Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 676: Cứu hay không cứu.

Đỗ Kính là người hiền lành, chỉ biết vùi đầu vào sách vở, hắn đâu muốn tranh giành gì đâu, Đỗ Dần trừng phạt gia nhân, hắn lén lút an ủi là khuyên giải, tránh người ta hận đại ca thôi, đâu ngờ khiến đại ca hiểu lầm như vậy, nghẹn ngào khóc nấc lên:" Đại ca, đệ vốn không muốn cái tước vị đó, chưa bao giờ hết ... Hiện giờ huynh và cha đều đã thế này còn … Còn muốn tước vị, có tác dụng gì? Cha chưa bao giờ muốn nhường tước vị cho đệ, cha nói đệ quá mềm lòng, sau này khó quản chuyện nhà … huynh, huynh … "

Những lời đó bình thường Đỗ Dần không tin, nhưng giây phút này hắn biết mình không qua nổi, có qua được cũng không còn trông đợi gì nữa, đệ đệ chẳng cần nói dối, vậy thì rốt cuộc mình đã làm cái gì? Hai mắt vô hồn, trong lòng chỉ còn lại bi thương.

Đỗ Kính khóc to:" Phụ thân ... Phụ thân không còn thở nữa, đại ca, huynh giết phụ thân rồi."

Đỗ Dỗ lẩm bẩm:" Đừng khóc, ta cũng không sống được nữa, đợi tới âm tào địa phụ, ta sẽ hầu hạ lão nhân gia."

Lúc này lão bà của Đỗ Yêm dẫn theo đám thiếp thất cùng với mấy đứa bé nữa khóc lóc ầm ĩ chạy tới, vừa vào trong phòng, cảnh tượng máu me ấy làm mấy người xỉu tại chỗ, thế là trong phòng loạn hết cả lên, người khác chỉ biết ra sức gào thét:" Gọi thái y, gọi thái y!"

Đám phó tòng kỳ thực đã đi rồi, không chỉ gọi thái y mà gọi tất cả đại phu trong thành.

Tả Thiếu Dương được tin, cùng Tôn Tư Mạc cấp tốc lên đường tới Đỗ phủ, tới thẳng thư phòng.

Mùi máu tươi nồng nặc, Đỗ Dần hai tay đứt lìa, trông hết sức kinh khiếp, bụng được quấn băng, song vẫn không ngừng có máu chảy ra. Đỗ Yêm nằm không nhúc nhích, tay vẫn nắm chặt hai thanh đoản đao, một cái là của bản thân ông ta đâm vào bụng Đỗ Dần, cái còn lại là do Đỗ Dần kề vào cổ ông ta, ông ta nắm lấy bị cắt đứt tay.

Đám phó tòng xem như cơ trí, biết chuyện này hệ trọng, không dám đụng vào thứ gì, đặt biệt là Đỗ Yêm đã chết rồi, nên không cả dám tới gần.

Vị đại phu già run rẩy, Đỗ Yểm đã tắt thở, còn Đỗ Dần thương tích thế này, căn bản không sống nổi nữa, y thuật ông ta có hạn, làm hết sức rồi.

Tả Thiếu Dương thấy vậy, theo quy củ đáng lẽ y phải cấp cứu người bị chảy máu trước, nhanh chóng tiến hành cầm máu, nhưng Đỗ Dần là chủ mưu mọi chuyện, y chưa vĩ đại như vậy, cho nên tới bên Đỗ Yêm ngồi xuống, kiểm tra hơi thở, bắt mạch, đều không còn động tĩnh gì, lật mí mắt xem, con ngươi chưa tản mác, ấn một cái, nhanh chóng khôi phục bình thường.

Đỗ Yêm vậy mà chưa chết, vậy vì sao không có phản ứng gì, Tả Thiếu Dương nhường chỗ:" Sư huynh xem đi!"

Tôn Tư Mạc bắt mạch xong liền rút châm ra, lần lượt đâm vào huyệt thập tuyên một lượt, nếu là người thường, mười đầu ngón tay nối liền với tim, đầu ngón tay bị đâm, dù có nhịn được đau, nhưng thân thể vẫn sẽ có phả xạ tự nhiên, ít nhất cơ thịt sẽ có giật. Nhưng Đỗ Yêm không có lấy chút phản ứng nào, cả mày cũng không nhíu một cái.

Tả Thiếu Dương xé áo, áp tai lên ngực Đỗ Yêm nghe, vẫn còn tiếng tim đập rất khẽ:" Đệ vẫn nghe thấy tiếng tim đập."

Tôn Tư Mạc chợt bóp bàn tay cướp dao của Đỗ Yêm, vết thương vốn đông máu lại bị rách, máu chảy ra, chứng tỏ là chưa chết hẳn.

Đây là hiện tượng chết giả, nếu không cấp cứu, sẽ thành chết thật, thần tiên không cứu được. Thế nhưng cứu hay không cứu, đây là quyết định cực kỳ khó khăn.

Bên cạnh Đỗ Kính quỳ xuống khóc lóc:” Tôn thần y, Tả công tử, xin mọi người cứu cha ta.”

Tiếp đó là cả đám nam nữ gia quyết khóc lóc ầm lên.

“ Muốn ta cứu người thì lập tức câm mồm ra ngoài.” Tả Thiếu Dương hết sức bực mình:

Đám thái y đứng dậy, khuyên can người nhà Đỗ Dần rời đi.

Tả Thiếu Dương vẫn đang đấu tranh nội tâm, chợt phát hiện ra Đỗ Dần nhìn chằm chằm về phía mình, miếng mấp máy như muốn nói gì đó, liền tới gần ghé tai xem hắn nói gì.

Đỗ Dần thì thào:" Ngươi, ngươi, cứu cứu phụ thân ta … "

" Không phải chính ngươi đã xiết cổ chết ông ấy à? Giờ lại muốn ta cứu?"

" Chuyện, chuyện quá đột nhiên ... Ta cũng không ngờ lại thành ra thế này ... Đừng nói nữa, mau, mau cứu phụ thân ta đi ... Ngươi, người làm được mà."

Tả Thiếu Dương thở dài:" Thương thế của lệnh tôn quá nặng ..."

Đỗ Dần thở dốc liên hồi, cố gắng nói:" Lại gần, lại gần ..."

Tả Thiếu Dương ngồi xuống, ghé sát tai vào miệng Đỗ Dần.

Đỗ Dần đã như đèn cạn dầu, giọng yếu ớt:" Bảo tàng đố ... Trong hộp Luận Ngữ ... Ở thư phòng gia phụ ... Cứu, cứu ông ấy ... Của ngươi ..."

Nói tới đó đầu Đỗ Dần ngoẹo sang bên, Tả Thiếu Dương sờ động mạch cổ hắn, không đập nữa, vén mí mắt lên, con ngươi tản mác, hắn bị chặt hai tay bị đâm vào bụng, kiên trì tới lúc này đã là kỳ tích, cuối cùng mất máu quá nhiều mà chết.

Vào giây phút cuối cùng Đỗ Dần mang bao nhiêu oán hận, nguyện đánh đổi tất cả để cứu cha mình, Tả Thiếu Dương đã có quyết định, không ngần ngừ đữa, quay lại chỗ Đỗ Dần:" Sư huynh, sao rồi?"

Tôn Tư Mạc mồ hồi như tắm, thở dài:" Ta đã ổn định tâm mạch cho ông ta, tim vẫn quá yếu ..."

" Để đệ thử xem ..." Tả Thiếu Dương sắn tay áo lên, ngồi quỳ xuống bên cạnh ngang vai Đỗ Yêm, bàn tay đặt chếch sang trái xương ức, dùng sức nặng cơ thể ấn thẳng xuống, cứ như thế, tốc độ nhanh và đều, miệng lẩm bẩm như đang đếm số:

Những người khác chưa bao giờ thấy kỹ thuật này, thậm chí một thái y già nổi giận quát:" Dừng lại, ngươi làm gì thế hả, sao có thể đối xử với ..."

" Im lặng! Sư đệ ta đang cứu người đó!" Tôn Tư Mạc quát lớn, ông ta không biết Tả Thiếu Dương đang làm gì, nhưng tin tưởng y, ngồi xuống bên kia của Đỗ Yêm, chăm chú xem phản ứng của Đỗ Yêm, tùy cơ hỗ trợ:

Thời gian cứ vậy lặng lẽ trôi đi, trong phòng chỉ có tiếng thở nặng nề phát ra Tả Thiếu Dương, đây là việc làm rất tốn sức, mặt y đã ròng ròng mồ hôi, nhưng tốc độ không hề giảm. Tôn Tư Mạc nghe hơi thở Tả Thiếu Dương mỗi lúc một gấp, vẻ mặt tập trung, nhưng Đỗ Yêm chẳng có phản ứng gì, định bảo y không cần cố gắng nữa, chợt phát hiện hình như có biến chuyển rồi, tay lấy ra cái khăn đặt nhẹ lên mũi Đỗ Yêm, quả nhiên đã thở lại, những người khác đều nhận ra.

Vị thái y già khi nãy nhìn Tả Thiếu Dương chỉ ấn ấn đập đập đơn giản mà khiến cho Đỗ Yểm cỉa tử hoàn sinh, kích động luôn mồm nói:" Thần kỹ, đây đúng là thần kỹ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận