Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 626: Hết người nọ tới người kia.

Tả Thiếu Dương bị ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày cho khỏe hẳn, thực ra y chẳng sao, không muốn Kiều Xảo Nhi và Bạch Chỉ Hàn lo mới ở nhà thôi, suốt cả một ngày cứ lượn lờ trước mặt cho các nàng nhìn phát chán rồi hôm sau mới tới y quán đông nam làm việc.

Người y quán chỉ biết Tả Thiếu Dương đi hái thuốc cho Bành Bính, không hề biết y mất tích, cho nên chỉ khách khí nói vài câu vất vả, thế cũng tốt, Tả Thiếu Dương không biết phải kể câu chuyện kia bao lần rồi, kể tới phát ngán.

Chẳng biết nên nói là may hay không may, đi một lèo năm sáu ngày liền, đâm ra bệnh nhân dần quên mất y, nên nửa buổi sáng khá rảnh rỗi, mãi sau mới có vị y công họ Lương đi vào nói:” Tả đại nhân, lão hủ có một người bệnh, dùng thuốc lâu ngày không thấy hiệu quả, không biết đại nhân có thể chỉ điểm một chút không?”

Tả Thiếu Dương biết ông ta, vị Lương y công này thường ngày không thích nói chuyện, gặp y chỉ gật đầu, chưa bao giờ tỏ ra thù địch hay lấy lòng, luôn lặng lẽ khám bệnh, không có người bệnh thì cầm y thư xem, Tả Thiếu Dương tôn trọng một người một lòng vì công việc như vậy:” Lương y công khách khí rồi, chúng ta cùng tham khảo.”

Lát sau Lương y công dẫn một phụ nhân bế một cô bé vào, đầu cúi gằm, thấy quan lão gia sợ không dám nói gì cả.

“ Đại nhân mời xem qua.” Lương y sư nói xong đứng qua một bên đợi.

Đó mới là lão lang trung có kinh nghiệm thật sự, nhiều lang trung tìm người hội chẩn, người ta chưa nói gì đã thao thao bất tuyệt nói hết quan điểm của mình, đó là chuyện rất kỵ húy, nhất là trong Trung y, dễ gây nhầm lẫn cho người sau phán đoán.

“ Cháu không thoải mái ở đâu?”

“ Cháu đau họng, đau lắm.”

Tả Thiếu Dương lấy tấm trúc dùng đè lưỡi, nói:” Há mồm cho ta xem nào.”

Lưỡi bình thường, nhưng yết hầu sung huyết, hai bên rất nhiều mụn nhọt chảy mủ, sờ trán, nóng rực.

Tả Thiếu Dương cầm tay bắt mạch, tầm ngâm hỏi lương y công:” Ông dùng thuốc thế nào?”

“ Cô bé yết hầu đau, lại sốt, lão hủ dùng thuốc thanh nhiệt giải độc.”

“ Nghe có vẻ đúng, thực ra lại không phải, mấy ngày qua trời ấm dần, ôn tà dâng lên, trước tiên phạm vào phổi, phổi mất tuyến tiết, cho nên mới ho, miệng khô họng đau, trị liệu chứng phong ổn này, phải dùng thuốc ngọt đắng, nếu chỉ thanh nhiệt, không thể lành.”

“ Thụ giáo.” Lương y công chắp tay:” Xin đại nhân kê đơn.”

Tả Thiếu Dương nói với mẹ cô bé:” Vấn đề không lớn, phu nhân ra ngoài đợi, thuốc này cần ta đích thân phối chế, uống vào họng sẽ không đau nữa.”

Thuốc cần dùng có trong Ôn bệnh điều biện của danh y Ngô Đường triều Thanh, cần kim ngân hoa, bạc hà, bàn lam căn, là thuốc thời sơ Đường vừa dùng, còn Bồ công anh, mộc hồ điệp thì phải tới thời Tống, may mà đều là thuốc Tả Thiếu Dương đã nhờ Bảo chưởng quầy chuẩn bị cho, có sẵn tờ giấy, sai y công chạy qua nhà mình lấy..

Sau khi đầy đủ các vị thuốc thì nghiền thành bột, gói vào túi giấy, đưa cho mẹ đứa bé, hướng dẫn cách sử dụng.

Đang nói thì rèm y quán vén lên, hai người đi vào, một người cầm thiếp đỏ, hỏi hỏa kế:” Huynh đệ, xin hỏi vị nào là Tả đại nhân mới được bổ nhiệm tới nơi này?”

Tả Thiếu Dương không nhận ra đối phương:” Chính là ta, có chuyện gì thế?”

Người kia cầm thiếp đi tới, khom người nói:” Chúng tôi là người của tán kỵ thường thị Hứa Dận Tông Hứa lão gia, nhận lệnh lão gia, mời đại nhân tới phủ một tiếng.”

Hứa Dận Tông? Tả Thiếu Dương giật mình, đó là vị lão thần y trứ danh thời Tùy Đường, y từng đọc không ít tác phẩm của ông, cách dùng thuốc vô cùng tinh tế, nghiêm ngặt. Y cũng từng muốn bái phỏng, nhưng người ta là quan viên tam phẩm, cao chót vót, với không tới, không ngờ lại chủ động mời mình, kích động tới run người.

“ Huynh đệ, có biết vì sao Hứa lão lại cho mời ta không?”

Thị tòng cung kính đáp:” Nghe nói Tả đại nhân trị được bệnh ho lâu năm của Bành đại nhân, lão gia rất tò mò.”

Té ra thế, bệnh của Bành Bính tới hoàng thượng cũng quan tâm, Tôn Tư Mạc không chữa được, vậy mà y không tốn bao lâu đã chữa khỏi, ít nhất nhìn bề ngoài là thế, chỉ cần là người hành y, không thể không hứng thú, chẳng qua người khác không có tư cách hỏi thôi, Hứa Dận Tông có thừa.

Tả Thiếu Dương vội nhận lấy thiếp:” Đợi một chút, ta phải đi xin phép.”

Chưa kịp đi có phụ nhân trán mướt mồ hôi chạy vào, thở hồng hộc hỏi:” Xin, xin hỏi, vị nào là Tả y chính, Tả, Tả đại nhân?”

Hôm nay là ngày gì thế, hết người nọ tới người kia tìm mình, Tả Thiếu Dương hỏi:” Chính là ta, có chuyện gì?”

“ Tả đại nhân, nhi tử thiếp thân bị bệnh, lăn lộn trên giường hai ngày rồi, cầu xin ngài tới khám bệnh cho nó, xin ngài thương xót.”

Có một hỏa kế quát:” Điêu phụ vô lý, nên biết rằng các vị đại nhân chỉ đi khám bệnh cho các đại lão gia, ai cũng đòi tới nhà chữa như các ngươi thì thời gian đâu chữa bệnh cho người khác, mau mang con ngươi tới đây.”

Phụ nhân đó quỳ lạy rối rít:” Nam nhân nhà thiếp thân ra ngoài làm việc, thiếp thân không cõng nổi, hơn nữa nó đau lắm, lăn lộn trên giường suốt ... Tả đại nhân, cầu xin ngài.”

“ Đại thẩm, ở đây còn có rất nhiều y công khác, ta đang có việc không đi được.”

Chưa nói hết phụ nhân bật khóc, quỳ xuống lệt xệt bò tới:” Đại nhân thương xót, thiếp thân mời lang trung rồi, nhưng không chữa được, ông ấy nói chỉ Tả đại nhân chữa được, đại nhân ngài tâm địa tốt, dùng thuốc rẻ, hết lòng vì người bệnh, chỉ có ngài mới cứu được con thiếp thân mà thôi.”

Người ta nói đến thế rồi, còn cách nào khác, đỡ bà ta đứng lên xong, Tả Thiếu Dương thở dài:” Đại thẩm yên tâm, ta lập tức tới khám bệnh cho nhi tử của thẩm.”

“ Đa tạ, đa tạ Tả đại nhân.”

Tả Thiếu Dương sai dược đồng vào phòng mình lấy rương thuốc, người thái y thự ra ngoài khám bệnh, có thể gọi dược đồng đi theo.

Lưu y chính vội nói:” Tả đại nhân, bên kia Hứa lão đang đợi, hay là để ta tới khám cho nhi tử bà ta được rồi.”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Người ta muốn ta tới khám, đó là sự tín nhiệm của bệnh nhân với ta, ta không thể để người khác đi. Phía Hứa lão, đành vậy, không vội, chỉ là bái phỏng, muộn một chút cũng được.”

Hai thị tòng nhìn nhau một cái, người khác khom người nói:” Tả đại nhân, không chỉ lão thái gia nhà chúng tôi, còn có Tôn lão thần y đang ở đó.”

Tả Thiếu Dương gần như nhảy tới, mắt sáng rực:” Ngươi nói cái gì? Tôn lão nào? Có phải Dược vương Tôn Tư Mạc không?”

Người kia bị Tả Thiếu Dương bóp chặt hai vai, đau lắm, nhưng vẫn cười:” Vâng, vì bệnh của Bành đại nhân là do Tôn lão chữa, cho nên Tôn lão cũng rất muốn gặp đại nhân.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận