Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 723: Trên thuyền cứu nguy. (2)

Lão phụ ở bên đáp thay:" Tả lão gia, nhi tức phụ lão thân xảy thai nhiều lần, lần này còn bị nữa thì sợ là sau này không có thai được mất, cho nên bất kể thế nào cũng phải giữ lại. Lão thân bảo nó nằm trên giường, không được tùy tiện hoạt động."

Tả Thiếu Dương thở dài:" Đã xảy thai nhiều lần như thế thì không phải do vấn đề hoạt động rồi, dù cả ngày nằm im trên giường, nếu không trị gốc thì vẫn xảy thai thôi."

Lão phụ cuống lên, quỳ xuống dập đầu liên hồi, khóc lóc:" Thần y, cầu xin ngài cứu tôn nhi của lão phụ, nhà chúng tôi nhiều đời đơn truyền, không thể tuyệt hậu."

Thanh Mị Tử mắng:" Đứng lên đi, thái sư thúc tổ ta đã nói sẽ tận lực rồi, ngươi làm ồn như thế, thái sư thúc tổ làm sao trị bệnh?”

Lão phụ vội vàng bò dậy, vẫn khóc nhưng không dám phát ra tiếng.

Tả Thiếu Dương hỏi rất kỹ tiền sự bệnh tật, ăn uống, ngủ nghỉ, kiểm tra lưỡi, cuối cùng kết luận:" Ngươi bị bệnh tỳ thận hư, cho nên thai không ổn, khiến dễ xảy thai."

" Có nghiêm trọng không ạ?"

" Tẩ nhiên là nghiêm trọng, tỳ là gốc của hậu thiên, là nguồn sinh khí huyết, tỳ hư không thể chuyển hóa tinh thành khí, từ đó không đủ đảm nhiệm việc dưỡng thai. Còn thận là gốc của tiên thiên, cho nên thận không tốt, bào thai khó mà ổn định, dẫn tới xảy thai. Mấy lần trước xảy thai lại không trị gốc, khiến thận khí và hai mạch trùng nhâm tổn hại, dẫn tới sau này có thai là xảy."

Những phân tích này trừ Thanh Diệu Tử, Thanh Mị Tử tu cả y lẫn đạo là hiểu, mẹ con lão phụ ù ù cạc cạc, chỉ hiểu là tức phụ mình sức khỏe không tốt mà xảy thai.

Đại hán vội nói:" Xin đại lão gia kê đơn bốc thuốc."

" Trước tiên đừng gấp, bệnh này không gấp nhất thời, ngươi nghe ta nói hết đã." Tả Thiếu Dương ngẫm nghĩ nói sao đơn giản cho bọn họ hiểu:" Thuốc ta cho tức phụ ngươi uống sẽ là loại thuốc mới, thuốc này nơi khác không có."

Mẹ con lão phụ vâng dạ, họ chẳng hiểu thuốc mới thuốc cũ gì, nhưng nghe thế đều mình, theo lý giải của họ, tức là vị đại phu này có bí dược, bảo sao còn trẻ mà lợi hại như thế. Có bí phương, bí dược tất nhiên sẽ chữa được bệnh mà người khác không thể chữa, thế này thì con của mình được cứu rồi.

" Vị thuốc đầu tiên ta dùng là thái tử sâm, giống nhân sâm vậy, đều là thuốc bổ khí, nhưng nhân sâm là đại bộ khí huyết phục mạch cố thoát, tác dụng chính là cứu nguy. Thái tử sâm lại là khí âm song bổ, lại có tác dụng kiện tỳ ích khí, hơn nữa dược tính lại êm, dùng cho sản phụ bổ khí là tốt nhất, không có thuốc này, bệnh không chữa được."

Cả đám gật đầu lia lịa, bất kể có hiểu không, có điều chủ yếu Tả Thiếu Dương truyền thụ cho Thanh Diệu Tử và Thanh Mị Tử, các nàng là nữ nhân, kiến thức này sẽ có lợi cho các nàng mai sau.

Thái tử sâm tới sau thời Minh mới dùng, y giả đầu thời Đường còn chưa biết, Thanh Mị Tử và Thanh Diệu Tử biết vị thái sư thúc tổ này sở trường dùng các phương pháp chữa bệnh và thuốc kỳ quái chưa ai hay, cho nên chú tâm lắng nghe.

" Ngoài ra ta còn có loại thuốc mới nữa, tên là tông lư thán, đây là thuốc cầm máu ... Thuốc cầm máu rất nhiều, nhưng dùng cho sản phụ không có mấy, đa phần còn có hại cho thai nhi, nên không được dùng bừa. Tông lư thán là thuốc ôn hòa, đặc biệt thích hợp phụ khoa xuất huyết ..."

Tông lư thán tới cuối thời Đường mới xuất hiện, là thứ thuốc thường dùng trị xuất huyết, Tả Thiếu Dương chuẩn bị sẵn trong rương thuốc của y rồi, vì đều là thuốc mới nên cần nói rõ cho bệnh nhân biết trước, còn lại là thuốc thường dùng dễ kiếm, hiện thuyền đã dừng, đại hán theo đơn Tả Thiếu Dương kê cho chạy đi mua.

Thuốc kiếm đầy đủ rồi, lại đi tìm thuyền lão đại lấy lo than cùng nồi, thuốc sắc xong cho sản phụ uống.

Ngay trong ngày hôm đó, sản phụ ngừng xuất huyết, đau đớn giảm đi rất nhiều.

Cứ như vậy dọc đường đi Tả Thiếu Dương điều chỉnh thuốc, bỏ tông lư thán, thêm bổ cốt chi, liên tục dùng năm thang thuốc, mỗi lần đều phân tích thật kỹ càng cho Thanh Diệu Tử và Thanh Mị Tử. Các nàng không chủ tu y thuật, không cần biết quá nhiều, nhưng loại bệnh phụ khoa này cần nắm vững, không chỉ chữa bệnh còn tác dụng an thai, chắc chắn các nàng sẽ dùng tới.

Đợi khi thuyền đến Trường An, các loại triệu chứng sinh non của sản phụ đã biến mất, thai nhi đã ổn định, khỏi nói cũng biết một nhà ba người họ cảm kích ra sao.

Tả Thiếu Dương tiếp tục kê thuốc dưỡng thai, đem hết thái tử sâm của mình tặng cho họ, chừng đó là đủ dùng, nói với họ có thể về nhà rồi, mỗi tháng uống năm thang thuốc, đến khi đủ tháng sinh mới thôi. Ngoài ra không được nằm cả ngày như vậy, hướng dẫn họ một số vận động phù hợp cho sản phụ.

Cả nhà ba người họ lại thương lượng với nhau, thấy vẫn chưa yên tâm lắm, dù sao họ tới kinh thành chữa bệnh, chuẩn bị đầy đủ rồi, quyết định sẽ ở lại kinh thành một tháng. Họ còn tìm đại phu khác kiểm tra, nói cả sản phụ và thai nhi đều rất khỏe mạnh, bấy giờ mới yên tâm ngồi thuyền về quê. Nửa tháng sau sản phụ sinh ra nhi tử khỏe mạnh, cả nhà khóc vì sung sướng, lập bàn thở Tả Thiếu Dương.

Đó là chuyện về sau rồi.

Mùa thu luôn là mùa làm người ta yêu thích, tới ngoại thành, cánh đồng mênh mông vào vụ thu hoạch, nhưng hạt kê đã chuyển thành màu nâu, lúa mạch nặng trĩu, cao lương nhìn từ xa đỏ như biển lửa, trông hết sức vui mắt.

Bọn họ dừng thuyền lại ở Khúc Giang, thuyền to như vậy không qua được thủy môn nên phải lên bờ đi bộ. Khải Hạ Môn gần Khúc Giang, đây là nơi vận chuyển hàng vào thành, nhất là các loại gia súc, tới mùa thu thương đội cuối cùng từ Tây Vực hoặc lên đường, hoặc tới Trường An, tránh mùa đông sắp tới, cổng này cứ tắc luôn. Tắc bình thường thì cũng được đi, nhưng bị tắc đường mà đứng chung với đám lạc đà sẽ là trải nghiệm kinh khủng, nên họ chuyển sang cổng thành khác.

Vào trong thành, Thanh Diệu Tử và Thanh Mị Tử cáo từ về nhà Tôn Tư Mạc. Chuyến đi này mặc dù không đạt được mục đích nhưng thu được không ít lợi ích, quan trọng hơn được đi chơi một chuyến cũng rất vui, thế mà thoáng cái kết thúc rồi, sư tổ rất nghiêm, về rồi sẽ không chạy chơi được nữa, phải chuyên tâm tu luyện, nha đầu Thanh Mị Tử đó lưu luyến mãi, dặn thái sư thúc tổ phải thường tới chơi với nàng, làm thái sư thúc tổ đen mặt, Thanh Diệu Tử vội kéo sư muội đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận