Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 291: Cưới Tiểu Muội làm thiếp?

Trong phòng lớn của quán trà Thanh Hương nay đã đổi chủ, Tả Thiếu Dương bảo Tang phụ lấy toàn bộ sổ sách ra, bảo Tiểu Muội:” Mai chính thức làm lại toàn bộ sổ sách, nhất thiết do muội định đoạt, ta không ý kiến. Khi địch còn vây thành, lương thực cứu trợ chưa đến, ta sẽ phái người ngày mang cơm ba bữa cho muội và Cầm tẩu. Hôm nay đợi thêm một lát sẽ có người đưa tới, giám thị ăn xong mang bát đi, tránh có kẻ mặt dày tranh ăn với hai người, nói hai người ăn không no, phải thêm thức ăn.””

Rồi lại nói với phu phụ Tang gia:” Hiện giờ quán trà là của ta, các ngươi chỉ là ở tạm, nhớ kỹ điều đó, nếu có bất kỳ hành động gì ảnh hưởng tới kinh doanh quán trà, ta sẽ đuổi các ngươi ra khỏi nhà, còn thưa lên nha môn.”

Chúc Dược Quỹ vỗ đùi cười vui vẻ:" Nói đúng lắm tiểu lang trung, người khác thì không chứ, Tang bà tử nhất định sẽ làm thế, phải trông cho kỹ vào."

Tang Mẫu còn đang tính, Tả Thiếu Dương cho người mang thức ăn tới, bà ta sẽ giành ăn, sau đó để Tiểu Muội bảo không đủ no lấy thêm, xem tên tiểu lang trung này làm gì nổi, nhưng bị dọa thưa lên quan thì sợ rồi, huyện lão gia rất nghiêm, hơi chút là đánh đòn ngay. Bà ta trút giận lên Chúc Dược Quỹ: " Chúc lão hán, ta đào mộ tổ nhà ông hay là đẩy con ông xuống giếng mà ông năm lần bảy lượt ..."

" Câm mồm." Tả Thiếu Dương quát:" Chúc lão bá là khách quý của quán trà, ta mà phát hiện ra bà nói năng vô lễ với khách, ta đuổi ra ngoài ... Ba người nhà các ngươi chỉ ở tạm trong quán trà của ta thôi đấy, nếu dám phá phách, đừng trách ta đuổi đi."

Tang phụ vội kéo bà ta ra sau, cười lấy lòng:” Tả công tử yên tâm, chúng ta nhất định không làm thế đâu, ta còn mong quán trà làm ăn tốt để làm thuê trả nợ mà.”

“ Biết thế là tốt.” Tả Thiếu Dương tiếp tục cảnh cáo:” Sau này quán trà do Tang cô nương giúp ta quản lý, ba người các ngươi không được xen vào, cũng không cần các ngươi mang trà rót nước. Chỗ nào mát thì các ngươi ra đó mà ngồi, đừng gây thêm phiền toái là được.”

Chúc Dược quỹ thấy Tả Thiếu Dương đã xử lý ổn thỏa chuyện Tang gia thì cười hà hà vẫy tay:” Đại lang , tới đây ngồi, ta có chuyện muốn nói với cậu đây.”

“ Vâng.” Tả Thiếu Dương vén áo ngồi xuống ghế trúc:

Chúc Dược Quỹ nhìn ba người Tang gia:” Làm phiền vị nào đó giúp ta mang chén trà lại đây được không?”

“ Để cháu.”

Tang Oa Tử quen làm việc này, hồi bé hắn có tới học chữ cùng Chúc Hùng, Chúc Dược Quỹ rất nghiêm khắc làm hắn sợ tới tận bây giờ. Chưa kịp đi thì bị Tang mẫu lườm một cái:” Ngồi im đó, giờ quán trà là của người ta, mày nhiệt tình làm gì?”

Mắt bà ta thì gườm gườm nhìn Tiểu Muội, cứ như nàng hợp mưu với Tả Thiếu Dương cướp quán trà của mình.

Tiểu Muội mím môi không nói gì, đi ra bếp lấy chén và nước nóng.

Tả Thiếu Dương ngồi xuống hỏi:” Lão bá, gần đây bệnh thế nào rồi?”

Chúc Dược Quỹ quay cánh tay phải một vòng:” Khá hơn rất nhiều rồi, gần như không còn cảm thấy đau nữa, hoạt động gì cũng không còn đáng ngại.”

Tả Thiếu Dương dặn dò:” Lão bá không nên lơ là, phải kiên trì uống thuốc đúng giờ đúng lượng, loại bệnh phong thấp này rất khó dứt, phải dùng thuốc thời gian dài mới trị được gốc.”

“ Ừ, ta nhớ rồi.”

“ Còn nữa, lão bá cũng không nên ra bên sông hóng gió nữa, đó là gốc gây bệnh của lão bá đấy.”

“ Lần trước cậu cũng nói rồi, có điều bảo lão phu làm gì cũng dễ, chứ không ra sông nữa thì toàn thân thiếu thoải mái.” Chúc Dược Quỹ lắc đầu, với ông thói quen này đã ăn vào máu không bỏ được nữa:

“ Não lão bá chỉ muốn ngồi bên sông thì dễ thôi, cháu sẽ sửa hậu viện thành một lầu ấm, mấy bằng hữu già của lão bá tới đó ngồi, vừa ngắm được cảnh sông nước, lại không sợ gió lạnh, không bị khí hàn khí xâm nhập cơ thể.”

“ Ha ha ha, vẫn là đại lang hiểu tôn lão kính lão, chiếu cố lão già này.” Chúc Dược Quỹ nhìn ba người Tang gia:” Nếu các ngươi biết ăn ở thì lúc này người được đại lang chăm sóc chính là các ngươi đó, sống gian giảo thủ đoạn có thể đắc ý nhất thời, nhưng không có kết cục tốt đâu. “

Tang phụ xấu hổ vâng dạ, Tang mẫu thì môi trề ra tỏ vẻ khinh bỉ, loại này tới chết cũng không thay đổi được.

Chúc Dược Quỹ đặt cốc trà xuống:” Vào chuyện chính, nghe nói mấy ngày qua cậu chữa bỏng và gãy xương rất hiệu quả, chữa bỏng không dùng nước ấm mà lại dùng nước lạnh, thế mà vết thương lại nhanh mọc da non. Gãy xương lại càng thần kỳ, bôi một loại thuốc vào là nắn xương không hề đau, y quán khác nắn xương thì đau chết cha chết mẹ, tới Quý Chi Đường nhẹ nhàng như không, nghe như thần thoại vậy. Lão phu nóng lòng muốn biết lắm, có điều không muốn làm phiền cậu chữa bệnh nên không tới hỏi, rốt cuộc phải thật không?”

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Đúng là có chuyện này.”

“ Nếu thế sau chuyện phản quân này qua đi cậu phát tài lớn rồi.” Chúc Dược Quỹ vỗ vai Tả Thiếu Dương:” Tả gia nở mày nở mặt là điều có thể thấy trước, cha cậu lại hay khoe tổ phụ làm tới quan bát phẩm, như vậy Tiểu Muội đừng nói làm thê, làm thiếp của cậu cũng là may mắn rồi ... Ha ha ha, cái miệng lão phu xưa nay là thế, nghĩ gì nói nấy, cậu không thích đừng trách ...”

Tiếng cười vang khắp phòng.

Cưới Tiểu Muội làm thiếp, Tả Thiếu Dương tựa như có người gõ chuông bên tai, tại sao trước kia mình không nghĩ tới chuyện này nhỉ? Đây đâu phải thời đại một vợ một chồng chứ, mặt ngây ra nhìn Chúc Dược Quỹ, ông già này đang nâng cốc trà lên uống, bộ dạng thoải mái như vừa xong không nói gì vậy. Tả Thiếu Dương biết, ông ta không đơn giản, lời nói việc làm luôn có thâm ý, chẳng lẽ qua hai lần mình xử lý chuyện Tiểu Muội lừng chừng đã nhìn ra gì đó.

Lại nói, cưới Tiểu Muội làm thiếp, không thể không nói là dụ hoặc lớn, lại vừa vặn giải quyết khúc mắc, cha mình sẽ không ý kiến gì, còn bản thân y, không phải không thích Tiểu Muội, mà tình ý của Tiểu Muội với mình như thế, hẳn nàng ấy không phản đối đúng không? Chỉ cần qua nguy nan lần này, y không sợ không kiếm được tiền nuôi nàng.

Đúng lúc này Tiểu Muội bê trà lên, Tả Thiếu Dương nhìn nàng chằm chằm, tới mức khiến Tiểu Muội mặt đỏ rực, đặt chén trà xuống bàn, lui sang một bên.

Chúc Dược Quỹ nhìn hết vào mắt, cười thầm trong lòng, chuyện này nhắc vừa tới là đủ rồi, nói sang chuyện khác:” Có điều, Quý Chi Đường thu phí khám bệnh quá rẻ, cho nên cả thành đều tới xem bệnh, phải không?”

“ Dạ?” Tả Thiếu Dương không tập trung, ngơ ngác nhìn lại, thấy Chúc Dược Quỹ tựa cười tựa không nhìn mình, ánh mắt như xuyên thấu gan ruột người ta, ngượng ngùng lấy tinh thần, nói:” Xin lão bá chỉ bảo.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận