả Thiếu Dương giở khóc dở cười. Đạt Long Tân nói vị quốc vương này vô cùng keo kiệt, giờ mới biết là thật.

Sau bữa tiệc, quốc vương còn đích thân đưa Tả Thiếu Dương tới tẩm cung của vương tử trong mưa thu cùng tiếng sấm rền vang, lúc y mới tới đây mưa khá nhỏ, bây giờ có xu thế thành cơn mưa lớn rồi.

Vương tử Nang Lực Tư bị đánh 50 roi, lưng nát bét, đang nằm úp trên giường để ngự y xoa thuốc. Thấy cha mình tới cùng với vị Pháp vương ngăn cản hành hình khi nãy, hắn biết mình giữ được mạng là nhờ vị Pháp vương này, định dậy bái tạ, nhưng mà nhìn bộ mặt cha hắn, liền nằm im, quay đầu sang bên.

Quốc vương hừ mạnh:" Ngươi không biết quốc sự nặng nhẹ, suýt làm hỏng việc lớn, sau này phải sửa đổi, nếu không ta không bỏ qua lần nữa, hiểu chưa?"

Nang Lực Tư như đang ngủ, chẳng có phản ứng gì.

Cứng đầu như thế, bảo sao cha hắn không chịu được, Tả Thiếu Dương thấy quốc vương mặt tím đi vì giận, vội vàng khuyên giải, nói để mình lo liệu, ông ta chửi mắng thêm một hồi rồi mang vẻ mặt hầm hầm bỏ đi.

Ông ta vừa đi, Nang Lực Tư trở mình xuống giường, dù đau méo mặt, vẫn ôm ngực thi lễ:" Đa tự Pháp vương cứu mạng. Nhưng ngài định làm thuyết khách của cha ta, muốn ta đổi ý thì khỏi nói ra, tổn thương hòa khí."

Đạt Long Tân dịch lại, Tả Thiếu Dương mỉm cười, trước tiên bảo hắn đuổi hết thị tòng ngự y ra ngoài, đóng cửa lại mới nói:" Vương tử hiểu lầm rồi, ta không phải là thuyết khách, ngược lại tới đây giúp vương tử. Nói thật, nếu không phải điện hạ phản đối kết minh với Thổ Phồn, ta đã không cứu đâu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận