Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 680: Khách sạn trong mưa. (1)

Ngày hôm đó bọn họ rốt cuộc tìm được thôn làng sau nhiều ngày loanh quanh trong núi, hỏi đường thì biết là còn cách Cù Châu nửa ngày đường nữa thôi. Hàng năm vào khoảng trung tuần tháng sáu, khu vực này thường có trận mưa phùn kéo dài cả tháng trời, đây là lúc mai chín nên người ta gọi là mai vũ, được thi nhân miêu tả rất nhiều trong thi ca. Nhưng đó là với người đứng trên lầu cao, mân mê chén rượu mới có thi hứng được, còn với người bôn ba trên đường, dù là thích mưa như Tả Thiếu Dương, cứ ngẩng đầu lên là thấy may đen cũng bực bội.

Đi theo một đoạn đường nữa liền thấy thôn nhỏ bên đường, nước trong uốn lượn, trúc xanh mươn mướt, từng ngôi nhà thấp thoáng giữa làn nước mưa tựa sương khói. Thi thoảng nghe thấy vài tiếng gà kêu, càng khiến cảnh tượng nông thôn thêm vắng vẻ.

Chẳng có mấy tâm trạng ngắm cảnh, mưa càng lúc càng lớn, mọi người thì đói, lương khô mang theo ăn gần hết rồi, dọc đường còn phải bắt cá nướng ăn, vội vàng kiếm chỗ nghỉ lại ăn cơm đã.

Một cái khách sạn ngay đầu thôn, rất dễ thấy, tuy không treo biển nhưng nhìn sân rộng, lán ngựa, thì có thể đoán hoặc dịch trạm hoặc khách sạn thôi.

Bọn họ có năm chiếc xe ngựa, hiển nhiên rất gây chú ý, vừa đi qua cổng là tiểu nhị chạy tới gay, vội vàng che ô cho khách, đón họ tới mái hiên, nhìn cách ăn mặc không giống người quanh đây, vội hỏi:" Các vị có phải là người ở kinh thành tới không?"

" Đúng thế!" Chân Uyên Tử dọc đường là người lo chuyện thuê trọ kiếm cơm, hỏi:" Người kinh thành thì có vấn đề gì?"

" Không, không, không, sao có vấn đề gì được?" Tên tiểu nhị cười nịnh, mắt liếc qua người còn lại, hỏi tiếp:" Dám hỏi vị lão thái gia đây có phải tên Tôn Tư Mạc, vị đại ca đây là Tả Thiếu Dương không?"

Tất cả đều giật mình, đây là nơi xa lạ, bọn họ không có bất kỳ ai thân quen ở đây, sao có người biết tên tuổi họ, chẳng lẽ hành tung bị lộ, bị người ta theo dõi? Vậy vì không phải chuyện tốt, Chân Diệu Tử bất giác đặt tay lên kiếm đeo hông:" Nói, ai bảo ngươi nghe ngóng?"

" Dạ, là một vị đạo gia với hai vị đạo cô ạ ..."

Đạo gia, đạo cô? Tôn Tư Mạc chau mày, lập tức lớn tiếng hỏi:" Thanh Diệu Tử, Thanh Mị Tử, có phải các ngươi bày trò không? Còn không mau ra đây?"

Tiếp đó trên lầu khách sạn có tiếng cười khúc khích, ba người xuất hiện, một nam hai nữ đều rất trẻ mặc đạo bào hai màu trắng đen, nhanh chóng đi tới trước mặt họ, khom người thi lễ:" Thái sư tổ, thái sư thúc tổ."

Tả Thiếu Dương nhìn một cái nhớ ra ngay, đó là Thanh Diệu Tử đồ tôn của Thủ Tĩnh Tử, vị đạo cô mỹ lệ từng thể hiện Thanh khiếu công xin được y chỉ bảo. Đạo cô còn lại là Thanh Mị Tử, tu luyện mị công, nói chuyện thôi cũng khiến người ta mềm nhũn xương. Còn nam tử chính là đại đồ tôn của Tôn Thủ Nhiên, tên là Thanh Lăng Tử, tên này tuổi chẳng mấy, nhưng mà mặt mày lúc nào cũng âm trầm, rất ít khi nói chuyện.

Tôn Tư Mạc không vui lắm:" Lại là ba người các ngươi, sao lại chạy tới đây?"

Đôi mắt phượng Thanh Diệu Tử liếc nhanh Tả Thiếu Dương một cái rồi thu hồi ánh mắt. Thanh Lăng Tử là đại sư huynh trong bội phận chữ Thanh, tất nhiên do hắn trả lời, đi tới cung kính khom người:" Bẩm thái sư tổ, đệ tử và hai vị sư muội muốn ra ngoài rèn luyện, theo thái sư tổ và sư thúc tổ luyện tập, lại sợ người không cho, nên dọc đường lén đi theo, nhưng không dám quấy rầy. Chỉ là mấy ngày trước thái sư tổ kẹt trong núi, nhiều ngày mệt nhọc, nên bọn đệ tử đi trước mở đường, an bài chỗ an ở. Nếu kinh động tới thái sư tổ, thái sư thúc tổ, mong được tha thứ."

Thanh Mị Tử ở trước mặt Tôn Tư Mạc không dám tùy tiện dùng Hồ mị công, nhưng nhiều năm tu luyện, lời nàng nói ra vẫn ngọt tới cực điểm, như làm nũng:" Thái sư tổ, thái sư thúc tổ, người giữ lại bọn đệ tử đi, bọn đệ tử không gây thêm phiền hà đâu, chỉ ở bên hầu hạ nghe lời."

Tôn Tư Mạc hừ một tiếng:" Các ngươi cũng kiên nhẫn lắm, theo bọn ta từ kinh thành, tới đây có thể nói là ngàn dặm bôn ba. Vì sao hôm nay lại nhảy ra an bài rượu thịt thế này?"

Thanh Diệu Tử đi lên, nước da trắng ngần, phía dưới hàng chân mày nhạt là một đôi mắt xinh đẹp và vô cùng sắc sảo, giọng uyển chuyển như chim oanh:" Bẩm thái sư tổ, bọn đệ tử sau khi vào núi, nghe người đương địa nói, khu vực này nhiều độc xà mãnh thú, càng có đạo phỉ cường tặc xuất hiện, cho nên mới lo lắng ra mặt."

" Hừm, nói vậy là nếu chẳng phải nơi này núi cao rừng rậm thì các ngươi còn bám theo mãi, tới tận khi bọn ta tới Cù Châu phải không? Ta đã nói rồi, không cho các ngươi đi theo, vì sao không nghe? Đừng tưởng rằng an bài một bàn tiệc là ta sẽ giữ các ngươi lại!" Tôn Tư Mạc nghiêm khắc nói:" Lập tức trở về cho ta."

Ba đứa đồ tôn tức thì mặt biến sắc, mặt cúi xuống không dám cãi lời lại không cam tâm, Thanh Lăng Tử thấp giọng lẩm bẩm:" Sư muội, ta đã bảo rồi mà, thái sư tổ không cho chúng ta theo đâu."

Thanh Mị Tử khẽ cắn môi hồng, biết thái sư tổ là người nghiêm khắc, các nàng không hi vọng gì, muốn ở lại chỉ có thể trông cậy vào Tả Thiếu Dương thôi, chân lệt xệt đi tới gần. Dáng người nàng nhỏ nhắn, khuôn mặt hơi tròn, má còn hơi phính, trên khóe môi có một nốt ruồi son, toát lên vài phần hoạt bát. giọng như trẻ con làm nũng:" Thái sư thúc tổ, lần trước người hiển lộ thần công làm đệ tử khao khát, muốn theo thái sư thúc tổ học, cho nên mới mạo muội bám theo, dù nghìn dặm xa xôi không ngại. Bọn đệ tử về cũng được, chỉ là lo thái sư tổ và thái sư thúc tổ tới Cù Châu, đó là nơi sơn dã, ẩm thực không phù hợp, thời tiết không quen, chẳng phải ảnh hưởng tới công việc sao? Nghe nói thái sư thúc tổ là người Hợp Châu, đệ tử không có sở trường gì cả, nhưng theo mẫu thân học được nấu món ăn Ba Thục, nếu đi theo có thể chiếu cố chuyện ăn ở của thái sư tổ và thái sư thúc tổ, cho nên lớn gan xin thái sư thúc tổ cho đi theo truyền y hành đạo, tranh thủ học bản lĩnh."
Bạn cần đăng nhập để bình luận