Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 200: Còn có chiêu khác. (1)

Khoảng hơn một tuần trà sau, cửa Quý Chi Đường mở ra, Tiền huyện lệnh, Thang bác sĩ, An y quan nối nhau lên kiệu đi tới nha môn, cha con Tả quý cũng đi theo họ, không nói gì cả, chỉ có người nha môn quát tháo dọn đường.

Nghê đại phu lo cho nhi tử, chạy nhanh vào Quý Chi Đường, thấy nhi tử đang ăn kẹo ngon lành, còn đưa ra mời ông:” Cha, kẹo ngon lắm, cha ăn đi.”

“ Ngoan ngoan, con ngoan.”

Nghê đại phu há mồm ra mếu máo nhại kẹo mạch nha dính chặt, tay bắt mạch nhi tử, phát hiện mạch vẫn yếu song dần khá hơn, không hề có dấu hiệu trúng độc, vui mừng xoa đầu con, bảo nha hoàn trông coi cẩn thận, rồi vội vàng chạy tới huyện nha.

Nhóm Tiền huyện lệnh về nha môn không vội thăng đường mà thương lượng một hồi, ngồi kiệu tới nha môn châu phủ, báo cáo tình hình vụ án, xin ý kiến.

Lúc này ngoài nha môn châu có trọng binh canh gác, hơn nữa toàn là binh sĩ mặc giám, kiểm nghiệm thân phận bọn họ rất ngặt nghèo mời cho vào, rõ ràng là tình hình không tầm thường.

Bên ngoài đã thế, trong nội trạch Âu Dương thứ sử càng thấy quân sĩ canh trạm gác khắp nơi, bọn họ đi tới đâu bị kiểm tra tới đó, không chỉ thân phận mà còn soát người đảm bảo không có vũ khí mới cho vào nội trạch. Đám quân sĩ này không giống đám trông thành lúc nào cũng uể oải lười biếng, bọn họ sát khí đằng đằng, rõ ràng là những người đã qua chiến trận.

Đám Tiền huyện lệnh tuy bị tra xét ngặt nghèo cũng không tỏ thái độ gì, cuối cùng cũng vào gặp Âu Dương thứ sử.

Nghe báo cáo xong, Âu Dương thứ sử lại gọi riêng Thang tiến sĩ vào gian trong hỏi chuyện, khi đi ra thở dài, đồng ý cách phán xử của Tiền huyện lệnh.

Tiền huyện lệnh về huyện nha, cho gọi Tùy chưởng quầy tới nói chuyện riêng:” Vừa rồi bản huyện đã tới Quý Chi Đường nghiệm tra, chứng minh được tân dược do Hằng Xương dược hành cung cấp có thể dùng 8 miếng ô đầu không gây trúng độc, như vậy khả năng thuốc Nghê Nhị không phải nguyên nhân khiến lệnh từ qua đời.”

“ Cái gì? không thể.” Tùy chưởng quầy đứng bật dậy, nói với Thang bác sĩ:” Thang đại nhân, ngài nói đi, gia mẫu bị Nghê Nhị hạ độc chết mà.”

Tiền huyện lệnh bị ông ta nghi ngờ, rất bất mãn, mặt trở nên âm trầm, chẳng qua là một tiên thương nhân có chút quan hệ với thứ sử thôi mà dám lớn lối.

Thang bác sĩ vội vàng lên tiếng thay: " Tùy chưởng quầy, Nghê Nhị dứt khoát nói dùng thuốc của Hằng Xương dược hành tặng miễn phí, số ô đầu này được Quý Chi Đường dùng cách mới bào chế ra, tiểu lang trung Qusy Chi Đường và Chúc Dược Quỹ của Hằng Xương dược hành đều làm chứng chứng minh, tiểu lang trung đúng là dùng tám miếng ô đầu chữa bệnh cho ông ta, chẳng những không trúng độc mà lại còn chữa khỏi bệnh."

" Để cho cẩn thận, thậm chí Tiền đại nhân, An đại nhân và ta cùng tới Quý Chi Đường tiến hành kiệm nghiệm. Kết quả giống vừa rồi nói với ngươi, tận mắt thấy họ dùng thuốc với liều lượng rất cao, tới một cân, vậy mà đứa bé bị bệnh uống không gây trúng độc, người bệnh còn chuyển biến tốt. Cho nên như Tiền đại nhân nói, lệnh từ chết rất có khả năng không liên quan tới Nghê Nhị."

An y quan cũng nói:” Đúng thế, kết quả này bản quan và hai vị đại nhân cũng thấy khó tin, song sự thực là vậy, còn ghi vào hồ sơ rồi.”

Thấy Tùy chưởng quầy còn chưa cam lòng, Thang bác sĩ nói thêm:” Nghê Nhị có thực sự dùng thuốc của Quý Chi Đường bào chế hay không thì giờ ngoài ông ta ra không ai biết được nữa, tra bã thuốc cũng không thể biết là có phải bã của tân dược mới bào chế không. Chỉ chứng cứ chứng minh liều lượng ô đầu ông ta dùng là không sai, không thể khép ông ta vào tử tội được.”

“ Sao lại có thể như thế ...?” Tùy chưởng quầy biết Thang bác sĩ là thân tín của Âu Dương thứ sử, cho nên mới phái ông ta tới giám sát, chuyện liên quan tới y thuật thì Tùy chưởng quầy không hiểu, muốn phản bác không biết phải nói thế nào:

Tiền huyện lệnh nghiêm mặt nói phán quyết:” Tuy thế tân dược do Quý Chi Đường báo chế mới chỉ xuất hiện gần đây, còn chưa chính thức được thừa nhận, phía Hằng Xương dược hành cũng không hề nói thuốc này có thể dùng quá liều lượng, Nghê Nhị chỉ nghe nói mà đã dùng tới 8 miếng ô đầu là khinh xuất, hơn nữa ông ta không thể chứng minh mình thực sự dùng thuốc của Hằng Xương dược hành, không thể bài trừ khả năng ông ta có liên quan. Cho nên bản huyện phán ông ta vẫn phải gánh trách nhiệm, song là ngộ bất như bản phương.”

Tùy chưởng quầy nghẹn ngào nói:” Vậy mẹ tiểu nhân chết uổng sao? Ta muốn đi gặp thứ sử đại nhân, để ngài định đoạt.”

Tiền huyện lệnh cực kỳ khó chịu kẻ này hơi chút lấy Âu Dương thứ sử ra ép mình, hừ một tiếng: " Vụ án tra tới mức này không phải là do một mình bản quan làm, mà cùng Thang bác sĩ, An y quan cùng thẩm tra, lại tới thực địa xác nhận mới đưa ra phán quyết, là chuyện hai năm rõ mười. Bản quan dù có lòng muốn phán Nghê Nhị tội chết báo thù cho mẹ ngươi, nhưng chứng cứ rành rành, không thể làm trái."

“ Chuyện này bản quan đã tới bẩm báo với thứ sử đại nhân, đại nhân đã đồng ý để bản quan phán xét bồi thường hòa giải.”

Tùy chưởng quầy nước mắt giàn dụa, nhìn hướng Thang bạc sĩ, Thang bác sĩ thương hại gật đầu:” Đúng thế, lão nhân gia đã ân chuẩn rồi.”

Hi vọng cuối cùng của Tùy chưởng quầy tan vỡ, khóc rống lên:” Thang đại nhân, ban đầu ông nói gia mẫu trúng độc chết cơ mà.”

Thang bác sĩ có chút xấu hổ:” Cái này .. Khi đó bản quan cũng chỉ căn cứ vào việc biết lão thái thái dùng tám miếng ô đầu cho nên ... Ừm bản quan cũng không phải ngỗ tác, đối với việc nghiệm tra nguyên nhân tử vong không sở trường ... Cho nên không dám kết luận bừa ... Đương nhiên nếu ngươi muốn có thể để ngỗ tác khám nghiệm."”

Nói rồi đi tới bên Tùy chưởng quầy nhỏ giọng khuyên nhủ:" Đã nói với ông rồi, thứ sử đại nhân cũng đã đồng ý đây không phải cố sát, phán xử phải nghe huyện lệnh đại nhân, không nên làm mất lòng ông ấy, sau này không có lợi gì cả. Vì vậy muốn báo thù Nghê gia, hãy nghĩ cách khác, như đòi tiền bồi thường thật nhiều vào, cho chúng táng gia bại sản, coi như xứng với ân dưỡng dục của lão thái thái rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận