Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 472: Hồng tụ tinh tinh. (1)

Bệnh của Thảo Nhi là bệnh tâm lý, chỉ còn cách thong thả để thời gian chữa lành thôi, Tả Thiếu Dương không giúp gì được. Khi y quay về đại đường tiền viện, không thấy Tang mẫu đâu, vừa thở phào thì Chúc Dược Quỹ như ở dưới đất chui lên, vỗ vai y bồm bộp:” Đại lang, đi đâu mãi mới về, không phải định trốn chứ, lão bá nói rồi, còn trẻ, phải biết quý trọng mà hưởng thụ, nếu không già rồi, muốn cũng không được, chỉ biết nhìn mà tiếc …”

Dư chưởng quầy không ngờ còn chưa về, vẫy tay:” Chúc lão ca, Tả lão đệ tới, tới đây, ba chúng ta không say không về.”

Tả Thiếu Dương không từ chối được, nhất là Chúc chưởng quầy say rồi nhưng vẫn rất tinh, y không giở trò khôn lỏi được, uống liền ba bát tới xay xẩm mặt mày, rượu đúng là không phải thứ tốt, y thích uống rượu thật đấy, nhưng vừa phải thôi, y ghét say, người nôn nao, có gì trong bụng phun ra hết, phí hết cả đồ ngon.

Ở đại đường lúc này nữ nhân hoặc đã về hoặc đi nghỉ, đám nam nhân càng không kiêng dè gì nữa, Phong lang trung còn cởi áo nhảy nhót trên bàn.

Tả Thiếu Dương dần dần mất kiểm soát, cứ chén tới là đưa lên uống thì có tiếng Bạch Chỉ Hàn gọi:” Thiếu gia, lão gia không được khỏe, thiếu gia mau tới xem đi.”

Nghe cha có chuyện Tả Thiếu Dương giật mình, hơi rượu bay mất phần nào, vội vàng đứng lên:” Xin lỗi, xin lỗi, cháu phải đi xem gia phụ ra sao?”

“ Cái vị Quế Chi lang trung này hôm nay đại thọ uống say thôi, hẳn không có việc gì, làm huynh đệ cũng nên đi xem chút, nhớ về ngay.” Chúc Dược Quỹ giọng lè nhè, quên cả họ là cha con:

Nghê đại phu loạng choạng đứng dậy:” Để lão hủ đi cùng.”

Dư chưởng quầy giữ lại:” Đi xem bệnh chứ có phải là tìm cô nương trên hoa thuyền đâu mà tranh nhau, một người đi là đủ, uống, uống đi nào.”

Tranh thủ lúc mấy ông già níu kéo nhau, Tả Thiếu Dương thoát thân cùng Bạch Chỉ Hàn đi nhanh về phía tây biệt viện, tới khi khuất sau hàng cây cao, không còn nghe thấy âm thanh náo động ở đại đường nữa, Bạch Chỉ Hàn đứng lại:” Lão gia không sao, thái thái sợ thiếu gia uống say, bảo Chỉ Nhi nghĩ cách gọi thiếu gia ra, đã trống cầm canh rồi, phải tan tiệc thôi.”

“ À ...” Tả Thiếu Dương mới hiểu là Bạch Chỉ Hàn chỉ kiếm cớ giúp mình thoát thân liền đứng lại, hơi rượu xông lên làm người lảo đảo, phải vịn vào giả sơn bên cạnh mới đứng vững được:” Lúc nãy tỷ tỷ ta cũng chuốc cho cô không ít, thế mà cô vẫn vững như núi Thái Sơn, tửu lượng khá lắm.”

Bạch Chỉ Hàn nhỏ nhẹ nói:” Nô tỳ chỉ vờ uống thôi, trước sau có một chén.”

“ Cái gì mà nô tỳ mới không nô tỳ, ta chưa bao giờ coi cô là nô tỳ hết.” Tả Thiếu Dương ợ một cái, vỗ vỗ bụng:

“ Thiếu gia, đói phải không? Hay để Chỉ Nhi đi làm cho thiếu gia ít đồ nóng.”

“ Ha ha ha, cô đúng là không biết say rượu thế nào, hơi rượu đẩy lên lại nghĩ là ta đói. “ Chuyện vốn chẳng có gì buồn cười, nhưng lúc này Tả Thiếu Dương cười rất vui vẻ, người lâng lâng:” Chúng ta kiếm chỗ nào ngồi một chút đi.”

Bạch Chỉ Hàn chỉ tay:“ Lên giả sơn, trong đó có thạch động, tránh gió được, lại còn có thể ngắm cảnh đêm.”

“ Có chỗ hay vậy à?” Tả Thiếu Dương từ khi tới đây vẫn chưa đi khám phá căn nhà này, trong thâm tâm vẫn có chút bài xích nhỏ, không coi căn nhà được tặng này là nhà mình:

Trong trạch viện có hòn giả sơn rất lớn, phải bằng tòa nhà ba tầng, cách đó không xa.

Tả Thiếu Dương được Bạch Chỉ Hàn dìu đi qua hàng cây, hành lang gỗ, qua cầu đá, men theo dòng suối chảy róc rách tới dưới giả sơn.

Trời đã tối, không nhìn rõ hòn giả sơn nữa, chỉ thấy một cái bóng đen lờ mờ.

Bạch Chỉ Hàn chẳng cần đèn vẫn biết đường, dẫn Tả Thiếu Dương luồn lách qua con đường nhỏ ngoằn ngoèo, chui vào trong hòn giả sơn, leo lên trên, thò đầu ra đã là đỉnh giả sơn rồi.

Hai người ngồi xuống một phiến đá, nhìn ánh đèn thấp thoáng xa xa.

Vừa mới gõ trống cầm canh, còn gần một canh giờ nữa mới giới nghiêm, nhà nhà sáng đèn, lấm chấm trong bóng như những ngôi sao trên trời.

Tả Thiếu Dương ngả người ra sau, vạn vật tĩnh mịch, gió đầu hè hiu hiu thổi, đầu óc vừa rồi say váng vất cũng tỉnh táo hơn, vươn vai nói:” Thật là thoải mái.”

Bạch Chỉ Hàn ngước mắt nhìn bầu trời:“ Thiếu gia nói xem, sao trời và sao dưới đất, bên nào nhiều hơn?”

“ Tất nhiên là trên trời, có tới ngàn ngàn triệu triệu ngôi sao cơ mà.”

“ Làm sao thiếu gia biết?”

Tả Thiên Dương hôm nay có hơi rượu vào nói khoác không biết thẹn:” Ta đếm rồi mà, khi còn nhỏ ta thường bê bát cơm ngồi ở ngưỡng cửa, vừa ăn vừa đếm, ăn một miếng cơm, đếm một ngôi sao, cứ như thế đếm hết luôn.”

Bạch Chỉ Hàn phì cười, ra là nói khoác:” Thiếu gia hồi bé có nghịch không?”

“ Có ...” Tả Thiếu Dương ngắm nhìn trời sao, nếu hồi ức thời gian vui vẻ, đa phần sẽ nhớ về thời trẻ thơ, luôn có câu chuyện kể mãi không hết:” Khi nhỏ ta thường trốn cha mẹ lẻn ra sông bơi, ta có thể lặn suốt từ bên này sang bên kia sông, còn hay đứng ở tảng đá nhô lên giữa sông ném đá nhảy trên mặt đất, có khi ném quá mạnh mất cân bằng ngã lộn xuống nước, suýt chết đuối, ngoi lên rồi vẫn còn cười khành khạch, nếu không những người bạn khác nhìn thấy sẽ trêu chọc.”

Bạch Chỉ Hàn hâm mộ hết sức, hoàn toàn khác với tuổi thơ của nàng, nàng không có bạn, hay nói đúng ra là từng có bạn, nhưng sau đó đều cô lập nàng, lúc nhỏ nàng chưa hiểu vì sao, sau này nàng biết rồi, đó là họ ghen tỵ vì nàng quá xinh đẹp, đi đâu cũng là tâm điểm của cả người lớn lẫn đám con trai:” Thiếu gia, kể tiếp đi.”

“ Ừ, còn có một lần, ta và đám bạn bắt ở đồng cỏ một con thằn lằn, cho vào hộp phấn của giáo viên ..”

“ Hộp phấn là cái gì?”

“ Hộp phấn á?” Tả Thiếu Dương mới nhớ ra quen miệng nói thứ không có:” Là cái hộp mà tiên sinh dạy học đựng đồ dạy học ấy, bọn ta gọi là hộp phấn.”

“ Thế sao, tên lạ thật, tiếp đó thế nào?” Bạch Chỉ Hàn quan tâm tới câu chuyện hơn, tạm bỏ qua chi tiết nhỏ nhặt ấy:

“ Tiên sinh sờ phải con thằn lằn sợ hết hồn, hỏi ai làm, cả đám thống nhất không nói, thế là ông ta đánh tay cả đám còn gọi phụ huynh … ừ gọi cha mẹ mấy đứa bọn ta tới, về nhà bị phạt không cho ăn cơm. Ta rất ức, hôm sau bắt thêm một con nữa cho vào cặp tiên sinh, làm tiên sinh sợ khóc luôn, lần này không dám gọi cha mẹ bọn ta nữa, sợ bọn ta lại tiếp tục giở trò ...”
Bạn cần đăng nhập để bình luận