Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 740: Tới nhà bắt người. (1)

Thấy Tả Thiếu Dương không muốn nói, Miêu Bội Lan không truy hỏi, đổi chủ đề:" Vừa rồi huynh ngắm sao phải không?"

" Đúng thế, khi còn nhỏ ta đã thích ngắm sao rồi, mỗi khi tâm trạng không tốt, ta thường lặng lẽ ngắm sao trời, cảm thấy lòng hết sức yên bình."

" Còn nhỏ muội cũng thích ngắm sao." Miêu Bội Lan ngẩng đầu kể:" Khi đó muội mang củi từ trên núi về, trời đã tối, khắp trời đều là ánh sao lấp lánh. Muội liền ngồi ở tảng đá bên đường nghỉ ngơi, cứ thế nhìn trời sao, tưởng tượng mình được bay lên trên trời ngắm sao thì tốt biết mấy."

" Ừ, bây giờ bay lên thật cao, bay tới chỗ cả chim chóc cũng không tới được, tránh xa khỏi sự ồn ào trần thế ..." Tả Thiếu Dương bất giác lẩm bẩm:

Miêu Bội Lan đứng lại, nắm tay Tả Thiếu Dương, mắt đầy lo lắng:" Ca, từ lúc huynh tới kinh thành, muội không thấy mấy khi huynh vui vẻ, luôn có người tới tìm huynh kiếm chuyện. Chúng ta tuy không có đôi cánh, không thể bay lên trên trời, nhưng chúng ta có đôi chân, chúng ta có thể đi tới bất kỳ đầu chúng ta muốn. Rời xa kinh thành, rời xa quyền quý, sống cuộc đời bình yên không cần tranh giành với ai."

Đúng thế, dễ đâu cúi đầu gãy lưng phụng quyền quý, khiến ta chẳng được mặt mày tươi. Khi ở Long Châu khám bệnh, Bạch Chỉ Hàn hỏi y tại sao không tham gia khoa cử, y đã dùng câu thơ của Lý Bạch trả lời nàng.

Tả Thiếu Dương ôm Miêu Bội Lan vào lòng:" Nàng nói đúng, chúng ta có chân, có thể tới nơi muốn đi, vì sao phải ở lại kinh thành tìm phiền não."

Miêu Bội Lan mừng rỡ:" Vậy ngày mai chúng ta đi về Hợp Châu luôn nhé, giống trước kia, ca ngày ngày chữa bệnh, muội ra đồng trồng thuốc, có Bạch tỷ tỷ nấu cơm, thi thoảng lại tới chỗ Tiểu Muội uống trà ..."

Nghe Miêu Bội Lan líu lo không dứt, Tả Thiếu Dương nhận ra, tuy y làm cho nàng một cái vườn rất lớn, nhưng vẫn chỉ là cái lồng son thôi, sơn ca núi rừng phải được tự do rừng núi. Mong ước rất giản đơn đó, nhưng hiện y chẳng làm được:" Ta còn có chuyện phải xử lý, đợi xong chuyện này rồi, chúng ta sẽ đi, không nhất định là về Hợp Châu, có thể tới bất kỳ nơi nào chúng ta muốn."

" Vâng." Miêu Bội Lan hỏi:" Ca, chuyện đó có khó khăn không?"

" Không, đừng lo, ta xử lý được mà." Tả Thiếu Dương nói thế, nhưng chẳng có chút tự tin nào:

Hai người cứ thế tới nhà Hầu Phổ, bầu không khí trong nhà rất không tốt, Miêu Bội Lan đi nói chuyện với Hồi Hương, Tả Thiếu Dương tìm Hầu Phổ.

Hai người vừa ngồi xuống, Tả Thiếu Dương đi thẳng vào vấn đề:" Tỷ phu, ngày mai huynh đi gặp Lưu đại nhân, đệ sẽ đi cùng."

Hầu Phổ tất nhiên biết Tả Thiếu Dương vì sao làm thế, cảm kích nói:" Không cần đâu, đệ không gặp được Lưu đại nhân, ông ấy thẩm vấn ta, không tuyên đệ, đệ không vào được."

Tả Thiếu Dương tất nhiên đã nghĩ tới điểm này:" Đệ sẽ đi tìm sư huynh đệ, nhờ ông ấy dẫn tới gặp Lưu đại nhân, hẳn sẽ được thôi. Đợi đệ gặp ông ta, nói rõ ràng chuyện này đã, huynh hẵng vào."

Hầu Phổ gật đầu:" Chuyện này quan trọng là ở Đỗ Kính, nếu không khiến hắn nói thật ra thì chúng ta dù sao vẫn bất lợi. Có điều không dễ dàng, hắn muốn hại đệ, hơn nữa đã quyết dù có cùng gặp xui xẻo cũng phải kéo đệ theo. Cho nên muốn hắn mở miệng khó lắm."

Tả Thiếu Dương mặt âm trầm:" Đồng quy vu tận à? Không dễ dàng vậy đâu."

" Đệ định làm gì?"

" Đệ chưa nghĩ ra, nhưng biện pháp luôn có."

Đêm hôm đó Tả Thiếu Dương gần như không ngủ, đầu óc xem xét lại từng chi tiết nhỏ, muốn tìm ra sơ hở trong chuyện này, y không tin chúng có thể làm mọi thứ một cách kín kẻ không để lại sơ hở nào.

Hôm sau trời vừa sáng, Tả Thiếu Dương đã tới Tôn gia.

Tả Thiếu Dương tới đây không cần thông báo, giờ này mọi người đều luyện công, người múa may luyện võ, người đả tọa, thấy thái sư thúc tổ tới cũng không dừng lại. y tới thẳng hậu viện, nơi nhà mình từng tới lánh nạn. Quả nhiên ở chòi nghĩ bên hồ, Tôn Tư Mạc tay cầm kiếm, chân dẫn thất tinh, luyện công buổi sáng.

Sư huynh là người đạm bạc danh lợi, tránh xa tranh đấu, không muốn kéo vị lão nhân gia đáng kính này vào rắc rối, nhưng Tả Thiếu Dương không còn cách nào.

Tôn Tư Mạc đã thấy Tả Thiếu Dương rồi, sáng sớm thế này đã tới, ắt phải có chuyện gấp, ông đành rút ngắn thời gian luyện tập, thu công hỏi y có chuyện gì. Tả Thiếu Dương đam chuyện Hầu Phổ bị đem đi thẩm vấn, ép phải khai báo tội danh của y, nếu không dùng hình phạt.

" Lại có loại chuyện này à?" Tôn Tư Mạc vẽ ra một hoa kiếm, giọng tức giận:" Chúng ta đi tìm tên tiểu tử Lưu Chính Hội đó, hắn điên rồi hay sao, chuyện còn chưa rõ trắng đen đã ép người ta, định một tay che trời đấy à? Đi nào, gặp tên đó nói chuyện."

Nói rồi vào trúc lâu thay đạo bào, dẫn Tả Thiếu Dương rời nhà, lên xe ngựa, tới thẳng nha môn hình bộ, vị sư huynh này nóng tính, làm gì cũng trực tiếp.

Khi đưa bái thiếp tới, trông cửa lại cười nịnh nói:" Tôn lão gia tử, thật không may, đại lão gia vừa mới đi rồi."

" Đi đâu?"

" Tiểu nhân không biết ạ, hình như là vào cung."

Tôn Tư Mạc nhíu mày, ông biết hoàng đế cùng đám võ tướng ngày đêm bàn luận quân vụ, quan văn trừ khi là chuyện khẩn cấp thì không gặp. Ông ta vào cung còn không gặp được hoàng đế, nói gì tới Lưu Chính Hội ... Cơ mà trong cung còn một vị nữa, đó là thái thượng hoàng, không may vị đó dễ bùi tai, Lưu Chính Hội mà ba hoa một hồi, nói không chừng nóng đầu lên quyết định ... Đại sự quốc gia vị đó không tham gia, chứ mấy chuyện kiểu này, dù ra quyết định loạn bậy sai lầm, vì giữ chữ hiếu, hoàng đế cũng không cản.

Sau khi phân tích tình hình cho Tả Thiếu Dương, hai người chia ra, Tôn Tư Mạc vào cung, dặn Tả Thiếu Dương về nhà đừng đi đâu.

Tả Thiếu Dương vừa mới về tới nhà, còn chưa kịp thay áo thì bên ngoài đã nhốn nháo, Đinh Tiểu Tam chạy vào, mặt trắng bệch, kêu lạc giọng:" Lão thái gia, lão thái thái, không xong rồi, bên ngoài có rất nhiều giáp binh kéo tới, bao vây toàn bộ phủ của ta."

Người Tả gia tức thì biến sắc, Tả Thiếu Dương vén y bào chạy ra ngoài, không ngờ nghe uỳnh một tiếng, đại môn bị người ta dùng gỗ lớn húc tung, giáp binh tay cầm trường mâu ùn ùn kéo vào, quát tháo như sầm lùa tất cả mọi người ra giữa sân, vây kín mít.

Lương thị sợ tới không đứng vững, nắm chặt lấy tay trượng phu, Tả Quý cố gắng giữ bình tĩnh quát hỏi đám binh sĩ, không ai trả lời.

Miêu Bội Lan vừa thấy đám giáp binh vào nhà thì nàng chạy ngay vào bếp, cầm lấy dao chẻ củi đứng bảo vệ bên Tả Thiếu Dương, nhưng đối phương quá đông, chuyện chưa rõ ràng, nàng không dám tùy tiện động thủ.

Tả Thiếu Dương chắn trước mặt người nhà, quát:" Ta là mệnh quan triều đình, các ngươi là ai dám tự ý xông vào phủ quan."

" Bọn ta tới đây chính là để bắt tên tham quan nhà ngươi." Một ông già gầy gò, mặt hai dài, má hóp, râu dê rẽ đám giáp binh ra bước tới:" Tả đại nhân, ta chính là người phụ trách điều tra chuyện ngươi chiếm đoạt tiền của hoàng thất."
Bạn cần đăng nhập để bình luận