Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 531: Huynh muội tương phùng.

Vốn người ta cũng không muốn gặp cha, Kiều Quan không nói ra chuyện này, khom người đáp lời, cùng Đinh thị tới khuê phòng Kiều Xảo Nhi, nói Tả gia đã đồng ý trị bệnh. Kiều Xảo Nhi lúc này nằm trên giường, được Hà Tử cầm quạt, quạt liên hồi mà mồ hôi vẫn túa ra, hạt nào hạt nấy to bằng hạt đậu, bị bệnh tật dày vò tới xanh xao, đôi mắt mất cả linh khí.

Kiều Xảo Nhi mới đầu không chịu đi, nói xấu hổ không dám nhìn mặt Tả Thiếu Dương nữa, Định thị khuyên thế nào cũng lắc đầu, về sau Kiều Quan nổi nóng mắng không chữa đi để cha mẹ suốt ngày lo lắng sinh bệnh à? Kiều Xảo Nhi mới nghe theo.

Phu thê Kiều Quan cùng Vượng Tài, Hà Tử đỡ Kiều Xảo Nhi lên kiệu mềm tới khách sạn Bằng Lai, hỏi chưởng quầy biết Tả Thiếu Dương chưa về, lên bái phỏng Tả Quý thì chỉ gặp Đinh Tiểu Tam ra nói lão gia không thoải mái, đang nghỉ ngơi, đợi Tả Thiếu Dương về chữa bệnh là được, khỏi cần gặp mặt.

Biết Tả Quý còn chưa nguôi giận, Kiều Quan liền thôi, đợi ở hậu sảnh khách sạn.

Đợi rất lâu, Vượng Tài đứng ở ngoài cửa khách sạn chạy về báo Tả Thiếu Dương đã về, Kiều Xảo Nhi cắn răng nhịn đau chống nạng đi ra, nhìn thấy Tả Thiếu Dương một thân cẩm bào, đầu quấn khăn công tử, cằm vuông mày kiếm, hông đeo ngọc bội lắc lư theo bước chân, phong thái hơn người, muốn cất tiếng gọi, nhưng nhớ tới chuyện cha mình làm, không gọi ra lời, chỉ khẽ lẩm bẩm trong miệng "ca ca!" đã rơi nước mắt.

Kiều Quan chưa gặp Tả Thiếu Dương, nhưng nhìn ánh mắt muội muội là đoán ra rồi, đi vội tới chắp tay gọi:” Tả công tử, xin dừng bước.”

Tả Thiếu Dương quay lại, thấy một thanh niên xa lạ, nhíu mày không hiểu là ai, chợt mắt sáng lên:” Vượng Tài, ngươi ở đây ... Xảo Nhi! Là muội phải không? Sao thấy ca ca lại quay đi.”

“ Ca ca..” Nước mắt Kiều Xảo Nhi tuôn rơi như hạt châu đứt:

Tả Thiếu Dương đi nhanh tới, đang định trêu ghẹo nha đầu này, lần nữa sắc mặt biến đổi:” Chân muội, chân muội làm sao thế này?”

Kiều Xảo Nhi vẫn không quay đầu lại, lắc đầu quầy quậy, kìm nén tiếng nấc nghẹn bật ra ngoài, bờ vai nhỏ nhắn của thiếu nữ chưa phát triển hết cứ run liên hồi.

Kiều Quan lại chắp tay chào:” Tả công tử, tại hạ Kiều Quan, xin có lễ ra mắt.”

Tả Thiếu Dương liếc qua hắn, có vài nét giống Kiều Xảo Nhi, đặc biệt là đôi mắt, chào hỏi người ta mà mặt như xác chết, đúng y như Kiều Xảo Nhi miêu tả trước kia, chỉ gật đầu:” Xin chào, đợi chút! Vượng Tài ... Đỡ Xảo Nhi lên phòng ta.”

“ Vâng, thiếu gia.” Vượng Tài quen xưng hô này từ thời ở Hợp Châu, may mắn cùng Hà Tử đỡ Kiều Xảo Nhi đi theo Tả Thiếu Dương:

Lên tới phòng, Tả Thiếu Dương cất thứ mua được hôm nay đi, rửa tay vào vào chậu nước Bạch Chỉ Hàn đã nhanh nhẹn chuẩn bị, thấy Kiều Xảo Nhi vẫn không nhìn mình, trêu:” Ái chà, tiểu nha đầu đã lớn, gặp ca ca biết xấu hổ rồi cơ đấy.”

“ Ca ca, đã nói không được gọi người ta là tiểu nha đầu, Xảo Nhi là đại cô nương rồi.” Kiều Xảo Nhi quay đầu lại, mím môi tức giận, nhưng trong lòng rất vui vì Tả Thiếu Dương có vẻ không hề giận nàng, vẫn là ca ca vui tính tốt bụng ngày nào:

“ Ha ha ha, là ca ca sai, Xảo Nhi lớn rồi, để xem thương thế cho muội nào.”

Tả Thiếu Dương lau sạch tay, không chút chậm trễ vén chiếc váy vàng nhạt của Kiều Xảo Nhi lên, vì phòng nhỏ nên Vượng Tài đứng ngoài. Kiều Quan cũng vội đi ra, thấy Tả Thiếu Dương chẳng hỏi han gì đã vén váy muội muội mình lên thì trong lòng khó chịu, hắn không biết lúc ở Hợp Châu, Tả Thiếu Dương chưa thương cho Kiều Xảo Nhi làm chuyện này nhiều rồi.

“ Rốt cuộc là làm sao, muội kể cho ta nghe.”

Kiều Xảo Nhi lau nước mắt:” Muội cũng không biết làm sao nữa, tới kinh thành chân vẫn tốt, không cần chống gậy nữa, chạy nhảy cũng không thành vấn đề. Thế rồi chẳng biết vì sao hai tháng trước đột nhiên lại đau, mới đầu nhỉ thấy dậm gót đau thôi, sau đó nặng dần, nhấc chân lên cũng đau, còn không thể ngồi khoanh chân được, phải chống nạng. Cha muội đưa muội đi xem bệnh khắp kinh thành, uống thuốc cả rổ, không ích gì, nên đành tới Hợp Châu tìm ca ca.”

“ Sao ta không biết?” Tả Thiếu Dương vừa xem thương thế vừa hỏi:

“ Khi đó huynh đã tới kinh thành rồi, nên không gặp, nhà muội tới Hợp Châu mới biết, thế là vội vàng quay lại kinh thành, tìm được tới khách sạn, bá phụ mắng cha muội một chập.”

“ Hả?” Tả Thiếu Dương ngẩng đầu lên, sao cha lại đi mắng người ta chứ:

Nhắc tới chuyện này Kiều Xảo Nhi thương tâm khóc lớn:” Vì trước kia nhà muội hủy hôn, làm bá phụ tức giận, mắng cha muội vong ân phụ nghĩa. Khi đó muội không biết, cha mẹ muội nói ca không thích muội ...”

Bạch Chỉ Hàn ngồi xuống ôm Kiều Xảo Nhi vào lòng an ủi, cùng là nữ nhân nàng hiểu tâm tình của Kiều Xảo Nhi lúc này.

Đinh thị ở bên ngoài thì thầm với trượng phu:” Xem ra Xảo Nhi đích xác có tình cảm không bình thường với Tả công tử, chỉ là bản thân nó còn nhỏ không nhận ra, lúc tâm sự với muội cũng không nói thẳng hết ra như vậy, con bé vốn là đứa khéo léo … này chàng làm gì thế?”

Kiều Quan đang đi đi lại lại, thi thoảng ngó qua cửa sổ nhìn vào trong phòng chợt cuống lên:” Sao, sao tùy tiện vén váy nó như thế, nhìn thấy cả rồi, sau này Xảo Nhi gả cho ai được nữa. Còn cả dược đồng kia nữa, làm gì thế kia, sao Xảo Nhi lại ôm hắn, loạn, loạn rồi … không được.”

“ Thật là, chỉ nhìn thấy chân thôi, người ta là lang trung, nói thế lang trung phải lấy bao nhiêu thê thiếp cho đủ đây.” Đinh thị dở khóc dở cười, giữ trượng phu lại:” Không phải nói trước kia ở Hợp Châu cũng do cậu ta trị bệnh cho Xảo Nhi sao, chắc chắn nhìn không ít lần. Dược đồng kia là nữ cải nam trang, thiếp ngửi có thấy mùi phấn.”

Kiều Quan sững người, nhìn lại Bạch Chỉ Hàn một lúc, lẩm bẩm:” Chả trách.”

“ Chả trách cái gì?” Đinh thị mắt lóe lên, dược đồng kia chắc chắn là giai nhân tuyệt sắc:

“ Chả trách Xảo Nhi để cho hắn an ủi chứ sao .. Ài, mà nói thế chứ đằng kia toàn là lão lang trung, tuổi làm gia gia Xảo Nhi cũng đủ rồi, Tả công tử chưa thành hôn ... nếu như Xảo Nhi và Tả công tử có duyên phận thì vẹn cả đôi đường.” Kiều Quan có cái nhìn khác về Tả Thiếu Dương là nhờ nghe Vượng Tài kể lại chuyện ở Quỷ Cốc tự, rất thán phục sự quyết đoán tỉnh táo, tài ứng biến của y, người như vậy nếu quyết tâm nhắm vào mục tiêu nào thì khả năng thành công rất cao, bất kể là y đạo hay quan đồ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận