Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 321: Cứu được người nào tốt người nấy.

Tả Thiếu Dương trước tiên giúp thương binh cởi khải giáp, sau đó cẩn thận lật hắn lại, lấy kéo ra cắt áo ngoài, lấy tay lần mò trong cảnh ánh sáng chập chờn, phát hiện lưng hắn nhoe nhoét rồi. Bộ binh cơ bản mặc loại giáp nhẹ như Lưu hỏa trưởng đưa y, cơ bản không chịu nổi đòn đánh trực diện.

Tay Tả Thiếu Dương men theo sống lưng của hắn sờ, quả nhiên phát hiện xương sống có chỗ không ổn, đoán chừng gãy xương rồi, vết thương khá sau, chẳng mấy chốc nhuộm đỏ tay y. Trước tiên phải tiến hành xử lý miệng vết thương trước, nếu không hắn sẽ mất mạng.

Tả Thiếu Dương lấy bình đựng thuốc bột kim sang chỉ huyết, rắc vào vết thương sau lưng hắn, lấy băng gạc ra băng bó lại, lại bảo Bạch Chỉ Hàn gọi dân tráng.

Vẫn là hai dân tráng khi nãy khiêng cáng tới, cơ mà lần này Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Không được, lưng hắn bị thương rồi, không thể dùng cáng mềm, phải dùng loại cứng ấy, có không?"

Một dân tráng quay đầu hô "ván cửa", xem ra bọn họ cũng có chuẩn bị đầy đủ, chẳng mấy chốc ván cửa đưa lên, nhưng có người khác chặn lại " Dân tráng, mau tới đây khiêng người." Thì ra là mấy lang trung theo quân khác cũng đang cứu chữa thương binh.

Hai dân tráng kia bảo Tả Thiếu Dương đợi, tự mình quay về kiếm cáng cứng. Trong lúc đợi Tả Thiếu Dương xé áo một xác chết bên cạnh, vo thành cục, đưa cho Bạch Chỉ Hàn, dặn nàng:" Đợi lát nữa khi đưa thương binh lên cáng, cô nhét áo này dưới lưng hắn, kê lưng hắn lên, hiểu chưa?"

Lát sau hai người kia mang theo cán ván cửa khác về, Tả Thiếu Dương cùng hai cô gái khiêng hắn lên cáng, hỏi:" Không có thừng sao?"

Hai dân tráng lắc đầu.

“ Sau này khiêng cáng cứu người phải có thừng hoặc là vải để cố định thương binh, hiểu không, rất nhiều thương binh nếu không cố định tốt trong quá trình di chuyển sẽ xảy ra sự cố.”

Hai dân tráng vội kiểm tra thi thể gần đó, lấy đai lưng cố định thương binh.

Cứu xong một người Tả Thiếu Dương chùi bừa tay dính máu lên áo, trên mặt đất có một ít thương binh phản quân buộc khăn đỏ cũng đang cầu xin cứu mạng. Đáng lẽ với tinh thần nhân đạo, Tả Thiếu Dương nên cứu, nhưng đó là lúc rảnh kìa, bây giờ ưu tiên người mình hơn.

Chưa đi được bao lâu Tả Thiếu Dương phát hiện ra một đứa bé lỡ cỡ nằm co quắp trên mặt đất, hai tay ôm chặt đùi rên rỉ, y hô lên:" Ta là lang trung theo quân, ngươi bị thương ở đâu?"

" Chân! Ta bị chém một đao." Giọng yếu ớt trả lời:

Tả Thiếu Dương tới gần thì chân người đó đã nhuộm đỏ máu, cả mặt đất cũng có vũng máu lớn, lòng y trầm xuống, cầm đuốc soi mặt thương binh đó. Chỉ thấy mặt hắn trắng bệch, trán đầm đìa mồ hôi to bằng hạt đậu, sờ thử tay thì lạnh như sắt, lỗ mũi không ngừng phập phồng, ánh mắt vô hồn. Bệnh nhân đã xuất hiện triệu chứng mất máu nghiêm trọng. E khó cứu …

Còn nước còn tát vậy, Tả Thiếu Dương đưa đuốc cho Bạch Chỉ Hàn, nhanh chóng mở rương thuốc lấy kéo cắt giáp của hắn, bên hông có một vết thương sâu hoắm, máu ồng ộc tuôn ra, nhưng tốc độ chậm dần, lấy băng cầm máu, ấn vào, thương binh đó người nhũn như bún, miệng lẩm bẩm: " Ta muốn về nhà .. Mẹ, con phải về nhà."

Miệng vết thương quá rộng, cơ bản chém rách một phần bơ chân rồi, do máu chảy quá nhiều, huyết quản đã cô lại vào trong vết thương, ánh sáng không đủ tốt, Tả Thiếu Dương nhất thời không tìm thấy huyết quản đâu.

Tả Thiếu Dương cắn răng, thọc tay vào vết thương mày mò, mắt nhắm lại, tập trung toàn bộ giác quan vào bàn tay, cuối cùng tìm thấy được huyết quản động mạch, dùng kìm kéo ra, gọi Bạch Chỉ Hàn:" Mau, lấy một sợi chỉ buộc huyết quản lại."

Bạch Chỉ Hàn vội đưa đuốc cho Miêu Bội Lan, lấy chỉ gai từ trong rương, buộc lấy huyết quản được Tả Thiếu Dương kéo ra.

Khi Tả Thiếu Dương tìm kiếm huyết quản khác, lại gọi Bạch Chỉ hàn buộc lại, nàng nhìn thấy thương binh hai mắt mở to nhìn trời đêm không chớp, khẽ nói:" Thiếu gia, không cần cứu nữa, hắn đã chết rồi ..."

Tả Thiếu Dương quay lại nhìn, nâng đầu thương binh lên, quả nhiên hai mắt mở tròn, sờ động mạch cổ thì không còn đập nữa, chưa chết nhưng không có cách truyền máu, chỉ đành đứng dậy, buồn bã gọi:" Đi thôi, đừng để người khác bị chậm trễ."

Cứ như thế bọn họ lúc đi lúc ngừng, liên tục cứu người, không phải lúc nào cũng thành công. Khi đi được một quãng xa, không còn bất kỳ người nào sống sót, bọn họ định quay về thì thấy một quan binh, tay cầm một thanh đại đao chống trên mặt đất, tay cầm bó đuốc, hai mắt không còn tiêu điểm, miệng vẫn hô hào:” Ta sẽ trở về ... ta nhất sẽ sống sót trở về … trở về.”

Tả Thiếu Dương chạy tới gần, nhìn một cái tức thì giật mình, đùi trái người này máu thịt bầy nhầy, còn có mùi thơm của thịt nướng, hiển nhiên vì thấy bị thương, máu chảy quá nhiều, hắn rất hung hãn, tự lấy đuốc đốt cháy vết thương cầm máu.

Nghe hắn hò hét, Tả Thiếu Dương không dám tới gần, người này đã không còn thần trí, tùy tiện tới sẽ vô cùng nguy hiểm, đứng cách một đoạn hô:” Ta là lang trung theo quân, tới trị thương cho ngươi, mau buông đao ra, nghe rõ không?”

Quan binh đó nghe thấy tiếng người, tức thì rút đại đao khỏi mặt đất, gầm lớn:” Giết!”

Tả Thiếu Dương hoảng sợ giơ lá chắn lên đỡ, Miêu Bội Lan ở bên cạnh nhanh hơn, tay phải cầm đao xoay ngược lại, tung một chiêu Phong hồi lộ chuyển.

Nàng thực sự còn giấu Tả Thiếu Dương một chút, vì tên đao pháp nàng học là Cuồng phong đao pháp, nghe tên đã biết độ bá đạo của nó rồi, đây là tuyệt học giữ mạng của vị tiêu sư dạy võ công cho nàng. Ông ta vốn là huynh đệ thân thiết với cha Miêu Bội Lan, thậm chí còn hẹn nhau nếu sinh một trên một gái sẽ kết làm thông gia, tên nàng cũng là do vị tiêu sư đó đặt cho, vì thế mới khác đám Đại Tử, Nhị Tử, Nhị Thảo, Tam Thảo. Có điều về sau vị tiêu sư đó chỉ có một nữ nhi đã gả đi xa, ông ta cũng vì thương tích thời trẻ phát tác mà mất sớm.

Đao pháp này Miêu Bội Lan chỉ luyện tổng cộng có ba chiêu, lần lượt là, Phong tiêu thiên sát thích hợp nhất khi dùng song đao, liên tục lợi dụng đà xoay người giết địch, dùng khi bị bao vây. Chiêu thứ hai là Phong hành vô cực, đổi hưởng bất ngờ, chuyên phá vây đào thoát. Chiêu thứ ba Phong hồi lộ chuyển, một chiêu phản chiêu, khống chế diệt địch.

Cho dù là lúc đối mặt lúc tỉnh táo khỏe mạnh, chắc gì quan quân kia đã là đối thủ của Miêu Bội Lan, huống hồ thần trí đã hôn mê, bị sống đao của nàng lướt từ dưới lên đánh banh đơn đao, thuận thế bổ xuống như cầu vồng đánh xuống vai hắn, đây là điểm yếu của Cuồng phong đao, mỗi khi ra đòn là địch chết hoặc ta chết, Miêu Bội Lan càng không có cơ bản của võ học, nàng chỉ biết đánh ra không thiêu thu chiêu, nếu chẳng phải nàng dùng sống đao khiến tốc độ và lực đạo giảm bớt, đao này sẽ phạt một vai của hắn.

Đại hán này là một quan quân, giáp có cầu vai bảo vệ nên không bị chém đứt, có điều hắn kiệt sức rồi, trúng đòn là ngã gục ngay xuống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận