Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 349: Đêm khuya cầu viện. (2)

Chùa Thanh Phong chẳng có hương hỏa gì cả, nơi này chẳng những cũ nát còn bẩn nữa, sư cái chùa này lười chẩy thây, chẳng bao giờ quét dọn gì cả. Tả Thiếu Dương đi qua cái cổng chưa bao giờ đóng, thấy thiện phòng còn có ánh sáng, thở dốc bước lên thềm đá, gõ cửa.

“ Cửa không đóng, vào đi.” Người bên trong cũng chẳng thèm hỏi là ai đã bảo vào rồi.

Tả Thiếu Dương đẩy cửa, gió lạnh ùa vào phòng, bên trong vốn tờ mờ, gió làm ngọt đèn như muốn tắt, nó không tắt mà chợt sáng lên, thấy được trong thiện phòng có một cái bàn gỗ đã nứt mấy đường dài, trên đó đặt cái đèn dầu, ngọn lửa bé như hạt đỗ lay lắt trong gió. Sát tường có một cái giường cứng, một cái gối gỗ, cuối giường chăn vải sắn gấp gọn gàng, một lão tăng ngồi khoanh chân giữa giường, mắt nhắm chặt, nếp nhăn chằng chịt, chẳng phân biệt đâu là mắt đâu là nếp nhăn nữa, hàng mi chữ bát trắng phau phau kéo dài tới tận nửa má, tăng bào trên người bẩn như cái giẻ lau phòng ăn, vá chằng vá đụp.

Tả Thiếu Dương đâm nghi ngờ, hay Tiêu Vân Phi viết nhầm, gần đây còn có cái chùa khác là chùa Long Tuyền, bề thế hơn hẳn, cái chùa này trông chả hề giống đã từng được ông ta cứu tế, dù vậy vẫn đứng nghiêm, chắp tay nói:” Dám hỏi pháp hiệu của đại sư là?”

Môi lưỡi của y vẫn sưng, giọng nói thành ra rất buồn cười.

Vị lão tăng niệm một tiếng phật hiệu, giọng không lớn nhưng kể cả bên tai gió tuyết ù ù, Tả Thiếu Dương vẫn nghe rõ ràng:” A di đà phật, lão nạp Trí Không.”

Vậy là đúng người rồi, Tả Thiếu Dương mừng rỡ, tập tễnh chống quải trượng đi tới, khom người thi lễ:” Thì ra phương trượng đại sư, ta có một vị lão ca, để lại tấm ngoc bội, nói với ta nếu gặp chuyện không giải quyết được thì tới chùa Thanh Phong tìm ngài.”

Nói rồi mò vào trong lòng lấy ngọc bội ra.

Trí Không vươn bàn tay gầy như bộ xương khô ra, nhận lấy ngọc bội, liếc một cái trả lại:” Thí chủ là tiểu lang trung của Quý Chi Đường?”

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:” Phương trượng đại sư biết ta sao?”

“ Thí chủ hay tới tiểu tự dạo chơi, lại là hàng xóm, sao lại không biết? Hơn nữa vị lão ca đó của thí chủ trước khi đi đã phó thác lão nạp chiến cố các vị, Tả thì chủ coi như có duyên với Phật môn. Không biết nửa đêm thì chủ đội tuyết tới đây tìm lão nạp có gì cần giúp?”

Tả Thiếu Dương thấy chuyện này quá đường đột, hai bên vốn không quen nhau, lại đi nhờ một việc thế này, cảm giác khó mở miệng, song không còn cách nào khác:” Đại sư, thật không dám dấu, để vượt qua lần binh hoang đói kém này, ta đã dốc toàn bộ tiền bạc mua lương thực, thế nhưng hôm nay quan quân ...”

“ Lão nạp biết rồi.” Trí Không thấy y ngập ngừng, nói tiếp luôn:” Thí chủ muốn nhờ lão nạp giúp dấu số lương thực này phải không?”

Tả Thiéu Dương ngần ngại nói:“ Chuyện này, ta cũng biết làm khó nhà chùa, chỉ .. chỉ muốn hỏi đại sư có cách nào giúp được không? Nếu đại sư thấy khó xử, ta không ép … ta biết đây là chuyện rất nguy hiểm … lệnh trưng thu lương thực đã ra rồi, có thể chùa cũng bị kiểm tra …”

“ Lão nạp đã nhận lời Tiêu lão ca, không thể không giúp, lương thực ở đâu?” Trí Không nói ngắn gọn:

“ Ở dưới hầm nhà ta.”

“ Dẫn lão nạp đi.”

Trí Không dứt lời đứng dậy, bấy giờ Tả Thiếu Dương mới nhận ra ông ta rất cao, mình chỉ đứng tới mang tai, động tác nhanh nhẹn, không rõ ông ta đứng dậy thế nào nữa, cứ như cái lò sò, bật một phát là thẳng lên rồi:” Đại sư, nên mời thêm vài vị đại sư khác giúp chứ? Số lương thực đó hơi nhiều.”

“ Loại chuyện này càng ít người biết càng tốt, đi thôi.”

Lão già này quá tà môn, Tả Thiếu Dương cảm giác giống đêm hôm đó khi đưa Phi Thử vào nhà cứu chữa mới biết là dẫn sói vào nhà, hi vọng lần này cũng có kết cục tốt đẹp như lần trước, chống quải trượng đội tuyết về nhà, rón rén đi vào phòng bào chế.

Tả Thiếu Dương đi rồi Bạch Chỉ Hàn không thể ngủ được, khoác áo choàng đi xuống ngồi trong phòng chờ đợi, thấy tiếng động ở cửa sau, đi ra hỏi:” Thiếu gia?”

“ Suỵt! Đừng nói gì cả.”

Trí Không ở đằng sau chắp tay :” Bạch tiểu thư.”

Bạch Chỉ Hàn cũng đáp lễ:” Phương trượng đại sư!”

Răng Thỏ biết ông ta? Thoáng nghĩ không thấy gì lạ, ngoại công nàng ốm bệnh, cữu cữu vướng lao lí, nàng tới chùa thắp hương cũng dễ hiểu, Tả Thiếu Dương nhấc cái nồi, chỉ cửa hầm:” Toàn bộ ở dưới, ta và nàng đều bị thương, đại sư ...”

Trì Không chẳng nói chẳng rằng, vén vạt áo quấn vào bên hông, mở hầm đi xuống, Tả Thiếu Dương muốn xuống giúp, nhưng chân y thế này, đi lại trên đất bằng còn miễn cưỡng chứ lên xuống thang thì chịu chết rồi, Bạch Chỉ Hàn bị thương ở tay chẳng giúp gì được, một ông sư già gầy trơ xương thì bao giờ mới vận chuyển xong, hay đi nhờ Bội Lan?

Thế nhưng chỉ thấy ông lão gầy khô đó nhẹ nhàng xách hai túi gạo đi lên, phải biết rằng mỗi túi này chứa mười đấu gạo, tức là tương đương với 60 kg, vậy mà ông ta xách như xách gà con, chẳng thèm nghỉ lấy một giây đặt trên sàn là lại xuống lấy tiếp.

Trong khi Tả Thiếu Dương hà hốc mồm, Bạch Chỉ Hàn lại coi như không, nha đầu đó chẳng lẽ không hiểu sao chuyện này hoang đường thế nào à? Miêu Bội Lan cũng chỉ vác được một bao thôi, hơn nữa cũng phải oằn lưng không thể nhẹ nhàng như vậy được, tay ông ta lại tong teo như que củi, xét ở góc độ vật lý mà nói ... À mà mình thì biết quái gì về vật lý đâu … Thế là Tả Thiếu Dương ngậm mồm lại, tròn mắt nhìn Trí Không thoăn thoắt đi lên đi xuống.

Chỉ chốc lát sau toàn bộ lương thực đã được mang lên, chất thành đống, vì Trí Không xách rất nhẹ nhàng nên cũng không gây ra mấy tiếng động, con bà nó, lão già này không phải quá tà môn mà là siêu cấp tà môn rồi.

Tả Thiếu Dương mở cửa phòng nhìn ra ngoài, phòng cha mẹ không có động tĩnh gì cả, bên ngoài gió tuyết lớn, cho nên át hết đi, không đánh động cha mẹ.

Trí Không chẳng hỏi han gì, cứ vậy sách hai bao gạo đi thẳng ra cửa sau, đến khi Tả Thiếu Dương theo ra tới cửa sau thì ông ta đã biến mất trong màn tuyết dày đặc.

Trong lòng cực kỳ bất an, Tả Thiếu Dương dặn Bạch Chỉ Hàn ở lại trông nhà, tập tà tập tễnh đuổi theo, mới đi được nửa đường đã thấy Trí Không đã trên đường quay lại, vội chặn lấy:” Đại sư, ta có cần làm gì không?”

“ Thí chủ tới thiện phòng của ta đợi, đừng làm gì cả.” Nói rồi lại bước đi vèo vèo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận