Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 414: Cây cầu biến mất.

Nhìn ba người kia biến mất trong mây mù, lão giả thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trở nên dâm dật, đi tới bên Thúy Nương kéo ngay ả vào lòng, bày tay già nua khẳng khưu sờ soạng khắp người.

Thúy Nương chẳng những không phát kháng, còn phát ra tiếng kêu như mèo động tình, người uốn éo cọ vào thân thể lão giả, mắt khép hờ, thỏ thẻ:” Lão ca, tiểu muội hầu hạ huynh thì sẽ được cái gì?”

“ Cứ yên tâm hầu hạ lão ca cho tốt, ta không phải người keo kiệt, số tiền bạc của đôi phu thê kia ta đã xem rồi, mười mấy lượng đấy, cho muội hết, cùng toàn bộ y phục nữa, được chưa?” Lão giả bị Thúy Nương làm dục hỏa ngùn ngụt, hôn hít tai cổ Thúy Nương, tham lam như chó gặm xương, tay cởi áo ả, tới khi lộ ra yếm màu hồng hạnh bên trong.

Da thịt lộ ra ngoài trời, Thúy Nương rùng mình vì lạnh, nhưng cười càng thêm ngọt:” Hảo ca ca thật tốt, vậy chuỗi vòng, cả lương thực, và rương tiền kia, muội đều không tranh.”

“ Được, được.” Lão giả góa bụa lâu năm, khi còn ở thôn là bậc trưởng giả đức độ, được mọi người trọng vọng, nên luôn giữ gìn, bây giờ ở cô phong tuyệt đỉnh ngoài hai bọn họ chẳng còn ai nữa, không có bất kỳ ràng buộc gì, như con ngựa thoát cương, chẳng mấy chốc cởi cả váy Thúy Nương xuống, nuốt nước bọt nhìn vóc dáng uốn lượn mê người của thiếu nữ xuân thì, đặc biệt là bầu ngực chất ngất, hồn vía bay lên mây, bế xốc ả lên chạy vào thiện phòng.

Thúy Nương vòng tay qua cổ lão giả cười khúc khích:” Hảo ca ca, trông vậy mà còn rất mạnh mẽ nha.”

“ Hà hà, lão ca bao năm qua chăm chỉ rèn luyện công phu dưỡng sinh, gân cốt còn vững lắm, đám thanh niên chỉ được mẽ ngoài chẳng bì nổi, lát nữa tiểu muội sẽ hiểu.” Lão giả vừa thả Thúy Nương xuống giường liền ghé mồm tới, ngậm lấy núm vú săn cứng, bú mút ngấu nghiến, nơi đó có thứ hương vị làm người ta ngây ngất điên cuồng, không sao dứt ra được.

Thúy Nương phát ra tiếng rên mê hồn, âm thanh đó giống như ngọn lửa ném vào đống cỏ khô, lão giả càng thêm phấn khích, môi tìm lên trên, hôn cặp môi non mềm thiếu nữ, như có nước cam lộ chạy qua miệng xuống tới đan điền, thoáng cái cởi sạch quần áo cả hai, nhào tới như sói đói. Hai tấm thân trần truồng quấn lấy nhau, lăn lộn trên giường, vị trí thay đổi liên hồi, tiếng thở nặng nề, tiếng rên siết kéo dài, tiếng va chạm vang lên từng đợt.

Lại nói ba người Tả Thiếu Dương đi thẳng một mạch không hề quay đầu, chẳng mấy chốc tới được bên vách núi, nhưng trước mắt chỉ có vách đá cheo leo, mây mù cuồn cuộn giữa hai khe núi, nào thấy bóng dáng cầu treo đâu.

“ Không, cầu đầu rồi, cái cầu đâu rồi?” Vượng Tài hốt hoảng chạy tới sát mép vực, còn thò đầu nhìn xuống dưới:

Miêu Bội Lan cũng hoảng sợ không kém, nhìn quanh:” Hay là chúng ta nhầm chỗ?”

“ Không thể nhầm được, đúng chỗ này mà, chính cái cây kia được đại sư treo cầu lên, ta còn nhớ rõ lắm.” Tả Thiếu Dương lại khá trấn tĩnh:” Hay là bị gió thổi đi mất rồi?”

Vượng Tài đứng dậy thẫn thờ:” Chắc chắn là vậy rồi, hiện giờ chúng ta phải làm sao? Tả công tử, chúng ta làm sao đây?”

Tả Thiếu Dương thở dài:” Còn làm gì được nữa, chặt cây làm cầu thôi, dù sao thì trên núi có cây.”

Vượng Tài nhìn biển mây mênh mông, vách núi đối diện chỉ là cái bóng mờ mờ:” Xa, xa thế này, dù chặt được cây cũng làm sao bắc qua được?”

Tả Thiếu Dương nói:” Thì cứ chặt cây trước rồi tính sau.”

Vượng Tài không thấy phương án này khả thi chút nào, nhưng cũng không thể trơ mắt ngồi nhìn, thấy Tả Thiếu Dương bắt đầu dùng đao chặt củi rồi, nói:” Công tử để ta làm cho, ta quen việc nặng rồi ... “

Còn ngần ngừ:” Hay là gọi thêm hai người kia giúp?”

“ Không cần, một ông già với một thiếu nữ thì làm được gì, có khi còn thêm loạn.” Tả Thiếu Dương thấy Vượng Tài chặt cái cây to bằng cổ tay thì lắc đầu:” Chặt cây nhỏ như thế thì sao chịu được lực, phải kiếm cây to hơn, cây bên vách núi nhỏ quá, đi thôi, trên kia có cây đủ lớn.”

Hai người nghe theo, đi lên dốc một đoạn, tìm thấy cây to bằng một vòng ôm, rất thẳng, Tả Thiếu Dương dừng lại:” Chặt mấy cây này đi.”

Miêu Bội Lan và Vượng Tài bắt đầu chặt cây.

Đơn đao không so được với rìu, đem chặt cây còn kém hơn cả dao chặt củi, cho nên Vượng Tài rất vất vả, Miêu Bội Lan thì lại chặt lúc lại nghỉ, chậm chạp lề mề, mãi mới chặt được một cây.

Ba người đồng tâm hiệp lực lăn cây đã chém hết cành lá bên vách núi, nhưng vách núi quá xa, không thể bắc qua được, loay hoay nửa ngày trời còn làm cái cây lăn xuống vực.

Cảnh đó làm mọi người nhụt chí vô cùng.

Ngồi thở một lúc, Tả Thiếu Dương nói:” Phải nghĩ cách khác thôi.”

Vượng Tài đề nghị:” Hay là chúng ta lột vỏ cây làm thừng, sau đó ném qua, xem có quấn được vào cây đối diện không, sau đó leo thừng qua?”

“ Cách này hay lắm, thử xem, biết đâu lại được.”

Miêu Bội Lan không ý kiến, Vượng Tài hăm hở làm ngay, hắn rất tháo vát, lột vỏ bện thừng vô cùng thuần thục, chẳng mấy chốc đã bện được dây thừng dài mười mấy trượng, Miêu Bội Lan vận hết sức lực, xoay tròn ném đi.

Vù.

Rìu được buộc vào dây thừng bay tới phía trước, xuyên qua biển mây, trong ánh mắt kỳ vọng của họ, nhưng kết cục lại rơi xuống vực sâu.

“ Thừng không đủ dài rồi, chúng ta làm tiếp.”

Tả Thiếu Dương nãy giờ nhìn bọn họ bện thừng, việc này đơn giản, chẳng mấy chốc học được, chủ yếu phụ trách bện thừng, còn lấy vỏ cây hai người kia am hiểu hơn.

Miêu Bội Lan lần nữa ném rìu đi, kết quả tương tự, mà thừng thì còn hẳn một vòng, hiển nhiên tuy nàng rất khỏe, nhưng vực rộng, không ném qua được, thử mấy lần đều thất bại.

Vượng Tài mắt nhìn xa xa, nói mà chính bản thân cũng không dám tin tưởng:” Giờ chỉ còn cách bện thừng dài hơn nữa leo xuống thôi.”

Tả Thiếu Dương thở dài:” Mong rằng vực này không quá sâu.”

Miêu Bội Lan đấm lưng nói:” Ca, muội mệt lắm rồi, nghỉ một chút được không?”

“ Phải phải, ta làm ít không biết hai người khổ cực, giờ qua trưa, chúng ta nghỉ ngơi ăn uống đã rồi làm tiếp, dù sao cũng không thể xong ngay được.” Tả Thiếu Dương lấy bánh bao trong giỏ ra, đưa Vượng Tài và Miêu Bội Lan:” Này, ăn đi.”

Ăn xong, Vượng Tài vốn định tiếp tục đi bện vỏ cây, hắn sợ nơi này lắm rồi, cả đêm qua nghe tiếng hồn ma đòi mạng suốt, thế nhưng vừa lột thêm ít vỏ cây thì buồn ngủ díp mắt, đoán chừng đêm qua mình không ngủ, sáng nay lại làm việc vất cả, bốc hết nắm tuyết xoa lên mặt cho tỉnh táo, được một lúc không chịu nổi, đành kiếm chỗ khuất gió ngồi dựa vào cây ngủ.

Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan ngồi dưới tảng đá, vai dựa vào nhau ngủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận