Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 289: Lấy lương thực đổi quán trà. (3)

Tiểu Muội quay lại nhìn Tả Thiếu Dương, nước mắt cứ thế trào ra, chỉ cần có câu nói này, nàng thấy mình chết ngay cũng mãn nguyện rồi. Hoàng Cầm vỗ vỗ lưng Tiểu Muội, không muốn ghen tị cũng không được.

Tang mẫu chỉ muốn khẳng định lại suy đoán của mình thôi, quả nhiên không nhầm, tiểu lang trung này rất nặng lòng với khuê nữ của mình, thề là bà ta bắt đầu đổi giọng:” Thế thì Tam nha đầu nhà ta có phúc rồi, được, lão bà tử này đồng ý, năm đấu gạo đổi được quán trà, cậu lãi lớn rồi đó.”

Tả Thiếu Dương vốn chẳng hi vọng gì loại người này có thể thay đổi, đi với bụt mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy, thay đổi kế hoạch:” Ai bảo ta muốn đổi quán trà? Năm đấu gạo này ta muốn đổi cả tửu lâu cũng được ấy chứ.”

Tang phụ cuống cà kê:” Cậu, chính cậu vừa nãy nói thế mà.”

Tang mẫu vẫn tin có Tiểu Muội ở đây là ăn chắc Tả Thiếu Dương, cười toe toét:” Tả công tử, cậu còn điều kiện gì nữa nói đi.”

“ Năm đấu gạo này tính rẻ cũng 75 quan, quán trà nhà bà tối đa 40 quan, ta cứ làm tròn 40 quan đi, còn thiếu 35 quan, các ngươi viết giấy nợ cho ta. Có điều các ngươi không có quán trà, đoán chừng sau này sinh hoạt sẽ thành vấn đề, nói gì tới trả nợ, thế nên làm công trả nợ cho ta là được rồi. Theo phương án lần trước của Chu chưởng quầy mà làm, mỗi tháng hai trăm đồng, năm người là một quan, để trả hết 35 quan, tức là gần ba năm. Trong ba năm này, các ngươi làm việc thay ta không được nhận tiền công, đương nhiên bao ăn ở, hết kỳ hạn xóa nợ, thế nào?”

Tang mẫu còn tưởng mình nghe nhầm, nhìn trượng phu cũng đang ủ rũ, Tang Oa Tử chẳng có phản ứng gì, hắn xưa nay bị bà mẹ dữ dằn áp chế quá lớn, thành không có chủ kiến, hắn ở cái nhà này không khác gì đi làm công, đến tối tối lẻn đi chơi cũng do thê tử chu cấp. Hoàng Cầm và Tiểu Muội thì hoang mang, không hiểu Tả Thiếu Dương làm gì.

Chúc Dược Quỹ vỗ bàn một phát:” Hay, đây mới là chuyện nam nhân phải làm. Ha ha ha, đại lang, ta sợ cậu quá hiền lành, làm người tốt để hỏng chuyện, không ngờ cũng biết nâng lên đặt xuống, có tiến bộ ... Tang gia bà nương, còn không mau đồng ý đi, đợi tới ngày mai giá gạo có khi nâng lên mười tám, hai mươi quan đấy, cũng chẳng có ai bán mà mua đâu.”

Chu chưởng quầy tặc lưỡi liên hồi:" Nói hay lắm, Tiểu Muội nhà bà là cái thá gì, tiểu lang trung giờ người ta tiền đồ lớn rồi, tương lai sau này cưới thê tử xong, nạp thiếp còn có thể cân nhắc. Ta nói đúng không, tiểu lang trung?"

Nghe qua có vẻ lão này đang tán dương Tả Thiếu Dương, kỳ thực ngầm chia rẽ người ta, Tả Thiếu Dương chẳng thèm để tâm tới lời rác rưởi của ông ta, nhìn Tang phụ Tang mẫu:" Tã không thèm lợi dụng cái nguy của người khác mà ép uổng đâu nhé, thích mua thì mua. Nếu các người cần thời gian suy nghĩ thì mai ta tới, hoặc mấy ngày nữa ta tới cũng được, thong thả mà nghĩ đi."

Chu chưởng quầy chẳng biết có ý gì, vậy mà lên tiếng phụ họa:" Này Tang gia, còn không mau đồng ý đo, bỏ qua cơ hội này là không còn đâu. 15 quan một đấu là giá sáng nay đấy, tới mai, à chẳng cần tới mơi, chiều nay thôi giá tăng lên 17, thậm chí 18 quan một đấu, mà có tiền cũng chẳng mua nổi đâu."

Tang mẫu sao không hiểu điều này, cắn răng hỏi:” Bao ăn thật sao?”

“ Đương nhiên.” Tả Thiếu Dương rất muốn nói không, nhưng muốn cứu Tiểu Muội phải cứu phu thê nhà này, Tiểu Muội sao có thể trơ mắt nhìn cha mẹ chết đói, nói thêm:” Có điều ăn uống thế nào do ta định đoạt, không được kén chọn, nếu không phạt theo quy định.”

“ Bị phạt gì, quy định nào.” Tang Oa Tử sợ nhất bị phạt rồi, không kìm được lên tiếng:

“ Đánh đít, phạt quỳ, không cho ăn cơm.” Tả Thiếu Dương nhịn cười, nghiêm mặt nói:

Chu chưởng quầy cười hô hố:” Tang gia bà nương thì miễn cái hình phạt đánh đít đi, còn Tam nha đầu và Tang gia tức phụ có thể tăng cường phạt.”

“ Ngươi không nói mấy lời dâm uế thì chết à?” Chúc Dược Quỹ ở bên cạnh nhăn mặt:

Hoàng Cầm và Tiểu Muội mặt đều đỏ dừ, song có điều cũng biết lão già này lâu rồi, không thèm để ý, mặc ông ta tự phun phân là tốt nhất.

Tang mẫu mắt đảo một vòng, chợt cười nói:” Được, chủ bao ăn, làm gì có chuyện cho hỏa kế kén chọn chứ, đưa gạo đây, lập văn ước luôn.”

“ À, bà nương này đổi thái độ là lại nghĩ ra thủ đoạn gì đó rồi đấy.” Chúc Dược Quỹ khéo nhắc Tả Thiếu Dương: “ Bà ta đợi giá lương thực tăng thêm, bán đi chuộc lại đấy, vừa có lương thực lại vừa giữ được quán trà.”

Tang mẫu bị Chúc Dược Quỹ phá đám, tức giận rống lên muốn át lời ông ta:" Chúc lão đầu, liên quan gì tới ông mà ông đánh rắm ở đây?"

Chu chưởng quầy phẩy tay trước mũi:" Đúng là có người đang đánh rắm, thối thật."

Tả Thiếu Dương cũng phần nào đoán ra, giá lương thực sẽ còn tăng, đợi tới lúc đó Tang mẫu có thể lấy một phần đem đi bán, kiếm lấy trăm lượng không thành vấn đề, dư sức chuộc lại quán trà. Cách này nghe có vẻ khôn ngoan, song thực sự là ngu xuẩn, không khác gì uống thuốc độc giải khát, chỉ tự hại mình thôi, hợp với tính cách mưu mô lại tưởng mình tài giỏi của Tang mẫu:” Lão bá cháu biết, đừng lo. Các người đem phòng khế ra đây, viết giấy nợ.”

Tang mẫu hung hăng nói:” Đem lương thực ra đây xem đã.”

Miêu Bội Lan được Tả Thiếu Dương ra hiệu, liền bỏ cái gùi xuống đất, vén vải, mở túi bột mì ra.

Tang mẫu hai mắt sáng rực, nhào bổ tới như sói đói, đưa tay vốc một nắm hết nhìn lại ngửi, còn xục tay xuống tận đáy bao lấy ra xem, xác nhận hoàn toàn là bột mì thì muốn giật lấy ôm vào lòng, song đến nam nhân trưởng thành còn khó đọ được sức với Miêu Bội Lan, huống hồ một lão bà như bà ta, thử mấy lần không xong, mới cười giả lả:” Oa Tử, còn ngồi chết dí ở đó làm gì, lấy giấy bút đi.”

Tả Thiếu Dương xem kỹ càng, quả nhiên là phòng khế của quán trà Thanh Hương, Tang phụ viết văn khế chuyển nhượng và giấy nợ 35 quan tiền đưa Tả Thiếu Dương xem. Y sửa lại vài chỗ, bắt ông ta chép ra mấy bản, sau đó hai bên cùng ấn tay, Chúc Dược Quỹ là người làm chứng.

Xong xuôi, Tả Thiếu Dương mới thu khế ước nhà, giấy nợ, giấy chuyển nhượng lại, gật đầu với Miêu Bội Lan để nàng buông tay.

Tang Mẫu lập tức hớn hở ôm lấy bao gạo về phòng cất, không lâu sau đi ra cười lớn, có vẻ khoái chí lắm:” Tiểu lang trung, chớ có quên, từ nay trở đi cậu bao ăn cả nhà ta đấy.”

Giọng điệu bà ta rõ ràng cho rằng Tả Thiếu Dương đã sập bẫy mình, Chúc Dược Quỹ không xen vào nữa, thong thả uống trà xem Tả Thiếu Dương xử lý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận