Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 416: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. (2)

Bên ngoài trống không, chỉ có thi thể Bá Đào cũng đã bị tuyết vùi kín mít.

Thúy Nương ngâm nga đi vào đại điện, đột nhiên có cái gì đó loáng lên, chân đau khủng khiếp, ả hét lớn, ngã xuống đất, quay đầu nhìn, thấy cẳng chân đã quặt thành góc độ không thể có. Ả nhịn đau run run ngẩng đầu lên, trong đại điện âm u có một nam nhân tay cầm đơn đao, chính là Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương cười dài đắc ý:” Bọ ngựa bắt ve, không ngờ có chim sẻ rình sau phải không ?”

Rồi tự lẩm bẩm:” Con mẹ nó, làm kẻ ác sảng khoái thật đấy, chả phải kiêng kỵ gì, thảo nào người ta mới trở mặt một cái là tàn nhẫn được nhanh như thế.”

“ Lý công tử, vì .. vì sao đánh gãy chân ta?” Thúy Nương có linh cảm hết sức không lành, nhưng ả tuy chưa tới hai mươi, nhưng đã nhiều năm lăn lộn chốn phong nguyệt, cực kỳ lọc lõi, cố gắng trấn tĩnh:

“ À, vì chân ta bị thương mà, nếu cô chạy ta thì chẳng đuổi kịp, nên phải đánh gãy một chân cô thôi.” Tả Thiếu Dương nghiêng đầu nhìn Thúy Nương nói với chút khôi hài:” Quên mất Lý Tiểu Long là vị một tiền bối đáng tôn kính, ta không phải ông ấy, không muốn vấy bẩn tên ông ấy. Làm quen lại nhé, tại hạ họ Tả, đơn danh Trung, tự Thiếu Dương, xin chào cô nương.”

“ Tả công tử ..” Thúy Nương giờ còn quan tâm gì tới y tên Trương Tam hay Lý Tứ, kinh khủng nói:” Không ... Không phải công tử xuống núi rồi à?”

“ Chẹp, xuống rồi, tới vách núi mới phát hiện cầu không còn nữa, chắc bị cuồng phong cuốn xuống vực. Tìm đủ mọi cách mà không có cách nào sang được bên kia, đành thong thả tính kế vậy. Trước khi quay lại đây ta đã giết muội tử của ta, giết tên Vượng Tài kia, vốn định quay về đây giết cả hai, nhưng cô giúp ta bớt một việc, giờ còn cô nữa thôi, nhưng ta có thể cho cô một cơ hội không phải chết.” Tả Thiếu Dương gác đao lên vai, tạo hình vô cùng oai vệ ngông nghênh:” Trả lời ta, vì sao ta giết họ?”

Thúy Nương rùng mình:” Vì, vì công tử muốn toàn bộ số lương thực, tài phú.”

“ Đúng mà chưa đủ.” Tả Thiếu Dương lúc lắc ngón tay:” Đoán nữa đi.”

“ Cầu đứt rồi, không xuống núi được, phải ở lại trên núi, công tử sợ kẻ khác thấy tiền tài nổi lòng dạ độc ác hại mình, nên ra tay trước.” Thúy Nương run sợ nói:

“ À, đúng.” Tả Thiếu Dương cũng không nghĩ ra lý do đầy đủ hợp lý như vậy, ả này đúng là xấu xa tận xương tủy:” Thế nên phải giết hết mới an toàn, thời buổi này không tin ai được. Ài, tiếc là phải giết muội tử ta, nó rất chu đáo, nhưng biết làm sao, nó khỏe quá, có ý đồ gì thì ta không phản kháng được, đành thế, dù sao thì là muội tử nuôi thôi, có tiền rồi, kiếm bao nhiêu chả được.”

“ Nô gia trả lời đúng rồi.” Thúy Nương sợ hãi nhìn y, chân đau tới toát mồ hôi lạnh, bề ngoài vẫn cười quyến rũ:” Công tử sẽ tha chết cho nô gia chứ.”

“ Ừ.”

“ Đa tạ Lý ... À không Tả công tử, tất cả đồ trên núi nô gia không cần nữa, đều thuộc về công tử nữa, cả tấm thân này cũng vậy.” Thúy Nương vừa nói vừa vạch áo khoe trọn đồi ngực tròn đầy:

Tả Thiếu Dương nhăn mặt xua tay:” Thôi xin, lúc cô hoàn chỉnh ta còn chẳng thèm, đừng nói giờ còn gãy một chân, trông sợ kinh lên được. Ta giữ cô lại không giết, biết vì sao không?”

“ Là muốn nô gia giúp làm việc.”

“ A, thông minh, không ngờ đấy nhé.” Tả Thiếu Dương kéo sau cửa đại điện ra một sợi dây thừng:” Vừa rồi khi cô hành hạ lão đầu kia thì ta ở đây lấy màn chướng đại điện bện dây thừng, thế nào? Ta mới học được thôi, không tệ chứ?”

Thúy Nương phụ họa:” Rất, rất đẹp.”

Tả Thiếu Dương đi tới, quán thừng qua cổ Thúy Nương, nghĩ một lúc lẩm bẩm:” Cô ta cần một tay làm việc là đủ.”

Thúy Nương hết cả hồn vía la lên:” Không, công tử, xin đừng, đừng, công tả bảo sao nô gia làm thế.”

“ Chậc, cô giết đã liền năm người mà nhát vậy sao? Ta đã làm gì đâu mà hét kinh thế!”

“ Công tử nói gì, ta không giết người.”

Tả Thiếu Dương chỉ đao về thiện phòng:” Thế lão giả kia sao lại chết?”

“ Ông t ...” Thúy Nương đầu óc xoay chuyển:” Ông ta tuổi đã cao, lại quá ham hố, làm chuyện đó không ngừng nghỉ, cuối cùng ... thượng mã phong mà chết, công tử phải tin ta.”

“ Vậy còn thiếu phụ, tên thanh niên, Bá Đào với Liễu Thiện đại sư thì sao?”

Thúy Nương lắc đầu quầy quậy:” Bọn bọn họ không phải ta giết.”

“ Được rồi, giết cũng đã giết, ta vừa giết người xong đấy thôi, việc gì phải chối. Thôi, đứng dậy làm việc.” Tả Thiếu Dương giật sợi dây thừng:

“ Vâng vâng...” Thúy Nương cũng không dám nói chân mình đã gãy, cắn răng nhịn đau đứng lên:” Tả công tử, nô gia giúp ngài làm việc, ngài đừng giết ta nhé.”

“ Sợ chết thế mà còn giết người.”

“ Không phải nô gia giết, công tử hiểu lầm rồi.”

Tả Thiếu Dương đưa chân khều một cái ghế ngồi xuống, tay chống đao xuống đất, tay cầm đầu giây:” Không thẳng thắn với nhau thì khó làm việc, dù gì chúng ta cũng còn vô khối thời gian, ta phân tích cho cô nghe thử xem đúng không nhé. Vụ giết người đầu tiên đơn giản nhất, chẳng qua chuyện quá bất ngờ nên ai cũng hoảng sợ, không bình tĩnh suy luận được, nghĩ lại lúc đó ta và muội tử ở ngay trong đại điện, cô vừa hét lên một cái là bọn ta chạy ra hiện trường, lúc đó tuy tuyết lớn, nhưng không thể xóa được hấu chân nhanh như thế, vậy mà mọi người không thấy dấu chân, cũng không có ai trên cây, vậy hung thủ chỉ có thể bắn từ bờ rào vào.”

“ Đúng, chắc chắn là thế.” Thúy Nương đau tới tái mặt vẫn phải nhịn, nếu không thuyết phục được tên này tin mình không giết người thì chết là cái chắc rồi:

Không ngờ Tả Thiếu Dương mắng:” Vớ vẩn, đêm tối gió mạnh như thế, không ai có thể bắn trúng ở khoảng cách như vậy, thế thì chỉ có thể là cô giết mà thôi, bản lĩnh cô rất cao, có thể làm nam nhân kiệt lực không thể phản kháng, giống lão giả kia vậy, sau đó cô cứ ung dung bài bố xong xuôi mới hét lên, phải không?”

Thúy Nương cười gượng gạo:” Tả công tử, ta giết hắn làm gì chứ?”

“ Tất nhiên cô muốn độc chiếm tất cả những thứ có trên đỉnh núi này rồi.”

“ Công tử suy luận như thế quá gượng ép, rõ ràng là thiếu phụ và Bá Đào gian díu với nhau, sau đó bảo hắn giết trượng phu để trả thù.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận