Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 319: Xung phong chữa thương. (1)

Tới cổng thành tây không ngờ cổng thành mở rộng, ngay sau cổng thành mội đội quan binh chia ba hàng thương, đao, cung tiễn, nhắm thẳng phía ngoài thành, còn khoảng đất trống hai bên thành, vô số binh sĩ tay lăm lăm vũ khí ngồi trên mặt đất, chờ đợi trong im lặng.

Tả Thiếu Dương bất ngờ, thấy quân mình trấn định như thế, hàng ngũ lại chỉnh tề, trông không giống bị địch tập kích, có vẻ bên mình mới là phía chủ động.

Bọn họ vừa tới gần, trong bóng tối xuất hiện mấy binh sĩ chĩa vũ khí vào người:” Các ngươi là ai, tới đây làm gì, nếu không có phận sự thì mau quay trở lại.”

Tả Thiếu Dương vội nói lớn:” Ta là lang trung của Quý Chi Đường, họ là thân thích của ta, bọn ta tới đây để giúp cứu chữa thương binh, không biết có chỗ nào cần giúp không?”

“ Lui ra.”

Một tiếng quát lớn trong bóng tối, mấy binh sĩ chĩa giáo về phía ba người lùi lại. Người tới là nam tử trung niên cao gầy, người này họ Lưu, là một hỏa trưởng, hỏa là đơn vị tác chiến nhỏ nhất trong biên chế quân đường, nhìn Tả Thiếu Dương cùng hai cô gái một lượt:” Có phải tiểu lang trung chuyên chữa trị bỏng và gãy xương, trúng tên mà không đau đấy không?”

Tả Thiếu Dương không ngờ danh tiếng của mình lan xa như thế, một người chẳng quen biết cũng nghe thấy danh tiếng của mình, không khỏi có chút kiêu ngạo, chỉ là cái danh xưng hơi dài, chắp tay:” Chính là ta, hiện ở nhà ta còn chục binh sĩ đang dưỡng thương.”

“ Quả đúng là tiểu lang trung rồi.” Lưu hỏa trưởng cười ha hả:” Nghe Phàn đội chính nói tiểu lang trung cậu phong lưu đào hoa, lên thành chữa thương còn mang theo hai mỹ nhân, thật không sai chút nào.”

Ặc, rốt cuộc lão bán than mồm rộng đó đặt điều gì về mình thế này, có mỗi một lần, thế mà cũng nói lão tử phong lưu đào hoa gì chứ, tới giờ mới chỉ một lần suýt biết vị nữ nhân thôi, oan quá mức. Tả Thiếu Dương thấy mình phải đính chính thanh danh của mình một chút, lớn giọng nói đầy hào khí:” Binh sĩ các vị đánh trận là vì an nguy của bách tính, ta chỉ góp chút sức mọn thôi, không đáng gì. Không biết bây giờ có cần giúp không, ví như cứu chữa thương binh chẳng hạn.”

“ Cứu chữa thương binh thì lúc nào cũng cần, chỉ là hiện giờ bên ngoài đang kịch chiến, không thể ra được, khoảng đất trống thành lâu phía trước và dưới tường thành bên trái có bố trí chỗ cứu thương tạm thời ...” Lưu hỏa trưởng chỉ hướng cho bọn họ:” Tất cả y quan theo quân đều đang đợi ở đó cùng với mấy trăm dân tráng tình nguyện, tiểu lang trung, cậu tới đó đi, đánh trận xong sẽ cần đấy.”

Nghe vị Lưu hỏa trưởng này nói cười thoải mái, chẳng hề có chút căng thẳng nào, Tả Thiếu Dương lờ mờ đoán ra được, quả nhiên trận đánh này có điều bất thường, y tới gần hơn hỏi nhỏ:” Đây là cái bẫy phải không, nói thế quân địch bị chúng ta dụ tới rồi?”

Lưu hỏa trưởng có chút ngạc nhiên:” Không ngờ tiểu lang trung cậu cũng hiểu chuyện nhà binh, đúng thế, đây gọi là dụ rắn rời hàng, bề ngoài chúng ta đi đánh huyện Song Hòe, thực chất là để hư trương thanh thế dụ địch, quân địch biết tin thế nào cũng thừa cơ đánh úp thành. Quân ta đã mai phục sẵn sàng rồi, thế gọng kìm đã hình thành, chuyến này phản quân đố thoát được, nhất định sẽ đánh một trận diệt sạch bọn chúng.”

Vậy là phản quân trúng kế rồi, quan binh đi đánh huyện Song Hòe là giả, lúc này đã quay giáo trở lại, cùng quân trong thành bao vây, Tả Thiếu Dương nghe mà hưng phấn, nếu thành công thì Hợp Châu giải vây rồi, không phải nơm nớp lo sợ vì số lương thực kia nữa, phấn khích nói:” Thương binh không thể đợi được, chảy máu quá nhiều sẽ chết, cứu về sớm một chút nói không chừng còn giữ được mạng, ta phải ra ngoài đó cứu chữa.”

“ Cậu nói cũng đúng, nhưng không thể tùy tiện ra ngoài như vậy, ảnh hưởng tới quân đội tác chiến, để ta đi báo đoàn chính đã.” Nói xong Lưu hỏa trưởng đi vào một căn nhà dưới thành lâu, chẳng bao lâu sau đi ra, mang theo một bộ khải giáp màu trắng:” Được rồi, đoàn chính đã đồng ý, thương binh không thể đợi, sớm cứu về là thêm phần hi vọng. Hạ lệnh phái quân lính bảo vệ một phần dân tráng và y quan, cùng với cậu ra ngoài thành cứu chữa thương binh, nhất định cẩn thận, không nên tiến quá gần nơi giao tranh, cũng không nên đi quá xa thành, chú ý rất có thể gặp phải kẻ địch lọt khỏi vòng vây.”

“ Nhất định ta sẽ chú ý.”

“ Nhớ điều này nữa, phản quân và quân ta trang phục giống nhau, để phân biệt, tất cả phản quân đều buộc chiếc khăn đỏ ở cổ, thương binh không có khăn đỏ mới là quân ta, đừng cứu nhầm.”

“ Nhớ rồi.” Tả Thiếu Dương gật đầu:

Lưu hỏa trưởng đưa cho Tả Thiếu Dương bộ khải giáp trắng:” Đây là khải giáp nhẹ của y quan đi theo quân, ngại quá, vì khẩn cấp nên chỉ tìm được một bộ thôi. Mọi người sơ cứu thương binh xong cứ sai dân tráng khiêng cáng đưa thương binh về.”

Lúc này một nhóm chừng hơn trăm người bao gồm cả binh sĩ bảo hộ, dân tráng và y quan tới nơi, đông người như thế, Tả Thiếu Dương an tâm hơn rất nhiều, y chỉ định góp chút sức lực thôi, chưa tới mức sẵn sàng quyên mình vì nước:” Tướng quân, cho ta mượn thêm ba lá chắn và hai thanh đao được không?”

“ Cái này không thành vấn đề.” Lưu hỏa trưởng sảng khoái đồng ý, phất tay bảo bĩnh sĩ giao vũ khí cho bọn họ:

Tả Thiếu Dương nhận lấy áo giáp, đại khái giống cái áo ba lỗ, đại bộ phận làm bằng da, trước ngực sau lưng có hai tấm sắt hình tròn, có thêm một ít mảnh sắt mỏng ghép chồng lên nhau, phần áo sam ngoài thì màu trắng, trước ngực có chữ "Y" lớn, đưa áo giáp cho Bạch Chỉ Hàn:” Cô mặc vào đi.”

Bạch Chỉ Hàn lắc đầu đáp ngắn gọn:” Không cần.”

Nha đầu này thường ngày tỏ ra rất ngoan ngoãn, cứ tới lúc quan trọng lại cãi lời mình, cứ như chỉ chực đợi làm mình tức điên thôi vậy, Tả Thiếu Dương nghiêm mặt:” Cô muốn theo ta ra ngoài thì mặc vào, nếu không lập tức trở về, đây là mệnh lệnh của thiếu gia.”

Bạch Chỉ Hàn liếc y một cái, lặng lẽ nhận lấy khải giáp mặc vào.

Tả Thiếu Dương thì mặc cái đoản sam có chữ Y, tay cầm lá chắn, Miêu Bội Lan và Bạch Chỉ Hàn mỗi người cầm lá chắn và đao theo hai bên, cùng đội ngũ nhỏ hộ tống đi ra ngoài thành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận