Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 331: Cảnh tượng bình yên.

Tả Thiếu Dương bị mẹ hết ôm chặt lấy lại kêu gào bên tai, tình táo lại, nhìn thấy cha một tay vén áo bào chạy phăm phăm tới, cha y trước nay làm gì cũng đủng đỉnh thong thả, chưa bao giờ tốc độ như lúc này, chỉ là vạt áo ướt một mảng, ở ngay giữa hai chân, không biết làm sao ra nông nỗi này, chỉ thấy buồn cười:” Cha, mẹ, đừng lo, con ... Con không làm sao đâu mà.”

Tả Quý vịn lấy cáng, ông trấn tĩnh hơn thê tử, nhìn Tả Thiếu Dương một lượt, mặc dù toàn thân máu me nhưng vẫn lành lặn, không có thương tích nào lớn, đoán chừng chỉ chân bị thương thôi. Hành y mấy chục năm, tuy chẳng có thành tựu gì, nhìn vết thương cũng nhận ra không đến nỗi trí mạng, đã được băng bó rồi, bắt mạch cho nhi tử, phát hiện khí huyết bạo thoát, thần trí suy kiệt, nói:” Nhanh, nhanh, mau đưa vào trong nhà.”

Hai binh sĩ khiêng Tả Thiếu Dương vào Quý Chi Đường, cẩn thận đặt y xuống giường bệnh, sau đó cáo từ, trong nhà đang rộn cả lên, cũng quên cả cám ơn, song họ vừa ra ngoài lập tức được bách tính vây lấy hỏi han nguồn cơn, cả những binh sĩ bị thương nằm ở tiệm tạp hóa cũng đi ra.

Mấy binh sĩ này cũng có biết mấy đâu chỉ nhận lệnh đưa Tả Thiếu Dương về thôi, ăn sóng nói gió là bản tính của người nhà binh, thêm mắm thêm muối kể Tả Thiếu Dương quên mình xung phong chiến tuyến cứu chữa thương binh thế nào, bị địch bắn tên xuyên đùi vẫn không đổi sắc mặt, một tấc lên tận trời.

Người nghe xuýt xoa tán thưởng không thôi, thi thoảng nghe lão tiên sinh hay thuyết thư kể truyện anh hùng hảo hán thời xưa, tuy thán phục nhưng mà xa vời, lại toàn là người chết từ thời tám hoánh nào rồi. Bây giờ mới thấy tấm gương sống đích thực, hào hứng đến nỗi chẳng nghe hết chuyện vội đi kể cho người khác, dù gì có đề tài mà nói cũng vẫn hơn cả ngày kêu đói ...

Ở bên trong Quý Chi Đường, Lương thị không ngừng lau nước mắt trách bản thân:” Đều tại thiếp, thiếp không giữ được nó, đáng lẽ không để cho nó đi, nếu nó có mệnh hệ gì thì sống làm sao đây ...”

“ Nín đi, cho nó nghỉ ngơi, muốn nó chết thì cứ khóc to vào !...” Tả Quý quát câu này hiệu nghiệm ngay, Lương thị đưa cả tay bịt mồm không cho tiếng khóc phát ra, ông lấy kéo cắt rộng chỗ vết thương, quan sát một hồi, gọi Bạch Chỉ Hàn tới:” Thiếu gia lúc tỉnh có dặn gì không?”

Bạch Chỉ Hàn vốn sức yếu, cho dù Miêu Bội Lan đã gánh cho nàng phần lớn trọng lượng, nhưng về tới nhà vẫn sống dở chết dở, Tả Thiếu Dương đặt xuống giường, nàng cũng ngồi bịch xuống ghế thở, mặt trắng nhợt nhạt, nghe Tả Quý hỏi mới gượng đứng dậy đi tới trả lời:” Lão gia, thiếu gia nói chỉ cần rửa lại vết thương, sau đó khâu lại rồi băng bó.”

Sát trùng và làm sạch vết thương Tả Thiếu Dương đều đã dạy cho Tả Quý rồi, cái này không cần kiến thức sâu xa gì, Tả Quý cùng nhi tử cứu chữa thương binh nhiều rồi nên rất thông thạo, đồng thời bảo thê tử đi nấu cháo thuốc, luận về phương thuốc điều dưỡng, Tả Quý dựa vào nhiều năm kinh nghiệm còn trên nhi tử.

Tả Quý rửa vết thương, sau đó Bạch Chỉ Hàn theo kinh nghiệm trước đó khâu vết thương lại, sau đó rắc thuốc, băng bó.

Xử lý xong vết thương thì cháo cũng nấu xong, đích thân Lương thị đút cho nhi tử từng thìa, đến một giọt dây ra ngoài cũng không có, chỉ sợ thiếu đi một chút ảnh hưởng tới sự hồi phục của nhi tử.

Tả Thiếu Dương đêm qua không ngủ, vất vả cứu chữa thương binh rồi lại bị thương mất quá nhiều máu, có bát cháo nóng vào bụng, ăn chưa hết thì đã lăn ra ngủ. Nghe tiếng ngáy đều đều của nhi tử, Lương thị nước mắt ngắn nước mắt dài, đại sảnh tất nhiên không thích hợp nghỉ ngơi, mà cái gác xép Tả Thiếu Dương lại cao, không tiện đưa lên, Bạch Chỉ Hàn liền đem chăn đệm của mình trải ra cho y ngủ.

Lương thị đắp chăn cho nhi tử xong, thấy Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan toàn thân trên dưới toàn máu, bấy giờ mới nhớ ra quan tâm hỏi thăm các nàng, hai nàng không kể nhiều, chỉ nói Tả Thiếu Dương trong lúc chạy trốn phản quân không may bị thương, chi tiết hơn thì thực sự không thể kể ra ngoài biết được, bây giờ mọi chuyển đã đâu vào đó, hai nàng nhìn nhau còn thấy xấu hổ nữa là.

Lúc nãy nấu cháo, Lương thị cũng tiện thể đun nước rồi, giờ bảo hai cô gái đi tắm rửa trước, tự mình ngồi canh bên cạnh nhi tử. Bạch Chỉ Hàn tắm xong trước nhất quyết muốn thay Lương thị, Miêu Bội Lan cũng muốn ở lại lắm, song ở đây đã có Bạch Chỉ Hàn, nàng lại chẳng là gì của Tả Thiếu Dương đành lui ra.

Tả Thiếu Dương ngủ một giấc say, tới tận chiều mới tỉnh lại.

Chuẩn xác mà nói thì y bị đánh thức, tuy âm thanh bên ngoài đã áp xuống nhiều, không lớn lắm, có điều đông người nên vẫn đủ ồn làm Tả Thiếu Dương thức dậy.

Mở mắt ra liền thấy Bạch Chỉ Hàn ngồi ở cái ghế thấp bên cạnh, nàng thay y phục, khuôn mặt hoàn mỹ khuất sau lọn tóc vẫn chưa khô hẳn sau khi tắm, hàng mi mềm, đôi mắt ươn ướt, quyến rũ vô tận. Đang cúi đầu may vá, nàng đưa chiếc ao lên miệng, cắn đứt chỉ thừa, chỉ là động tác bình thường mà toát lên vẻ đẹp khó tả, thi thoảng còn đưa mắt nhìn y, mang vẻ đẹp thùy mị tĩnh lặng, làm người ta muốn nhìn mãi không thôi.

Bên cạnh còn đặt một cái lò, lửa đỏ rực, ánh lên gò má nàng, nhuộm một lớp hồng, như quả táo chín có thể ép ra nước được.

Tả Thiếu Dương chợt thấy có ấm áp bình yên, y không phải người có tham vọng lớn, y thích nhịp sống an nhàn êm ả, có người vợ thùy mị dịu dàng, cảnh tượng trước mắt làm y rung động sâu sắc, đó chẳng phải ao ước của y sao?

Bạch Chỉ Hàn hết chỉ, đang định lấy thêm thì thấy Tả Thiếu Dương đang nhìn mình say sưa, ánh mắt thoáng bối rối, nhanh chóng bình tĩnh lại như không hề có chuyện gì, đặt cái áo sang một bên:” Thiếu gia tỉnh rồi?”

“ Ừ ... Giờ nào rồi?” Tả Thiếu Dương thấy mình nói không rõ ràng, lưỡi chuyển động là đau, còn sưng lên, nhớ mang máng lúc đó hình như Miêu Bội Lan cắn lưỡi để đánh thức mình.

Bạch Chỉ Hàn nhìn ra ngoài, ước chừng nói:” Giờ là giờ dậu, mặt trời sắp lặn, nô tỳ áng chừng thiếu gia cũng sắp tỉnh, nên hâm nóng cháo rồi, thiếu gia ăn xong còn uống thuốc.”

Tả Thiếu Dương hít hít, mùi cháo thơm phức, quay đầu tìm thấy trên lò có cái nồi đất đang bốc hơi nghi ngút, bụng sôi ùng ục, cơn đói nổi lên, đang định nói gì thì tai giỏng lên lắng nghe:” Đợi chút đã ... bên ngoài cãi nhau ầm ĩ cái gì thế?”

Giọng Bạch Chỉ Hàn không vui:” Phàn đội chính tới, lại đứa đên rất nhiều thương binh nhờ chữa trị, lão gia đang trị thương cho bọn họ.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận