Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 294: Tâm sự của Hoàng Cầm. (2)

Tiểu Muội nằm trong chăn, tim vẫn đập thình thịch như con thỏ nhỏ đang nhảy trong đó, nàng đâu ngờ chuyện nam nữ là như thế, tưởng tượng một ngày Tả Thiếu Dương làm thế với mình là không biết là sợ hay là thích đây?

Đợi thêm một lúc không thấy bên ngoài có động tĩnh gì, Tiểu Muội he hé mở chăn nhìn, chỉ thấy khuôn mặt Hoàng Cầm đã ngập trong nước mắt, Hoàng Cầm cố lau đi để không muốn ai biết mình khóc, nhưng lau mãi không hết, càng lau càng lem nhem, bờ môi còn có vết răng cắn, rõ ràng nàng kìm nén không cho tiếng khóc phát ra.

Quá đau lòng, bất kể ai nhìn thấy Hoàng Cầm thời khắc này cũng đau lòng, ai ngờ được thiếu phụ suốt ngày nói cười đùa nghịch, đôi phần đanh đá lại mang trong lòng nỗi đau lớn như vậy. Tiểu Muội cũng không biết, xưa nay luôn là vị tẩu tử kiêm tỷ muội này trêu chọc nàng, dỗ dành nàng, chiều chuộng nàng.

Tiểu Muội chạy tới lau nước mắt cho Hoàng Cầm, khăn tay quá mỏng lau không đủ, nàng dùng cả tay áo lau.

“ Cám ơn muội.” Hoàng Cầm dần bình tĩnh lại, nàng không mau nước mắt như thế, chỉ là vừa rồi liên tưởng tiểu lang trung kia đối đãi với Tiểu Muội như thế, trông người nghĩ tới ta, tâm sự dồn nén mới bung ra, không kìm nén được, qua đôi mắt mông lung nước nhìn thấy Tiểu Muội cũng khóc thành mèo mướp rồi, bật cười:” Đúng là nha đầu ngốc, có thế cũng khóc.”

Tiểu Muội thông minh, nàng chỉ đại ca ngồi ru rú trong góc trông như tên ngốc, trước nay nàng cứ nghĩ nam nữ cùng giường sẽ có con, không ngờ có cả chuyện kia nữa, đại ca mình lại như thế, nàng không khỏi nghĩ tới một chuyện:” Tẩu và huynh ấy, chẳng lẽ, chẳng lẽ …”

Hoàng Cầm không đáp, chỉ khe khẽ lắc đầu.

Tiểu Muội bàng hoàng, nắm lấy tay Hoàng Cầm:" Bao sao tẩu gả cho ca muội lâu như thế chẳng có con, tẩu tử đáng thương, thật khổ cho tẩu."

Hoàng Cầm cười gượng:" Đó là số mệnh."

" Đã khám lang trung chưa?"

" Chưa ..." Hoàng Cầm cũng nhìn trượng phu ngơ ngơ ngẩn ngẩn:" Ca muội không chịu."

Tiểu Muội vừa thương vừa sốt ruột:" Rốt cuộc có chuyện gì?"

Hoàng Cầm cắn răng:" Muội hỏi nên ta mới trả lời, muội ngàn vạn lần đừng nói với ai, để cả đại ca muội."

Tiểu Muội gật mạnh đầu:" Tẩu yên tâm, muội không nói với ai hết."

" Đại ca muội, hắn, hắn hình như không có hứng thú với chuyện nam nữ."

" Hả?" Tiểu Muội mặt đỏ au, không dám hỏi thêm nữa:

Hoàng Cầm khơi lên tâm sự:" Đêm động phòng hoa chúc, hắn không chạm vào ta lấy một cái, xoay lưng về phía ta ngủ say như chế, bỏ ra một mình."

Tiểu Muội ấp a ấp úng:" Huynh ấy xấu hổ thì sao?"

" Muội ngốc, bốn năm rồi đấy, khi đó ta cũng nghĩ như muội, nhưng nhiều ngày sau cũng không có gì thay đổi. Ta thấy không thể tiếp tục thế này, liền mặt dày cởi hết quần áo trước mặt hắn, vẫn vẫn không ích gì cả, hắn chẳng có phản ứng ..."

Trong phòng trở nên im lặng, hai cô gái ngồi dựa vào nhau, một lúc sau Tiểu Muội lên tiếng trước:” Vậy tẩu định làm thế nào bây giờ?”

“ Ta cũng không biết nữa.”

“ Hay … hay là cứ tìm Tả đại ca hỏi xem sao.”

Hoàng Cầm gạt đi, nhanh chóng thu lại nước mắt, chẳng mấy chốc lại trở nên kiên cường:” Thôi, đừng nói chuyện này nữa, phiền lắm, chúng ta bàn chuyện quán trà đi. Lúc nãy muội nói tới chuyện dùng chén trà có nắp tới đâu rồi, ta thấy cũng được đấy, nhất định chúng ta phải kinh doanh quán trà thật tốt, phải làm khác hẳn trước kia.”

Bạch Chỉ Hàn trở về Quý Chi Đường thì vừa vặn xe ngựa của Hằng Xương dược hành cũng tới nơi, tới mười cái xe, đều chở thuốc do Tả Thiếu Dương đặt mua.

Nếu là trước kia đoàn xe lớn như vậy chẳng thể vào được phố nhỏ nhà bọn họ, vì choán hết đường đi rồi, song hiện giờ đường phố vắng tanh, Tả gia có động tĩnh lớn như vậy cũng chỉ có mấy bệnh nhân trong hiệu thuốc là chú ý mà thôi, những nhà khác cửa mở cũng chẳng có ai thò đầu ra nhìn.

Số dược liệu này trừ thứ thường dùng ra, đại bộ phận là thứ có thể làm đồ ăn, như vỏ dâu trắng, quân đại thái, cầu kỳ, mã xỉ hiện, sa tham, đồng tử, mao căn v..v..v..

Tả Thiếu Dương nhảy xuống từ chiếc xe ngựa đầu tiên, nhìn đoàn xe dài tới nửa con phố, không khỏi đắc ý.

Chuyến này Tả Thiếu Dương có thể nói là mặt dày mày dạn, dù sao Chúc Dược Quỹ viết giấy cho mua nợ không giới hạn, cho nên phàm là thứ dược liệu nào có thể dùng làm lương thực, Tả Thiếu Dương đều khuân đi hết, Chúc Hùng tuy kinh ngạc, song có giấy của cha nên không nói gì.

Trong thành bắt đầu có nạn đói, song còn chưa quá nghiêm trọng, y giả nơi này tuy hiểu y lý song lại không hiểu mấy về dược liệu, cho nên không chú ý một số dược liệu trong hiệu thuốc có thể ăn thay lương thực, trừ Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương đọc sách rất nhiều, so với sách chính thống thì tạp thư về y học càng là thứ y thích hơn, trong đó có một cuốn sách là "cứu hoang bản thảo".

Cuốn sách đó do Chu Thu nhi tử thứ năm của Chu Nguyên Chương đời Minh biên soạn. Khi đó cũng là thời khai quốc, chiến loạn nhiều năm, bách tính sinh hoạt vô cùng gian khổ, nhiều người phải dùng vỏ cây thay lương thực, lại không biết cái nào ăn được cái nào không, cho nên chết vì ăn nhầm khắp nơi. Chu Thu sinh lòng thương xót, mở vườn thực vật ở kinh thành, sưu tầm trồng trọt các loại cây có thể ăn được, trải qua kiểm nghiệm chứng thực viết thành sách, tổng cộng có hơn bốn trăm loại cây mà bách tính có thể ăn tạm vào những năm đói kém. Trong sách còn có hình vẽ minh họa, do họa sĩ hoàng gia vẽ ra, miêu tả chi tiết hoàn cảnh sinh trưởng, cách chế biến từng loại thực vật, sinh động chân thực, dù là người không biết chữ vẫn có thể xem được.

Tả Thiếu Dương xuất phát từ tính hiếu kỳ, đọc xong biết hóa ra xung quanh có bao nhiêu cây cối có thể dùng làm thức ăn, trong đó rất nhiều là dược liệu, thậm chí y còn có một thời gian chuyên kiếm mấy cây như vậy đem về ăn thử, kết quả thật kinh khủng, nói không ngon còn là nhẹ, nhưng ai mà ngờ có một ngày dùng tới nó.

Mười cái xe ngựa lớn chở đầy dược liệu đỗ lại ở cửa, Tả Thiếu Dương mới đần mặt ra, nhiều thuốc thế này biết để đâu bây giờ? Không có thời gian cho y nghĩ lâu, huy động mọi người cho vào nhà trước. Kết quả phòng thuốc đầy, phòng bếp chật, mang cả vào phòng cha mẹ y cũng không chứa hết, mà chất đầy tới nóc rồi, phải mang ra cả đại đường khám bệnh xếp mới miễn cưỡng chứa hết.

Chỗ dược liệu này tốn mất của Tả Thiếu Dương nửa năm hoa hồng, tức là 30 lượng, đắt hơn bình thường tới tận ba lần rồi.

Tả Quý sau khi nghe xong Tả Thiếu Dương trình bày nguyên nhân thì thở dài:” Chúc lão gia tử nói không sai, chúng ta cũng phải tăng giá thôi, theo giá của các hiệu thuốc khác mà tính là được, nếu gặp phải nhà nào gia cảnh bần hàn không trả được thì châm chước linh hoạt giảm giá.

Hai cha con thương lượng một phen, viết lại giá thuốc và khám bệnh, người bệnh tới khám cũng lý giải, cho nên không ảnh hưởng gì tới thanh danh cũng như chuyện làm ăn, mà Quý Chi Đường lại có độc phương chữa bỏng và xương cốt rất hiệu quả, cần hiệu quả là được, so với hiệu thuốc khác vẫn là giá tốt rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận