Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 853: Khói lửa khắp nơi.

Từ Cương Nhân Bố Thiết tới Đại Đường quá xa, cưỡi ngựa đi nhanh thì mất ba tháng, quyết định đưa ra rồi tới biên quân. Tuy Tả Thiếu Dương không hiểu cách thức hoạt động của triều đình, cũng biết bất kể quân quân, chiêu dụ, hay là kết minh, đều là chuyện tốn thời gian để tiến hành.

Có quá nhiều ẩn số, dựa hết vào bên ngoài không ăn thua, phải trông cậy vào bản thân thôi.

Xây tường thành, ít nhất phải có một bức tường thành vững chắc, Đàn Thành dựa lưng vào núi, chỉ cần xây ba mặt tường thành, quy mô không cần làm to như thành trì Trung Nguyên.

Thế nhưng bất kể nhân lực hay vật lực của Tả Thiếu Dương đều không đủ, lại không thể rút quá nhiều nhân lực đi xây thành, nơi này đang phát triển tốt đẹp, Tả Thiếu Dương sợ ảnh hưởng tới xu thế đó.

Qua nhiều lần bàn bạc, bọn họ giảm bớt yêu cầu, chỉ xây một tường thật cao dẫn vào sơn cốc thường cho gia súc vào trú đông, khi nguy cấp có thể lui vào đó cầm cự với địch.

Cùng lúc ấy tin tức không hay lại truyền tới, Thổ Phồn đánh hạ Ba Oa, lần nữa làm trọng thương viện binh Đa Di, đồng thời dàn quân ở biên cảnh Đa Di.

Phía Đại Đường không có động tĩnh gì.

Xem ra mình quá mềm lòng, Tả Thiếu Dương hối hận vì đã không dùng bệnh của Trưởng Tôn hoàng hậu ra để uy hiếp Lý Thế Dân xuất binh. Nhưng nếu bảo y lựa chọn lại, có lẽ y không đổi.

Thêm mấy tháng nữa, Tả Thiếu Dương nhận được thư nhà, do Tiêu Vân Phi dùng dịch trạm Đại Đường chuyển phát. Một bức thư rất lớn, trong đó có thư của cha, của Xảo Nhi, Tiểu Muội còn có dòng chữ viết nguệch ngoạc của nhi tử, nữ nhi vừa tập viết, làm Tả Thiếu Dương đọc mà nước mắt không dứt.

Chớp mắt một cái tới mùa thu, quy mô Đàn Thành đã tăng lên gần gấp đôi, trở thành một thành trấn hết sức tấp nập, quốc vương Tượng Hùng phải phái thêm nhiều quan viên tới quản lý. Ai cũng biết sức hút Đàn Thành tới từ đâu, đó là nhờ vị Pháp vương có pháp thuật cao siêu kia, nên thái độ với Tả Thiếu Dương càng thêm cung kính.

Chờ đợi mãi, cuối cùng sứ thần Đại Đường cũng tới.

Vị sứ thần này vẫn là người lần trước, đi cùng cũng là đại tướng Thổ Phồn, chỉ là lần trước hắn mặt mày ủ ê, lần này thì mặt mày tươi tắn hồng hào.

Sứ thần mang theo vô số phần thưởng, vàng bạc châu báu cùng lụa là gấm vóc, cùng bức thư của hoàng đế.

Trong thư viết, nhờ bức thư mà Tả Thiếu Dương gửi về, Đỗ Minh đã kê ra phương thuốc phù hợp với hoàng hậu, chỉ một tháng, bệnh tình hoàng hậu đã chuyển biến tốt đẹp. Cho nên ban thưởng cho y vàng bạc châu báu, đồng thời biết y không hứng thú với quan tước, còn gửi theo nhiều điển tịch y học. Chuyện liên quan tới Tây Vực, trong triều vẫn đang thảo luận, đây là vấn đề không thể quyết định vội vàng.

Tả Thiếu Dương xem xong chỉ có thể thở dài, nửa vui nửa buồn, dù sao y không trông đợi nhiều.

Lần nữa viết một phong thư, vận dụng hết kiến thức lịch sử cùng, tin tức tình báo gần đây thu thập được, phân tích tỉ mỉ xu thế phát triển tương lai của Thổ Phồn. Cảnh báo Lý Thế Dân, nếu không ngăn chặn Thổ Phồn hoàn thiện vây cánh, sẽ là đại họa của Đại Đường.

Tất nhiên lá thứ này chẳng hi vọng gì Lý Thế Dân có thể xuất binh, phần nhiều là dự phòng tương lai.

Viết song là thư, giao cho sứ thần mang về.

Lý Thế Dân gửi cho hoàng đế mấy rương y sách, nói trong đó còn có sách y thuật của các nước xa hơn cả Tây Vực hiến lên, nhưng bây giờ y chẳng còn thời gian mà xem nữa, làm sao bảo vệ Đàn Thành mới là quan trọng.

Vàng bạc Lý Thế Dân ban thưởng thì rất hữu dụng, nhất là tơ lụa Đại Đường càng thứ quý hiếm, y dùng một nửa để kiến thiết Đàn Thành, trút thêm sinh mệnh cho thủ công nghiệp, khiến Đàn Thành không chỉ là thủ phủ tôn giáo của Tượng Hùng, còn thu hút vô số công tượng. Phần còn lại chuẩn bị cho chiến tranh.

Y phải vũ trang cho bách tính, tới thời khắc quan trọng nói không chừng có tác dụng.

Tượng Hùng thực sự không phải là quốc gia đúng nghĩa, quốc vương chỉ có quyền lực ở đô thành, còn ra ngoài thì sức ảnh hưởng giảm đi rất nhiều. Tả Thiếu Dương không dám tưởng tượng ở Đại Đường mình tự ý cho rèn vũ khí, lập kế hoạch huấn luyện quân sự thì thế nào? Có lẽ sáng lập kế hoạch thì chiều mất đầu. Nhưng ở đây y có thể làm thế, thậm chí còn mời luôn tướng lĩnh có kinh nghiệm tác chiến ở Tượng Hùng tới giúp huấn luyện.

Thậm chí y vượt quyền thành chủ, sai bảo ông ta như gia nô, ông ta vẫn ngày ngày tới trước cổng chùa đợi lệnh.

Tả Thiếu Dương không thu lợi cho mình, y chẳng có tài sản riêng gì, chỉ đúng một tiểu viện, hai thiếp thất, mười nô tỳ. Toàn bộ tiền kiếm được y mua gia súc phát cho bách tính, xây nhà phát cho bách tính, nhờ thế tiếng tăm ngày càng lớn, người kéo tới Đàn Thành ngày một nhiều.

Lý Thế Dân chẳng hề coi trọng lời Tả Thiếu Dương, mấy năm sau Thổ Phồn chinh phục toàn bộ tiểu quốc bộ lạc phía đông, cắt đứt hoàn toàn liên lạc giữa Đàn Thành và Đại Đường. Đại Đường vẫn không hề có bất kỳ hành động nào.

Năm Trinh Quan thứ mười hai, Tùng Tán Cán Bố tiến đánh Thổ Cốc Hồn, đuổi họ khỏi Thanh Hải, chiếm vùng thảo nguyên lớn. Đây vốn là vùng đệm giữa Thổ Phồn và Đại Đường, giờ Thổ Phồn chiếm mất, Lý Thế Dân phái Hầu Quân Tập làm đại tướng, Ngưu Tiến Đạt làm tiên phong, đánh bại Thổ Phồn, ép bọn họ rời khỏi Thổ Cốc Hồn. Tuy chiến thắng, Lý Thế Dân đã nhận ra quân lực cường đại của đội quân tới từ cao nguyên, tới lúc này mơi hối hận không nghe lời Tả Thiếu Dương. Thế nhưng nhận ra Thổ Phồn là một đối thủ hùng mạnh, hắn càng không muốn dốc quốc lực đối chiến. Tương tự, Thổ Phồn cũng không muốn đối đầu với quốc gia đang ở thời kỳ cường thịnh như Đại Đường. Chuyện hòa hiếu vì thế được tiến hành.

Năm Trinh Quan thứ mười lăm, cũng là khi Tả Thiếu Dương làm pháp vương năm năm, nghe tin Văn Thành công chúa gà tới Thổ Phồn, đoạn lịch sử này không thay đổi, từ đây Thổ Phồn sắp vào giai đoạn cường thịnh nhất.

Lý Thế Dân trống giong cờ mở sắc phong Tả Thiếu Dương làm Pháp vương của Cương Nhân Bố Thiết, cho dù điều này hoàn toàn không cần thiết, Tả Thiếu Dương còn cần hắn sắc phong sao? Nhưng đó chỉ là một cái cớ, Lý Thế Dân phái sứ đoàn hơn vạn người mang theo vô số châu báu tới ban thưởng, lý do là báo đáp y chữa bệnh cho hoàng hậu.

Tùng Tán Can Bố mới cưới Văn Thành công chúa, hai nước đang ở tuần trăng mật, nên không ngăn cản sứ đoàn khổng lồ này, bọn họ thuận lợi tới đường Cương Nhân Bố Thiết.

Người thống lĩnh đội ngũ này, không ngờ là đại tướng Tiết Vạn Thế, từng dẫn quân bao vây thành Thạch Kính.

Lúc này Tả Thiếu Dương mới biết, đội ngũ sứ tiết kia thực ra là hơn một vạn tinh nhuệ, y lập tức hiểu ý đồ của Lý Thế Dân, muốn biến y thành cái gai sau lưng Thổ Phồn, giúp Đại Đường kiềm chế Thổ Phồn.

Nói tóm lại, y muốn lợi dụng Đại Đường kiềm chế Thổ Phồn không thành, ngược lại biến thành bị Lý Thế Dân dùng làm quân bài kiềm chế ngược lại, có điều y làm gì có lựa chọn nào khác, tất nhiên tiếp nhận đội ngũ này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận