Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 535: Người ta có vốn liếng kiêu ngạo mà.

Chân Huyền mỉm cười:" Không phải gia phụ làm cao, chỉ là lão nhân gia lớn tuổi, sức khỏe làm trọng, không dám để tục sự quấy nhiễu lão nhân gia. Chư vị thượng thư, đại tướng quân, hầu gia gần như mỗi ngày đều gửi thư mời khám bệnh, gia phụ ứng phó không xuể, cho nên người nhàn tản tới bái phỏng, bọn ta đều ngăn không cho gặp. Tả công tử thông cảm."

Lời này nghe qua thì đầy đủ lễ số, kỳ thực kiêu ngạo rõ ràng, người ta tới bái phỏng lại bị gọi là người nhàn tản, cơ mà người ta đủ tư cách nói ra điều đó.

Kiều Quan giải thích:” Bá tổ, hôm nay bọn tiểu chất tới đây là để mượn phòng bào chế, Tả huynh có vài vị thuốc chuyên môn bào chế chữa bệnh.”

" Được." Chân Huyền sảng khoái đồng ý, vuốt râu hỏi:" Không biết Tả công tử cần bào chế thuốc gì, hiệu thuốc nhà ta có không ít, nếu có sẵn công tử cứ lấy dùng, khỏi mất công bào chế."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Đa tạ, học sinh cần bào chế xuyên ô, thảo ô, một dược, nhũ hương, nhưng dùng cách bào chế khác bình thường. xuyên ô và thảo ô tốn thời gian bào chế, học sinh mang về khách sạn tự làm mới được."

" Cách bào chế của Tả công tử có gì đặc biệt hay sao?" Chân Huyền hỏi câu này có chút mùi vị chê nhạo:

" Đúng thế." Tả Thiếu Dương trả lời rất thành khẩn:" Phương pháp bào chế mấy vị thuốc này của học sinh khác với bình thường. Xuyên ô, thảo ô bào chế theo cách thông thường độc tính lớn, không thể dùng nhiều, tối đa dùng được năm miếng, còn cách của học sinh có thể dùng tới tám miếng."

" Ha ha ha." Chân Huyền cười to tới mức cả chòm râu cũng rung không ngừng:" Nghe có vẻ hay đấy, chắc là hai vị thuốc còn lại càng thần kỳ hơn nhỉ?"

Tới lúc này Tả Thiếu Dương cũng nghe ra sự châm chọc trong lời ông ta rồi, có điều đối phương là tiền bối, cũng là nhân vật mà y kính trọng, nên không giận, kiên nhẫn nói:" Người bình thường bào chế nhũ hương, một dược, người bệnh dùng xong dễ bị buồn nôn, ảnh hưởng tới sức thuốc. Phương pháp của học sinh tránh được mùi vị có tính kích thích này, không gây buồn nôn."

Chân Huyền gặp hậu bội khoe khoang mạnh miệng thế này nhiều rồi, chẳng qua chỉ muốn gây chú ý thôi, đến khi vặn hỏi vài câu là ú ớ ngay, vuốt râu bảo Kiều Quan:” Quan Nhi, cháu biết phòng bào chế ở đâu, dẫn Tả công tử tới đó đi, ta còn có việc.”

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Đa tạ Chân đại phu, có điều không cần phiền đến thế, học sinh không dám chiếm dụng phòng bào chế của quý quán, liệu có thể mượn công cụ bào chế, học sinh mang về khách sạn dùng, dùng xong sẽ trả được không?"

Chân Huyền từng này tuổi rồi, nghe một cái là hiểu ngay, cười nhạt:" Tiểu lang trung cậu lo những sư phó của bọn ta học trộm phương pháp bào chế của cậu à?"

" Thực sự không dám giấu, phương pháp bào chế này học sinh bán cho Chúc lão chưởng quầy ở Hằng Xương dược hành của Hợp Châu rồi, cho nên học sinh không dám để người khác thấy, tránh tiết lộ ra, ảnh hưởng tới chuyện làm ăn của người ta."

" Ha ha ha ha." Chân Huyền lần này cười còn khoa trương hơn lần trước:" Quan Nhi, vị bằng hữu này của cháu khẩu khí lớn quá đấy! Nếu là thế thì y quán ta không dám cho mượn đồ rồi, lỡ chẳng may dính chút vụn bột nào đó mang về, tiết lộ bí mật bào chế của người ta. Hai vị tự tiện, lão hủ cáo từ."

Nói xong phất tay bỏ đi.

Tả Thiếu Dương khẽ thở dài, lắc đầu, cũng xoay người đi luôn.

Kiều Quan không ngờ chuyện bỗng dưng thành thế này, cuống lên đuổi theo:" Tả huynh chờ đã! ... Tả huynh, không phải Chân đại bá có ý nhắm vào huynh đâu, bình thường ông ấy nói chuyện như thế, huynh đừng hiểu lầm ..."

" Không có gì, bọn họ là thế gia thần y mà, nói chuyện với bách tính bình dân dĩ nhiên là cao ngạo, thói đời thì ở đâu cũng thế cả thôi." Tả Thiếu Dương nhớ lần đầu mình tới Huệ Dân Đường bán thuốc cho Nghê gia, người ta cũng kiêu ngạo chẳng kém, đó mới là y quán địa phương thôi đấy, nên y chẳng bất ngờ, có điều thất vọng là khó tránh khỏi, thần y cũng chẳng thoát tục: “ Thôi, chúng ta đi, tới Đông thị mua là được, không cần công cụ bào chế nào đặc biệt, một lò lửa, một chậu gỗ, một cái nồi, thứ này bào chế khá tốn thời gian, làm ở khách sạn tiện hơn.”

Kiều Quan ngớ ra:” Hả? Vậy vì sao còn tới y quán?”

Tả Thiếu Dương cười:” Nói thật, nếu chỉ đơn thuần bào chế thuốc không cần, ta chỉ muốn xem có cơ hội gặp lão thần y không? Giờ nghe Chân đại phu nói thế, đúng là không nên quấy quả lão nhân gia.”

“ Tả huynh không nói sớm, để ta an bài, mời lão nhân gia tới nhà ăn cơm là được, cho huynh cơ hội thỉnh giáo.”

Tả Thiếu Dương không thân thiết với Kiều Quan, không muốn người ta hiểu lầm mình lợi dụng chữa bệnh cho muội tử mà yêu sách, nên không nhờ vả, bây giờ hắn chủ động nói thế, tất nhiên không thể tốt hơn.

Hai người ra Đông thị mua lấy công cụ và dược liệu cần thiết, nhũ hương tương đối dễ làm, còn xuyên ô và thảo ô thì cần thời gian ngâm, cho nên ngâm trước, tranh thủ lúc đó Tả Thiếu Dương châm cứu cho Kiều Xảo Nhi. Lần này ban đầu đi với mục đích chăm lo sức khỏe cho Cù lão thái gia, nên y mang đầy đủ dụng cụ y liệu, châm cứu xong không lâu, Kiều Xảo Nhi liền thấy dễ chịu hơn nhiều, vẫn đau, không còn tới mức không thể chịu đựng được nữa, mồm lại bắt đầu ríu rít như chim non, làm mọi người đều vui vẻ.

Sáng hôm sau Tả Quý thức dậy, sau khi hoàn thành bài tập dưỡng sinh, thong thả uống trà, sáng nào ông cũng phải làm cốc trà đặc, nếu không khó chịu, cả thời nhà nợ chồng nợ chất, ăn uống thiếu thốn, Lương thị cũng phải dè xẻn mua trà cho trượng phu.

Tả Quý đang uống trà thì chưởng quầy khách sạn đích thân lên phòng, cười bồi hỏi:” Tả lão gia, dưới lầu có nhà Kiều bình sự cùng phụ mẫu tới bái phỏng, ngài có gặp không ạ?”

Nghe nói là Kiều lão gia tới, Tả Quý chẳng buồn ngẩng đầu lên, một mình Kiều Quan ông còn nể mặt phần nào, nếu có cả Kiều lão gia thì khỏi, cái mặt đó đời này ông không muốn nhìn thêm lần nào nữa:” Bọn họ tới có việc gì? Không có gì quan trọng thì đi đi, ta không rảnh.”

“ Tiểu nhân hỏi rồi, bọn họ tới cảm tạ, đây là danh sách lễ vật, xin Tả lão gia xem qua.” Chưởng quầy thái độ rất khúm núm, không biết vị này lai lịch ra sao, thời gian qua rất nhiều quan viên tới thăm hỏi bái phỏng, đối xử rất thận trọng, cơm nước phục vụ đều tốt hơn:

Tả Quý chẳng nhận:” Tả gia còn sống được, phiền ông nói nhà ta không cần ai cứu tế.”

Chưởng quầy được Kiều gia đút tay, kiên nhẫn nói:” Kiều lão gia nói, lễ vật gồm hai phần, một phần là cảm tạ ngài và lệnh lang trị bệnh cho khuê nữ nhà họ, cũng là để bồi tội, mong ngài tha thứ. Phần thứ hai là tiền chi phí chữa bệnh và ăn ở của khuê nữ nhà họ.”

Tả Quý lúc này mới nói:” Đưa phần sau cho ta.”

“ Vâng.”

Tả Quý nhìn liếc qua, số tiền này đủ Kiều Xảo Nhi dùng nửa năm, ném thiếp lên bàn:” Được, cái này thu lại, bảo với ông ta, tạ ơn hay bồi tội ta không thèm, trả lại hết.”

Chưởng quầy rất khó xử, nhưng thấy Tả Quý kiên quyết đành lui ra, lúc sau lại quay về, vẫn cầm tờ thiếp khi nãy:” Tả lão gia, Kiều gia khẩn cầu ngài thu lấy, đây là tâm ý họ, cảm kích ngài không tính hiềm khích cũ.”

“ Ta nói không cần.” Tả Quý cố ý lớn tiếng cho Kiều gia dưới lầu nghe thấy:” Tả Quý đời này hận nhất kẻ vô tín vô nghĩa, tín nghĩa không có không thể sống trên đời, không phải là con người ... Trả về cho ta, đừng để ta phải dùng lời lẽ không hay ho.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận