Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 529: Lại thêm một nhà nữa. (1)

Trong phòng chỉ còn lại hai người, Tả Quý vừa chuẩn bị pha trà vừa hỏi thăm:” Chuyện phục chức của lão thái gia làm tới đâu rồi?”

“ Cũng hòm hòm, thượng thư đại nhân đã gật đầu, chỉ còn đợi làm thủ tục, chuyện này tốn chút thời gian, trước năm mới hẳn là xong được, chỉ là vấn đề thời gian thôi, không có gì đáng ngại.” Cù lão thái gia cười vui vẻ, ra hiệu Tả Quý để mình pha trà, tâm trạng khá tốt:” Hôm nay lão hủ tới đây bàn chính sự, hôn sự cho lệnh lang có manh mối rồi.”

“ Lão thái gia đã giới thiệu là không sai được, không biết khuê nữ nhà ai?” Tả Quý hỏi theo phép tắc, chuyện này làm ông ta mất hết tinh thần rồi, hai nhà hủy hôn, cái đám người kinh thành này quá lắm, sống không có chút tín nghĩa nào cả:

“ Tả lang trung thong thả, nghe ta từ từ nói.” Cù lão thái gia ngồi bên lò lửa nhỏ, cho trà vào bát, nghiền thành bột mịn, cho thêm ít nước nóng, dùng trẻ đánh đều tới khi nổi bọt, múc gừng, hành, muối, một ít mỡ dê vào, cho nước sôi đầy bảy phần bát, đưa cho Tả Quý:

“ Lâu rồi mới được uống trà do lão thái gia pha.” Tả Quý hai tay nâng trà, nhấm từng ngụm rất nhỏ, mỗi ngụm là để thưởng thức một vị biến hóa trong trà, hồi lâu mặt vô cùng thỏa mãn:” Lần sau phải cho Trung Nhi nó nếm thử, nó uống trà bà nương trong nhà, thành ra hiểu lầm trà đạo chính tông.”

Cù lão thái gia cười ha hả, uống vài ngụm trà xong mới nói:” Lão hủ đã chọn cho lệnh lang một nhà ưng ý, đang định đến tìm ông nói chuyện, vừa vặn có người tìm tới nhà, còn muốn tặng khuê nữ cho Tả gia ...”

Tả Quý ngạc nhiên lắm:” Còn có chuyện này sao?”

Cù lão thái gia không nói thẳng mà thong thả ướm lời:” Sao lại không chứ, nhà này là đồng hương của chúng ta, trước kia từng tới Quý Chi Đường chữa bệnh đó.”

“ Kiều gia!” Tả Quý nghiến răng ken két, thiếu điều đứng bật dậy nữa thôi:

Cù lão thái gia vẫy tay:” Tả lang trung đừng nóng, ta biết ông giận bọn họ trước kia nuốt lời, bội tín hủy hôn, giận lây cả khuê nữ nhà họ. Nghe nói bệnh khuê nữ nhà họ vốn gần khỏi, sau khi tới kinh thành, lại tái phát, đau tới chết đi sống lại. Nhi tử nhà đó là Kiều Quan bình sự Đại lý tự, thông qua quan hệ tìm tới Chân thị y quán nhờ xem bệnh, Chân lão thần y nói không chữa được nữa. Cả nhà hoảng lên, nhớ tới lệnh lang từng chữa được, nên chạy tới Hợp Châu tìm …”

“ Nói thật nhẹ nhàng, họ có kể khuyển tử đi hái thuốc cứu khuê nữ nhà đó mà thiếu chút nữa không còn mạng mà về không?” Dù trước nay cực kỳ tôn trọng Cù lão thái gia, Tả Quý không nén được giận:” Vậy mà chân vừa khỏi, nạn vừa qua là nuốt lời bỏ đi ngay trong ngày, thứ bội tín bội nghĩa.”

“ Ài, lão hủ cũng không phải bênh vực Kiều gia đâu, cũng chửi mắng một trận đấy, nghe Kiều Quan nói, khuê nữ họ cũng không biết gì, tới hôm nọ nghe ông mắng chửi mới biết, lên xe khóc lóc thảm thương, nói không còn mặt mũi nào gặp lại Tả gia, không chữa cái chân nữa cũng cũng được.” Cù lão thái gia thở dài:” Kiều gia muốn tới xin lỗi, chỉ là Tả lang trung ông giận họ không tiếp, nên nhờ lão hủ tới xin lỗi dùm, dù sao đồng hương Hợp Châu ở kinh thành cũng nhiều, họ nói khó mãi, lão hủ đành muối mặt mà tới.”

“ Được rồi, đợi Trung Nhi về ta nói với nó, chữa bệnh cho khuê nữ ông ta. “ Tả Quý cũng phải giữ thể diện cho Cù lão thái gia, huống hồ nếu bỏ mặc người bệnh, lương tâm của ông ta không cho phép:” Có điều ông ta đừng vác mặt tới.”

Cù lão thái gia biết con người Tả Quý, không lo chuyện chữa bệnh:” Được được, Kiều gia cũng đáng bị thế lắm, lão hủ làm trọn tình đồng hương rồi, chúng ta không nói tới họ nữa, chính sự quan trọng hơn.”

Cù lão thái gia cho mấy quả thông vào bếp lò, rửa bát trà cẩn thận, pha lại lần nữa, lần này biến hóa khác, nếu Tả Thiếu Dương ở đây y nói đơn giản là nấu nồi canh khác.

" Vốn Kiều Quan nhi tử Kiều lão gia tìm tới ta, nói, nếu có thể thuyết phục các vị chữa trị cho Xảo Nhi cô nương thì tốt nhất. Nếu các vị không chịu thì nói họ nguyện tuân thủ hôn ước, gả khuê nữ cho tiểu lang trung làm thê tử, cũng đồng ý tương lai nạp thiếp! Song có điều kiện." Cù lão thái gia đợi chuyện chữa trị cho Xảo Nhi xác định đã mới nhắc tới chuyện này:

Tả Quý vốn định nói " nhà này không thèm thông gia thứ đó", nhưng nể mặt Cù lão thái gia không nói gì hết, chỉ im lặng uống trà.

“ Điều kiện là tiểu lang trung trong vòng ba năm đỗ tiến sĩ …”

Tả Quý chưa nghe hết đã đùng đùng nổi giận, đứng bật dậy nói:" Ông ta coi Tả gia là cái gì? Coi nữ nhi ông ta là cái gì? Làm bằng ngọc à? Tả gia ta tới cầu xin cưới nữ nhi ông ta sao? Phì, ta nhổ vào mặt nhà đó ... Cù lão thái gia, làm phiền lão thái gia nói với nhà đó, Trung Nhi mã đỗ tiến sĩ, với tài hoa của nó, thiên kim nhà vương gia đại thần cũng đủ tư cách, Kiều gia là cái thá gì? Nếu Trung Nhi không thi được, dù cả đời không cưới tức phụ, cũng không cưới nữ nhi thối nhà ông ta."

Cù lão thái gia vội đứng lên khuyên can:" Được, được rồi, Tả lang trung, ông bớt giận đã. Chuyện này là do lão hủ lắm mồm, không nói ra không làm ông tức giận. Kiều lão gia làm việc này cũng quá đáng ... Vốn trước kia hứa hôn rồi thì không nên hủy hôn, hủy hôn rồi thì thôi, có bệnh cầu y nói chuyện cầu y, lấy hôn sự nữ nhi ra nói làm gì chứ .... Được, được, ông đừng giận với bản lĩnh của tiểu lagn trung bây giờ lo gì không kiếm được tức phụ thích hợp. Ta đúng là tìm hiểu được một nhà, nói cho ông nghe nhé."

Tả Quý chưa nguôi giận, vẫn ngồi xuống.

Cù lão thái gia thong thả nói:” Cao tổ hoàng đế lúc tại vị từng rất coi trọng ngự y Vu thái y, Vu thái y nói ra cũng có lai lịch lắm đấy, là thê đệ của hình bộ thượng thư Lưu Chính Hội Lưu đại nhân, là công thần theo hoàng thượng khởi binh ở Thái Nguyên! Dựa vào tầng quan hệ này Vu thái y đường mây rộng bước, làm ngự y cho cao tổ, khi cảo tổ thoái vị, nhi tử ông ta mở một y quán ở kinh thành, tên là Vu thị y quán, người lão phu muốn giới thiệu là Vu tiểu thư, tôn nữ của Vu thái y.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận