Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 724: Buồn vui ngày trở về. (1)

Từ cổng Minh Đức về tới nhà ở phường Thanh Long sẽ đi qua y quán Xích Cước ở phường Bảo Ninh, xe ngựa đi qua trước y quán, Tả Thiếu Dương không bảo dừng lại, hiện đang nóng lòng về nhà, chẳng muốn xem tình hình hoạt động ra sao, vén rèm xe lên nhìn từ xa.

Chỉ thấy trước y quán dòng người đông đúc, toàn người bệnh ăn mặc lam lũ xếp hàng đợi khám bệnh, đội ngũ kéo dài tận ngoài đường, cần tới mấy hỏa kế liên tục la hét duy trị trật tự, bảo mọi người đừng chen lấn.

Tả Thiếu Dương có chút hoang mang, có phải là đi lễ hội đâu, làm sao mà nhiều người thế? Chẳng lẽ có danh y tới y quán khám bệnh à? Hay là ở kinh thành phát sinh bệnh gì? Nhưng mà nhìn người xếp hàng kia, mặc dù đều gấp gáp sốt ruột, nhưng đa phần khỏe mạnh, chẳng thấy bệnh tật đâu, hình như còn có người vừa từ y quán ra, tay cầm gói thuốc chạy vèo mất?

Không đợi cho Tả Thiếu Dương kịp nghĩ nhiều, xe ngựa đã đi qua rồi, y cũng tạm bỏ nghi ngờ ra khỏi đầu.

Xe ngựa đi qua thêm hai phường nữa, cuối cùng tới phường Thanh Long, bọn họ đi mới mấy tháng, chẳng có gì thay đổi được, trừ lá thu đã lác đác rụng. Thật ra Tả Thiếu Dương không thích Trường An lắm, như ở huyện Thạch Kính, mở cửa ra sẽ thấy hiệu tạp hóa, thấy quán xá nhỏ, phố nhỏ của y lúc nào cũng có người qua lại tấp nập. Nhưng ở đây kinh doanh tập trung ở Đông thị và Tây thị, nên bách tính bình thường đi làm đi chợ hết rồi, đường phố vắng vẻ chẳng có nhiều sức sống. Đến khi họ đi làm về thì đủ mệt rồi, lại tới tối cửa đóng then cài, giới nghiêm, hôm sau trời chưa sáng đã xếp hàng đợi rời cổng phường, lang giềng trừ vài người già cả ra thì ít gặp nhau, cuộc sống có đôi phần giống với xã hội hiện đại sau này.

Giống như lúc này nếu là ở quê, thế nào từ đầu phố đã có người nhận ra y, tiếng chào hỏi vang lên, rồi có người nhanh chân chạy về nhà báo cho cha mẹ y rồi. Tả Thiếu Dương xuống xe, cửa nhà mình mở rộng, có hai đứa bé đang ngồi ở ngưỡng cửa chơi, thấy mấy cái xe ngựa dừng lại, vội đứng lên xem náo nhiệt. Đến khi thấy là Tả Thiếu Dương, cả hai đều la hét chạy tới:" Cữu cữu ... Mẹ ơi! Ngoại công! Cữu mụ! ... Cữu cữu về rồi."

Hai đứa bé này chính là Đại Đậu và Đậu Hoa, con của Hồi Hương.

Tả Thiếu Dương ngồi xuống, mỗi tay ôm một đứa, kệ bọn chúng mặt mày lem nhem vì nghịch ngợm dưới đất, chẳng ngại bẩn, thơm lên mặt mỗi đứa một cái:" Đại Đậu và Đậu Hoa có nhớ cữu cữu không?"

" Nhớ ạ." Đậu Hoa trọ trẹ nghe rất vui tai, ôm lấy cổ cữu cữu, cọ cọ vào cổ y làm nũng:

Ai ngờ Đại Đậu vạch trần:" Nó nói dối, cháu chưa bao giờ nghe thấy nó nhắc tới cữu cữu."

Đậu Hoa cũng nói:" Vậy huynh thì sao, muội có nghe thấy huynh nhắc tới cữu cữu đâu."

" Ta có."

" Lừa gạt, huynh cũng không nhắc tới cữu cữu."

" Có nhắc, lần trước giúp mẹ đếm tiền, ta còn nói cữu cữu tới Tết luôn mừng tuổi chúng ta rất nhiều, không biết cữu cữu có kịp về ăn Tết không?" Đại Đậu vênh mặt lên chứng minh mình có nhắc tới cữu cữu:

Đậu Hoa rối rít nói:" Vậy muội cũng nhắc tới cữu cữu, muội nói cữu cữu thế nào cũng về, nếu không cữu mụ có một mình ăn Tết sẽ buồn lắm."

Tả Thiếu Dương nghe hai đứa cháu nhí nháu mà buồn cười, bẹo mỗi đúa một cái vào má. Đúng lúc này Kiều Xảo Nhi chạy ra như một cơn gió:" Tướng công!"

Kiều Xảo Nhi đang ở tuổi lớn, so với lúc Tả Thiếu Dương đi, chỉ mấy tháng thôi nàng đã cao thêm một chút, cũng thướt tha hơn. Tả Thiếu Dương đặt hai đứa cháu xuống, mỉm cười với tiểu thê tử:" Nương tử, nàng vất vả rồi."

Một câu nói bình thường thôi mà làm Kiều Xảo Nhi hai mắt đỏ hoe, mặt đầy hạnh phúc:" Tướng công mới vất vả."

Tả Thiếu Dương thầm nghĩ, nàng nói đúng rồi, không chỉ vất vả, mà thiếu chút nữa mất mạng luôn ấy chứ, có điều không nói.

Còn chưa kịp nói gì thêm thì Hồi Hương chạy ra nắm lấy tay đệ đệ, vuốt má nói da đen hơn rồi, tiếp đó tới Hầu Phổ, cha mẹ, còn Đinh Tiểu Tam, Thảo Nhi và Hà Tử, cuối cùng mới là Miêu Bội Lan.

Miêu Bội Lan ánh mắt chất chứa niềm vui, nhưng nàng chỉ đứng xa xa, tới giờ nàng chưa phải là người của Tả gia.

Tả Thiếu Dương lần lượt thi lễ:" Cha, mẹ, tỷ tỷ, tỷ phu ..."

Hồi Hương lúc nào cũng coi đệ đệ như trẻ con, giọng trách móc:" Đệ, sao lại đi lâu như thế? Không phải tới Tô Châu ham vui quên cả nhà rồi chứ?"

Tả Thiếu Dương cười khổ:" Tỷ, đệ đâu được may mắn thế, nơi đệ và Chỉ Nhi tới là Cù Châu, ở đó xảy ra thi chú, có rất nhiều người bị bệnh, đệ chữa cho họ xong mới về, nên tốn thời gian như thế."

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:" Con chữa được thi chú à?"

" Vâng, đại bộ phận bình phục như thường rồi ạ, nhưng có vài bệnh nhân bệnh tình nghiêm trọng, tưởng chừng chữa được, cuối cùng không thành ..."

" Thế là tốt rồi, thế là tốt rồi, phải biết xưa nay mắc thi chú là chết chắc ..."

Tả Quý quan tâm tới chuyện nhi tử hành y, còn Lương thị thì chỉ quan tâm tới sức khỏe của y, kéo tay Tả Thiếu Dương tới nhìn đi nhìn lại, xót xa nói:" Nhìn con kìa, sao lại gầy thế này, ra ngoài ăn uống không tốt à?"

Hồi Hương nói:" Mẹ, thân thể đệ đệ còn rắn chắc hơn trước kia ấy chứ, con đánh nó một cái là biết rồi, mẹ còn chê đệ ấy gầy."

Mọi người cười nói vui vẻ xúm quanh Tả Thiếu Dương vào nhà, Miêu Bội Lan chạy tới nhận đồ trong tay Bạch Chỉ Hàn, Đinh Tiểu Tam, Thảo Nhi, Hà Tử chuyển đồ vào trong. Bọn họ trả tiền xe ngựa, xa phu liền đánh xe đi.

Tả Thiếu Dương vào trong nhà một cái liền ngạc nhiên, đi có mấy tháng thôi mà trong nhà thay đổi hẳn, nhà trước kia có hơi cũ, phu thê y chỉ ở hậu viện, nên không để ý phần còn lại lắm, giờ sửa sang lại, chia ra thêm mấy tiểu viện nữa, nhà không đổi, diện tích ở được lại mở rộng thêm vài phần.

Ngồi xuống ở đại sảnh, Lương thị mang bánh trái cho nhi tử, Đại Đậu và Đậu Hoa đút cho cữu cữu ăn, tất nhiên là vào mồm chúng còn nhiều hơn vào mồm Tả Thiếu Dương, ăn mấy miếng mới nhớ tới đút cho cữu cữu, lúc này mọi người đều vui vẻ chẳng ai trách chúng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận