Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 500: Đắc ý ngày trở về. (2)

Quả nhiên ở trong bờ ruộng cách đó không xa, một cô gái xinh đẹp lướt nhanh tới, Tả Thiếu Dương giang tay, nhảy xuống ruộng, ôm chầm lấy nàng vào lòng, mùi thơm của cỏ đất thoang thoảng luồn vào cánh mũi.

“ Ca, buông ra, người muội bẩn lắm.” Miêu Bội Lan khẽ giãy dụa:

Đó là khác biệt, nếu Bạch Chỉ Hàn thì sẽ sợ người khác nhìn thấy, Miêu Bội Lan chỉ lo y bị bẩn, vì với nàng, Tả Thiếu Dương là tất cả, lòng Tả Thiếu Dương trào dâng hạnh phúc vô bờ, đưa tay lau đi chút bùn còn dính trên gò má ngăm đen, chẳng cần biết xung quanh, cúi đầu hôn lên môi nàng.

Bạch Chỉ Hàn lúc này cũng xuống xe, nhìn cảnh đó lòng vừa cảm động, vừa hơi ghen tỵ, nàng nhận ra tình cảm Tả Thiếu Dương giành cho Miêu Bội Lan, không hề dưới mình, cẩn thận nhìn bốn xung quanh, không ai khác, đứng lại, không làm phiền bọn họ.

Có câu “tiểu biệt thắng tân hôn”, kể từ lúc tình cảm hai người này nở, đây mới là lần đầu chia cách lâu như thế, Miêu Bội Lan nhất thời quên hết, chỉ muốn bù đắp cho thỏa nỗi tương tư.

Sau một nụ hôn dài, đến khi hô hấp khó nhọc, Miêu Bội Lan mới đẩy Tả Thiếu Dương ra, đó cũng là lúc nàng nhìn thấy cách đó không xa, có một người đứng tủm tỉm cười nhìn mình, thoáng hoảng sợ mới nhận ra là Bạch Chỉ Hàn, chạy tới kéo tay Bạch Chỉ Hàn, đỏ mặt nói:” Tỷ tỷ đã về.”

Tả Thiếu Dương tự trách bản thân, làm sao quên mất, vừa nãy thôi trên xe còn âu yếm tình cảm với Bạch Chỉ Hàn, chẳng bao lâu sau đã chạy đi thân thiết với cô gái khác, có điều đây là chuyện không thể tránh, không mặt dày không có hạnh phúc, y hít sâu một hơi, nói:” Lan Nhi, lần này về ta sẽ nói với cha mẹ, cưới Chỉ Nhi làm thê tử.”

Miêu Bội Lan cứng người, mặc dù rất lâu rồi nàng biết mình không thể làm thê tử của Tả Thiếu Dương, phu thê Tả Quý cũng sang nói chuyện với mẹ nàng, muốn đợi sau khi Tả Thiếu Dương cưới chính thê xong tầm một năm sẽ nạp nàng làm thiếp. Song đột ngột nghe tin này nàng thấy có chút bàng hoàng, hơn nữa lại ở trước mặt cả Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn, nàng không biết mình phải biểu hiện ra sao cho phù hợp, ấp úng nói:” Chúc mừng tỷ tỷ.”

Giờ tới lượt Bạch Chỉ Hàn ngượng ngùng, cười gượng gạo đáp:” Cám ơn muội.”

Nói xong lườm Tả Thiếu Dương một cái.

Tả Thiếu Dương nói xong thấy mình ngốc rồi, chuyện này đáng lẽ mình nên tìm lúc chỉ có hai người họ nói thì hơn, ít nhất y cũng có thể an ủi Miêu Bội Lan, gãi đầu gãi tai:” Cái này, cái này … không phải do thiếu kinh nghiệm sao?”

Hai cô gái nghe vậy đều phì cười, câu ngây ngô như thế mà y cũng nói ra được, thiếu kinh nghiệm? Y định làm vài lần cho có kinh nghiệm chắc? Thật là hết nói.

Cười là tốt rồi, ít nhất hóa giải được bầu không khí lúng túng giữa ba người, Tả Thiếu Dương chớp thời cơ chuyển chủ đề:” Lan Nhi, ruộng nhà ta đã trừ hết cỏ chưa?”

“ Còn chưa.” Miêu Bội Lan lắc đầu:” Ca, lo không kịp sao, vậy thì mai trừ cỏ ... mấy hôm vừa rồi muội cùng bốn huynh đệ Lý đại ca xới đất bón phân cho mảnh đất hoang trồng thuốc. Lý đại ca gần đây suốt ngày chế guồng nước, như bị ma nhập, đến khi ăn cơm thi thoảng nhớ ra cái gì bỏ cả bát đó chạy mất ... đằng nào cũng không gấp, nhà họ cũng chưa trừ cỏ.”

Rõ ràng nàng chưa bình tĩnh lại nói năng có phần lộn xộn.

“ Chưa làm thì tốt, phải rồi, nhà ta trừ cỏ thế nào? Có phải là cũng cắt cả cỏ lẫn lúa, sau đó cho nước vào ngâm không?”

“ Đúng rồi, ca cũng biết à?”

Miêu Bội Lan tròn mắt ngạc nhiên, vẻ mặt nàng hết sức tự nhiên, không hề có chút làm bộ nào khiến Bạch Chỉ Hàn lần nữa không nhịn nổi cười, ai bảo Tả Thiếu Dương cứ hay khoe khoang mình giỏi làm ruộng, lần trước còn chế nhạo nàng nữa.

Tả Thiếu Dương có hơi đỏ mặt:” Đừng làm thế, sản lượng không cao, ta sẽ dạy muội cách làm cỏ mới, tuy mất thời gian hơn một chút, nhưng hiệu quả tốt hơn nhiều, không ảnh hưởng tới sản lượng, dù sao nhà ta không tốn công lấy nước, bỏ thêm công sức trừ cỏ cũng được.”

Cứ là chuyện liên quan tới đồng áng là Miêu Bội Lan thích, mắt sáng lên:” Cách gì thế?”

“ Không vội, còn phải làm vài thứ nông cụ nữa, giờ chúng ta về nhà.”

“ Ca và Bạch tỷ tỷ về nhà trước đi, muội còn có chút việc phải làm cho xong đã.”

“ Hôm nay nghỉ sớm đi, ta mang rất nhiều thứ ở Long Châu về, tối nay mấy nhà chúng ta liên hoan.” Tả Thiếu Dương không cho Miêu Bội Lan ý kiến, tay trái nắm tay nàng, tay phải nắm tay Bạch Chỉ Hàn đi lên xe trâu.

Con trâu không ai canh khoan khoái gặm lúa tươi ngọt, dù sao lúa nhiều nó ăn một chút hề gì, Tả Thiếu Dương nhảy lên càng xe, lớn tiếng ra lệnh:” Về nhà thôi Đại Hoàng.”

Đại Hoàng là cái tên mà người ta hay đặt cho chó, Tả Thiếu Dương mặc kệ, y thích gọi thì cứ gọi, cho hợp với Bi Vàng. À nhắc tới con sóc lưu manh đó, rất thích nhìn y và Bạch Chỉ Hàn âu yếm nhau, nó thường hay nhảy lên lưng Đại Hoàng ngồi, không thì trên nóc xe, nhưng khi hai bọn họ thân mật là y như rằng thấy nó đứng hai chân, mở to mắt nhìn không chớp, không ngượng cũng phải ngượng với nó, lúc này đang xà vào lòng Miêu Bội Lan ngoáy đuôi làm trò.

Xe trâu đủng đỉnh đi qua cổng thành, phố xá Hợp Châu đã tấp nập như ngày nào, thậm chí còn hơn xưa, có điều vài cửa hàng cửa hiệu quen thuộc thay bằng gương mặt lạ, làm Tả Thiếu Dương cảm xúc lẫn lộn, nửa vui nửa buồn.

Trí Không đại sư nói đúng, con sông hôm nay không giống con sông ngày hôm qua được, nước sông luôn luôn chảy về phía trước.

Theo cùng khoảng cách tới nhà càng gần, Bạch Chỉ Hàn càng căng thẳng, suốt đường đi không nói thêm lời nào nữa.

Tới đầu phố, có mấy đứa bé đang chơi đùa, trong đó có cả Nhị Thảo, thấy Tả Thiếu Dương, bỏ bạn đó quay đầu chạy luôn, la chói tai:” Tả đại ca về rồi, Tả đại ca về rồi.”

Những người khác gần đó nghe thấy quay sang nhìn, chẳng mấy chốc những tiếng chào hỏi “Tả công tử” , “ Tả Mẫu Mực” vang lên khắp phố, Tả Thiếu Dương phải xuống xe vừa đi vừa chào hỏi đáp lại, đồng thời quay đầu háy mắt với Bạch Chỉ Hàn trên xe:” Chỉ Nhi đã thấy đủ vinh diệu chưa?”

Bạch Chỉ Hàn mặt đỏ dừ, biết y ám chỉ chuyện mình bảo làm quan thì vinh diệu tổ tiên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận