Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 338: Thái thái có lời muốn nói.

Miêu Bội Lan sợ quần áo có dấu vết khiến người khác nhận ra nhưng quên mất một chứng cứ còn rõ ràng gấp bội là khuôn mặt đỏ khác thường của nàng, song Bạch Chỉ Hàn chẳng hề có phản ứng gì.

Đương nhiên rồi ngay lần đầu gặp Tả Thiếu Dương, Bạch Chỉ Hàn đã nhận định y là tên phong lưu háo sắc, có điều với nàng chuyện đó không phải là vấn đề, nàng không phải cô gái yêu cầu trượng phu chỉ được yêu thương mỗi một mình nàng, nàng có tiêu chuẩn khác. Quan trọng nhất phải là đấng trượng phu đường đường chính chính, hay nói thông tục hơn, thà chấp nhận chân tiểu nhân chứ không chấp nhận ngụy quân tử, từ đánh tráo thuốc, cho tới dấu diếm củ nhâm sâm đều là việc không đường hoàng, cho nên dù ấn tượng của nàng về y đã thay đổi nhiều, không còn thành kiến, duy việc kia là không chấp nhận.

Đơn giản mà nói là Bạch Chỉ Hàn không có sự tôn trọng giành cho Tả Thiếu Dương thì nói gì tới phát triển tình cảm như cha mẹ y muốn. Vì thế nàng chỉ làm hết phận sự của mình, Tả Thiếu Dương làm gì là việc của y, đi vào ngồi xuống cái ghế bên giường, tiếp tục làm áo.

Tả Thiếu Dương nằm xuống rồi, cảm thấy có gì không ổn, ngồi dậy hỏi:” Mẹ ta đang làm cái gì thế?”

Bạch Chỉ Hàn chẳng ngẩng đầu lên:” Đang làm cơm.”

“ Mẹ ta làm cơm chưa bao giờ cần giúp đỡ.” Tả Thiếu Dương có chút tức giận:” Rốt cuộc là chuyện gì?”

Bạch Chỉ Hàn khẽ thở dài:” Nếu thiếu gia đã hỏi thì ta cho thiếu gia biết, vừa rồi ta thấy lão gia bảo thái thái đi gọi, còn Chỉ Nhi không biết là chuyện gì.”

Tả Quý luôn coi trọng vấn đề xuất thân, từng nói, nhi tức phụ của Tả gia phải môn đăng hộ đối, tuyệt không chấp nhận kiếm thôn cô sơn dã đưa về. Rất rõ ràng cha nhìn ra mình và Miêu Bội Lan có ý tứ, mà nàng thì không phải là nhi tức phụ lý tưởng, cho nên gọi nàng tới nói chuyện, dứt khoát không có chuyện gì hay, y sợ cha mẹ mình nói lời tổn thương Miêu Bội Lan.

Tả Thiếu Dương tức tối nói:” Các người làm cái trò gì? Lan Nhi có ơn cứu mạng với ta, định làm gì muội ấy?”

Lần này Bạch Chỉ Hàn mắt lành lạnh nhìn y.

“ Xin lỗi, không liên quan tới cô ... Đỡ ta nằm xuống, ta muốn ngủ.” Còn biết làm sao chứ, Tả Thiếu Dương biết có tìm Miêu Bội Lan hỏi, nàng sẽ không nói có chuyện gì, mà y chẳng lẽ còn có thể gọi cha mẹ mình tới chất vấn à:

Nằm xuống rồi, Tả Thiếu Dương xoay lưng vào trong, biết chuyện này không liên quan tới Bạch Chỉ Hàn, nhưng nàng chính là nhi tức phụ mà cả cha và mẹ y đều gật đầu, cho nên cũng giận lây sang nàng.

Chăn đệm mà Tả Thiếu Dương đang nằm là của Bạch Chỉ Hàn, trước đó vì cơ thể quá hư nhược, nằm xuống là ngủ mất rồi, nên chẳng có cảm giác gì, giờ tuy người vẫn yếu, nhưng đã ngủ đẫy mắt, chẳng còn buồn ngủ tẹo nào nữa, mũi liền ngửi thấy hương thơm dìu dịu, không phải hương hoa, mà là thanh hương thiếu nữ, hôm nay Bạch Chỉ Hàn mấy lần dìu y, Tả Thiếu Dương đã ngửi thấy rồi.

Bất giác có chút hoảng loạn, Tả Thiếu Dương nhận ra, mình đang ngày càng chú ý nhiều tới Bạch Chỉ Hàn hơn, làm sao có thể như vậy được, vừa mới xong còn lo cho Miêu Bội Lan không biết cha mẹ mình nói gì, còn giận Răng Thỏ, vậy vừa nằm xuống một cái đã quên hết cả rồi, chẳng lẽ mình là loại người cả thèm chóng chán, dễ dàng thay đổi hay sao.

Không thể tiếp tục như vậy được, làm sao bây giờ?

Thế là Tả Thiếu Dương có quyết định ngu ngốc, nín thở, nhưng làm sao mà nín thở được, mới mấy phút đã thở như cá mắc cạn, nha đầu đó đúng là sinh ra để hành hạ mình.

Không biết đây là lần thứ mấy Tả Thiếu Dương lẩm bẩm câu này trong lòng.

Cùng lúc ấy, xảy ra một việc liên quan tới Tả Thiếu Dương.

Lưu hỏa trưởng là đầu lĩnh đội quân nhu. đêm hôm qua chính Lưu hỏa trưởng là người đã tiễn Tả Thiếu Dương, chàng trai dù không phải phận sự của mình vẫn nhiệt tình xông pha chiến trường cứu thương, đến sáng nay trở về thì bị trọng thương nằm trên cáng, đúng là đi thì đứng, khi về thì nằm, dù sao còn giữ được mạng là may mắn trong bất hạnh rồi. Trong lòng hắn cảm khái lẫn cảm phục nên sai người đưa Tả Thiếu Dương về, sau đó thở dài đi nhanh tới điểm cứu chữ tạm thời dưới chân thành.

Nơi đó phải nói là quá loạn, chưa lần nào nhiều thương binh như lần này, số bị chết thì ít mà số bị thương lại nhiều tới mức bất thường, theo như thống kê sáng nay, số huynh đệ chiến tử có vài trăm, mà thương binh đưa tới hai điểm trị thương đã là hơn năm nghìn, mà dân tráng vẫn đang tiếp tục đưa về. Trong trận chiến trước kia, trừ một vài tình huống đặc thù thì không có chuyện như thế khi hai bên đối kháng trực diện, tựa hồ là quân địch cố ý, điều này gây áp lực cực lớn cho quan y.

Lần này xuất chinh, hơn ba vạn đại quân chỉ có hai hỏa, tổng cộng năm mươi quan y, còn lại là trợ thủ học việc, bây giờ phải trị thương mấy nghìn người như thế, làm sao mà xuể.

Theo thông lệ trước kia, khi thương binh quá nhiều, quan y không lo liệu hết thì thường đem một số người thương nhẹ, hoặc tạm thời chưa ảnh hưởng tới tính mạng đến các y quán đương địa, nhờ bọn họ hiệp trợ trị liệu. Nhiều thương binh đã được chuyển đi, song vẫn còn đông.

Quan y thuộc đội quân nhu quản lý, Lưu hỏa trưởng dẫn thân binh, đi thị sát tình hình cứu chữa thương binh.

Lưu hỏa trưởng dừng lại, hắn nhìn thấy binh sĩ trẻ chân bị chặt đứt, đang ngồi dựa vào góc tường ngủ gà ngủ gật, vô cùng kinh ngạc. Hắn ở quân ngũ tới nay đã ngót nghét hai chục năm, trải qua vô vàn cuộc chiến, chứng kiến quan y trị thương nhiều không kể siết, dưới tình huống kịch chiến, trọng thương thế này không thể cứu sống, cho dù lúc bình thường, nếu không kịp đưa tới y quán cầm máu thì cũng tử vong. Mà kể cả cứu được thì cũng bị vết thương dày vò chết đi sống lại, làm sao có thể ngủ gà ngủ gật thoải mái như thế.

Quá tò mò, Lưu hỏa trưởng ngồi xuống vỗ vai đánh thức thương binh đó:” Tiểu tử, này, dậy đi ... Cảm giác thế nào?”

Thương binh đó nhận ra đầu lĩnh y quán chiến địa, ngồi thẳng lên, gượng cười:” Tàm tạm ạ.”

Lưu hỏa trưởng chỉ cái chân đứt:” Vết thương không đau à?”

“ Hơi đau, nhưng còn chịu được.”

“ Ai trị thương cho cậu thế?”

“ Là một người trẻ tuổi, không giống quan y trong quân, đi cùng hai người nữa.” Hắn dám khẳng định như thế vì y quan toàn người râu dài, còn người cứu hắn thì không râu:

Lưu hỏa trưởng lờ mờ đoán ra, song cho chắc, vẫn hỏi:” Người đó trông thế nào?”

“ Trẻ lắm, không giống mấy vị y quan râu dài.” Lúc đó bị thương đau chết cha chết mẹ làm sao bao hắn nhớ mặt ai được, sực nhớ ra một chuyện:” Phải rồi, hai người đi cùng tuy mặc nam trang, nhưng rõ ràng là nữ.”

Lưu hỏa trưởng thầm gật đầu, quả nhiên là chàng tiểu lang trung phong lưu đó.

“ Được rồi, ngủ tiếp đi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận