Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 344: Khéo lời tặng lương thực.

Tả Thiếu Dương bị thương ở chân, không giúp đỡ được, Tả Quý treo biển đóng cửa Quý Chi Đường, cửa đóng chặt, cài then chắc chắn, ông còn cẩn thận đợi thêm một lúc, thấy không ai hỏi han gì mới tự xuống hầm lấy lương thực, Lương thị ở trên đón, tim đập thình thịch không yên. Tổng cộng phu thê bọn họ lấy ra mười một đấu lương, cân lên rồi phân chia mang vào phòng bào chế thuốc, năm đấu cho Cù gia, sáu đấu cho Miêu gia, đúng chỉ tiêu giới hạn của quan quân.

Làm xong xuôi, Tả Quý bảo Bạch Chỉ Hàn mời Cù lão thái thái, Cù phu nhân, còn Lương thị đi mời Miêu mẫu và Miêu Bội Lan, dặn dò cẩn thận đừng để gây chú ý. Thực ra cũng không lo lắm, ngoài kia đang đốt pháo nhảy nhót reo hò kia kìa, làm gì ai để ý nhiều. Khi tất cả mọi người tới nơi, thấy Quý Chi Đường cửa đóng then cài, bọn họ đều đi cửa sau mà vào nhà không rõ xảy ra chuyện gì. Đến lúc được dẫn vào phòng bào chế thuốc nhìn thấy lương thực chất đống ở mặt đất đều mừng rỡ xen lẫn nghi hoặc.

“ Chuyện cấp bách, lão hủ nói ngắn gọn.” Tả Quý hắng giọng nói:” Trung Nhi nhà lão hủ thời gian trước bán thuốc được ít tiền, đem đi mua lương thực, cho nên lương thực trong nhà cũng dư dả. Vừa rồi quan quân thông báo mọi người đều đã nghe, mỗi người chỉ được sở hữu một đấu lương thực, số dư phải bán cho quan quân, nếu không sẽ bị xử tử. Nhà ta hơi dư lương thực một chút, cho nên bán cho mọi người, còn về giá cả tính 200 đồng là được, dù sao bán cho quan binh cũng là giá này.”

Miêu mẫu là phụ nữ nông thôn hiểu biết ít, suy nghĩ cũng đơn giản, nghe vậy thì mừng quá nỗi:” Tả lang trung, ngài thật phúc đức, may quá, may quá, nghe thương binh nói với nhau, chuyến này phải đánh tới mấy tháng mà thiếp thân lo quá trời, lương thực thì mỗi ngày một tăng giá, phải sống làm sao, ngài đúng là có tấm lòng bồ tát ... Chỉ là, chỉ là trong nhà cũng không có tiền, không biết có được nợ không, Phàn đội chính bảo đại nha đầu giết địch lập công thế nào cũng được thưởng, tới mấy quan tiền cơ, thế nào cũng đủ ..”

Miêu Bội Lan khẽ giật áo mẹ mình:” Mẹ, nhà Tả đại ca có được số lương thực này không dễ dàng, nếu mua phải mua đúng giá.”

“ Cơ mà, nhà ta làm sao đủ tiền.” Toàn bộ Miêu gia đều dựa vào đại khuê nữ, Miêu mẫu chân tàn tật không làm được mấy, nên quen nghe theo nàng:

Lương thị vội mắng Miêu Bội Lan:" Cái đứa bé này, bán giá thấp cho cháu mà cháu không cần, muốn trơ mắt nhìn mẹ với đệ muội đói à?"

Miêu Bội Lan mặt mày ảm đạm, đầu cúi thấp vẫn lắc đầu, Miêu mẫu sốt ruột, nhưng nàng nhát, không dám nói nhiều.

Phản ứng của Miêu Bội Lan làm Tả Quý phải nhìn cô nương bán củi này với đôi mắt khác, có cốt khí, ông thích người như vậy, dù có nghèo đói cũng phải sống cho đàng hoàng:" Vừa rồi ta chưa nói rõ, sáu đấu gạo này tính ra cũng là cháu xứng đáng được ... Để ta nói cháu xem có đúng không nhé, mẹ cháu giúp ta chiếu cố thương bệnh binh, quét dọn vệ sinh, giặt giũ làm cơm. Mấy đứa đệ muội cháu tuy còn nhỏ, việc lặt vặt chạy ra chạy vào cũng phụ giúp không ít. Còn cháu càng là người làm việc chính trong nhà này, phu thê ta chì già cả yếu ớt, Trung Nhi thì không quen việc nặng, đều là cháu chạy ra chạy vào lo liệu cáng đáng, trong nhà mọi thứ xuôn xẻ như vậy."

" Ta nghe Chỉ Nhi kể rồi, Trung Nhi đi cứu chữa thương binh, cháu ở bên bảo vệ, không ít lần cứu nó thoát khỏi nguy hiểm. Tính ra cháu là ân nhân của nhà ta. Thế nên bất kể nói là trả công hay trả lương, cháu đều xứng đáng nhận số lương thực này."

Miêu Bội Lan không ngờ Tả Quý nói ra những lời tán thưởng nàng như vậy, nàng trước giờ luôn có chút e sợ ông, rất ít tiếp xúc:" Cháu, cháu ... Đều là việc cháu nên làm mà, huống hồ cả nhà cháu được cho ăn ở, lúc thế này, đi đâu cũng không tìm được công việc như thế ..."

Nàng thường xuyên theo Tả Thiếu Dương ra ngoài, biết rất rõ bây giờ dù chỉ là một hạt gạo thôi cũng quý thế nào, sáu đấu gạo tính rẻ cũng là 100 quan, thậm chí giờ mang 100 quan ra cũng chẳng ai bán. Nhà bọn họ không ăn không uống cả đời cũng chẳng kiếm được nhiều tiền như vậy mà trả. Nàng muốn số gạo đó, không muốn mẹ và đám đệ muội bị đói, nhưng nàng không cách nào thuyết phục bản thân nhận được, trong lòng hết sức dằn vặt.

Tả Thiếu Dương chống quái trượng đứng lên, đi tới nắm tay Miêu Bội Lan, nàng giật mình rụt lại, nhưng y chuẩn bị trước rồi, vẫn nắm lấy:" Lan Nhi, tối qua không có muội liều mạng cứu ta trên triền dốc, hôm nay ta còn ở đây không?"

Miêu Bội Lan nhớ tới nhu tình giữa lúc bóng đao ánh kiếm đó, hoảng loạn cúi đầu.

Tả Thiếu Dương lại nói:" Còn nhớ muội hát gì không, ta thì ghi nhớ từng câu từng chữ, muội hát, sinh sinh tử tử không chia lìa, nếu muội chết đói thì ta phải làm sao?"

Miêu Bội Lan không ngờ Tả Thiếu Dương nói ra câu đó, cứ như bị điểm huyệt, toàn thân không nhúc nhích nổi, gương mặt ngăm đen đỏ như than, đầu cúi càng thấp.

Nha đầu này ương thật đấy, giống Răng Thỏ, Tả Thiếu Dương chợt nghĩ, nếu là Tiểu Muội thì mình nói sao đã nghe nấy:” Bội Lan, muội quên mất kế hoạch của ta rồi sao, dẹp loạn xong ta còn trông đợi vào muội để giúp ta làm ruộng, muội cũng đã hứa rồi, bây giờ không muốn nhận số gạo này, có phải là sợ khổ nên quịt phải không?”

Chiêu khích tướng rất hữu dụng, Miêu Bội Lan làm sao để người ta nói mình sợ khổ sợ mệt:” Muội không có ý đó. Nhưng bây giờ giá lương thực như thế ...”

“ Vậy cứ tính là muội nợ ta đi.” Tả Thiếu Dương chỉ chỉ vào môi mình, nói thật nhỏ chỉ để hai người nghe:” Dùng cả đời này trả nợ là được …”

Miêu Bội Lan hết hồn, chỉ sợ Tả Thiếu Dương nói điều gì không nên, vội nhún éo thi lễ:” Bội Lan đa tạ lão gia, lão thái thái.”

" Ừ, không cần khách khí, tương lai ruộng trong nhà còn trông cô nương giúp đỡ." Tả Quý không bận tâm hai người đầu mày cuối với nhau, thái độ của ông ở chuyện hôn nhân của nhi tử không đổi, không liên quan chuyện ông thích hay ghét Miêu Bội Lan hết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận