Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 278: Va chạm ở nơi phát cháo. (1)

Tả Quý mắt tựa có tựa không liếc về phía Miêu mẫu, hời hợt nói một câu: “ Nhà ta hết chỗ rồi, nếu không con bảo phải bố trí chỗ ở ra làm sao?”

Coi như cha đủ tàn nhẫn, đánh thẳng vào điểm yếu của mình, Tả Thiếu Dương nói sao được nữa:” Tốt, chỉ cần Chỉ Nhi không có vấn đề thì con cũng không có vấn đề.”

“ Chỉ Nhi xin nghe theo sự sắp xếp của lão gia.” Bạch Chỉ Hàn nhỏ giọng đáp, lại khó nhọc vác cái bọc to tướng lên, Miêu Bội Lan muốn tới giúp, nàng dứt khoát không chịu:

Đang nói chuyện thì lại có mấy người bệnh tới, một nhóm tới mười mấy người, gần đây hay có chuyện thế này, đều là người bệnh chữa bỏng và gãy xương giới thiệu, thoáng cái đại sảnh đã nhốn nháo.

Những người này có đủ cả nam lẫn nữ, một số nam tử trẻ nhìn thấy Bạch Chỉ Hàn, mày như lá liễu, mắt tựa sao đêm, mặt hoa da phấn, môi đỏ mọng, da như mỡ đông, một thân váy dài trắng muốn phủ lên vóc dáng yêu kiều mềm mại, đôi mắt mang chút u buồn xa xăm, nhu tình vô tận, ai nấy nhìn tới không rời mắt ra nổi.

Người nhiều tuổi hơn có chút định lực, song cũng phải nhìn mấy lượt, tự thấy nhìn khuê nữ nhà người ta như vậy là không thích hợp, mặt đỏ lên, vờ nói chuyện di chuyển chú ý. Tiểu tức phụ trẻ vừa hâm mộ vừa đố kỵ, lão phụ nhân thì bĩu muôi làu bàu :" Thời còn trẻ, lão thân đây xinh đẹp hơn ..."

Tả Thiếu Dương khám bệnh, Bạch Chỉ Hàn hiện giờ thân phận là dược đồng, rất tự giác theo bên cạnh y, người bệnh đầu tiên là thanh niên mới mười lăm mười sáu, rõ ràng định lực quá kém, tuy không nhìn Bạch Chỉ Hàn chằm chằm, sau rõ ràng hồn vía bị nàng bắt mất một nửa rồi, nói chuyện cũng thành lú lẫn, hỏi cái nọ đáp cái kia, lẫn lội đầu đuôi.

Thế này còn làm sao mà khám bệnh được nữa, cái trò nô tỳ này biết ngay là rất phiền phức mà, song Tả Thiếu Dương hơi hối hận khi đó phát hiện ra không nên nổi tính ương bướng, dứt khoát từ chối mới đúng, giờ đành khắc phục thôi chứ sao:” Này, cô có nam trang không, thay đi.”

“ Vâng, thiếu gia.” Thời Đường rất thịnh hành chuyện ăn mặc kiểu người Hồ, nữ nhân mặc nam trang khá phổ biến, như Miêu Bội Lan đi lấy củi đều mặc nam trang, Bạch Chỉ Hàn tất nhiên cũng có, nhún người thi lễ, về phòng bào chế thuốc, cài cửa lại.

Chẳng mấy chốc cửa phòng mở ra, Bạch Chỉ Hàn xuất hiện, mọi người càng sáng mắt, ngay cả hơi thở cũng như muốn ngừng lại.

Chỉ thấy nàng đội một cái mũ lông thỏ xám trên đầu, mãi tóc dài đen nhánh đã cuốn hết lên cho vào trong mũ, một thân bào sam ống tay hẹp, dài tới đầu gối, eo buộc một cái đai, làm vóc dáng thiếu nữ càng thêm nổi bật. Mày chẳng vẽ mà lớn, môi chẳng to mà đỏ, tuy mặc nam trang, nhưng không giảm đi chút phong tình mỹ nữ nào, càng thêm phần tuấn tụ đẹp tới ma mị.

Tả Thiếu Dương cũng ngây ra nhìn, cảm giác tim lạc nhịp, không ngờ rằng Bạch Chỉ Hàn mặc nam trang càng tuấn mỹ, tới cả y thường ngày cực kỳ tự hào về vẻ bề ngoài của mình lúc này cũng thua sút mấy phần, nha đầu này không biết có phải là sinh ra để đối đầu với mình không:” Thôi thôi, cô không cần giúp ta nữa, cô quá xinh đẹp, ăn mặc thế này càng làm người ta tơ tưởng linh tinh.”

Khuôn mặt sương tuyết của Bạch Chỉ Hàn thoáng hồng, cúi đầu xuống, hàng mi dày nhíu lại, xoay người đi vào trong bếp.

Một lúc sau nàng đi ra, vốn làn da trắng nõn nà biến thành nhem nhuốc bẩn thỉu, làm mọi người giật nảy mình, khi nàng tới gần mọi người mới nhìn ra, thì ra trên mặt, tay của mỹ nữ tuyệt sắc này đều bôi nhọ nồi, đưa mặt nhìn nhau xong lại nhìn Tả Thiếu Dương. Vì Mọi người không rõ lúc nãy y nói gì với nàng, nhưng đều đổ tội cho y, không biết thương hương tiếc ngọc, một đại mỹ nữ như vậy vì y mà biến thành xấu xí, uổng phí của trời.

Tả Thiếu Dương cũng rất bất ngờ, không nghĩ rằng Bạch Chỉ Hàn lại làm triệt để như thế, hoàn toàn không giống sang nhà mình làm đại tiểu thư, ít nhất điểm này đáng phục, nên đối diện với những ánh mắt trách móc kia cũng không giận lây nàng. Có điều không được lộ ra chút mềm lòng nào, cái mưu đồ "lửa gần rơm" ấy, y không nhìn thấu mới lạ, đợi mà xem bên nào phải đầu hàng trước, nghĩ thế chuyên tâm chữa bệnh.

Những người bị thương này đều đi khám ở nơi khác rồi, có điều vết thương vẫn đau, thậm chí nặng hơn, nghe người bệnh khác kể liền tới Quý Chi Đường nhờ xem xét, người có tiền trả tiền, người không có tiền lấy đồ vật để trả. Người nhà cháy hết, chẳng còn gì cả, đành khất nợ, Tả Quý cũng không đuổi đi, trị bệnh hết khả năng mới thôi.

Mười mấy người bệnh tới khám, đủ hai cha con họ bận tối mắt, may lần này không chỉ có Miêu Bội Lan mà còn có cả Bạch Chỉ Hàn giúp mới chiếu cố hết được. Miêu Bội Lan hôm nay tâm trạng không tốt, thi thoảng gọi tới mấy lần mới nhận ra, khi không sai bảo làm gì thì đứng ngây ra đó, chẳng biết suy nghĩ gì.

Bận rộn tới cả chiều, tới cơm trưa cũng quên ăn luôn mới xử lý xong người bệnh tiễn họ về, vừa thở một hơi, Tả Quý định bảo Lương thị hâm lại bánh bao lại có tiếng ồn ào, mấy nam nữ máu me thương tích, đi đầu là trung niên nam tử áo gấm, máu tươi chảy ròng ròng từ trán xuống, người thì bị gãy răng, người thì tay trật khớp cứ la vang trời. Một lão phụ được người ta cõng tới, người gầy nhỏ, mặt thì sưng húp như đầu heo.

Ngoài mưa tuyết mỗi lúc một lớn, mấy người này chẳng có gì che chắn, người ướt sượt, run cầm cập.

Lương thị bê một cái chậu ra đại đường, đốt lửa cho bọn họ sưởi, Tả Quý vừa sơ cứu cầm máu cho họ, vừa hỏi:” Mọi người làm sao thế? Đi đánh nhau à?”

Trung niên nam tử vỡ đầu không phải ai xa lạ, chính là Phó Đại Công, chưởng quầy hiệu tơ lụa Phó Ký, hắn coi như cũng là chỗ quen biết Tả gia, nên căm tức kể:” Bị quan binh đánh đấy.”

Tả Thiếu Dương thất kinh:” Hả? Vì sao quan binh lại đánh mọi người.”

“ Hôm nay Dư Ký ngọc khí hành mở lều phát cháo cứu tế nạn dân, chúng tôi đi xếp hàng, kết quả là bị mấy nạn dân chen ngang, chúng tôi phản đối, thế là tranh cãi đùn đẩy nhau. Quan binh ở bên duy trì trật tự chẳng hỏi ai đúng ai sai, lấy gậy đánh đập, rất nhiều người bị thương. Tới đây băng bó xong còn đi xếp hàng tiếp.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận