Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 203: Nhân sâm trăm năm. (1)

Nghê Nhị chữa bệnh cho Tùy mẫu, vì tham công ghen tị muốn ganh đua với Tả Thiếu Dương nên dùng quá liều lượng gây chết người, công bằng mà nói, ông ta không cố ý hại Tùy mẫu, chẳng qua ông ta không biết rằng thuốc do Chúc Dược Quỹ uống là thuốc mới, cho nên mới làm Tùy mẫu trúng độc mà chết, Tùy mẫu chết thực sự là do ông ta.

Nghê đại phu thấy đệ đệ bị đánh tàn tật, nước mắt lã chã, trong lòng hiểu rõ Tùy chưởng quầy mua chuộc sai dịch để trả thù đệ đệ mình, nhưng trong quá trình hành hình phạm nhân thường xảy ra chuyện tàn phế, căn bản không thể tìm ai mà lý luận, bi phẫn nhìn về phía Tùy gia, song nào thấy bóng dáng Tùy chưởng quầy đâu nữa.

Nghê mẫu ở xa, nghe tiếng nhi tử kêu thảm, đau lòng không thôi, vừa dừng gậy là phái quản gia tới xem, nghe quản gia về bẩm báo Nghê Nhị không lo tới tính mạng, song hai chân e khó giữ. Nghê mẫu nước mắt tuôn rơi, chỉ biết tự an ủi, mạng giữ được là may mắn trong bất hạnh rồi, hai chân bị gãy cho nó khỏi ra ngoài gây thị phi, nói không chừng là chuyện tốt.

Cho nên Nghê mẫu mau chóng thu nước mắt lại, bà góa chồng từ sớm, hai tay nuôi dậy con nên người thế này không phải người phụ nữ tầm thường, đưa mắt nhìn quanh thấy Tả Quý, Hồi Hương, Hầu Phổ chỉ nhìn lướt qua, tìm thấy Lương thị rụt rè tránh ở trong đám đông xa xa thì bảo nha hoàn thiếp thân mời Lương thị tới.

Lát sau Lương thị có chút sợ hãi đi tới, hiển nhiên là không muốn tới, chỉ là nha hoàn kia biết lão thái thái có chuyện trọng yếu, lại rất dẻo miệng, Lương thị mềm lòng, không chịu nổi người ta nài nỉ, thấy kiệu Nghê mẫu ở chỗ khuất nên gật đầu.

“ Lão thái thái có chuyện gì sao?”

Nghê mẫu vén rèm lên, nghiêng người nhường chỗ:” Tả phu nhân lên kiệu đi, chúng ta nói chuyện.”

Lương nhìn về phía trượng phu, thấy ông đang cùng nhi tử nói chuyện, cả hai đều không phát hiện ra mình ở bên này, vén váy lên kiệu.

Nghê mẫu hạ rèm xuống, cẩn thận sai kiệu phu đi tới một góc phố vắng người, lúc này tuyệt đại đa số mọi người còn đang nhìn cả về sân trước nha môn, người Nghê gia đang bận rộn chạy qua chạy lại làm giường mêm để đưa Nghê Nhị về nên không chú ý tới một cái kiệu rời đi.

Kiệu dừng lại, kiệu phu rất biết ý tự giác đứng sang một bên vừa để canh gác vừa để ở bên trong thoải mái nói chuyện.

Nghê mẫu thu lại đau thương trong lòng, cố gắng mỉm cười thân thiện:” Tả phu nhân, đại lang nhà phu nhân chưa thành thân phải không?”

“ À, cái này, đúng là chưa ...” Lương thị cười ngượng, nhi tử tuổi này mà chưa thành gia thất là lỗi của phụ mẫu, áp lực của bà rất lớn:

“ Mấy hôm nay lão thân quan sát, đại lang nhà phu nhân tướng mạo khỏi phải nói, thực sự là vạn dặm mới có một, con người cũng nhiệt tình lương thiện, đặc biệt là y thuật, nhi tử lão thân coi như là đại phu có chút danh tiếng ở Hợp Châu này, xưa nay không coi lang trung khác vào đâu, nhưng lần này khen đại lang không ngớt miệng, nói rằng từ nay không dám nhận là y thuật số một Hợp Châu này nữa.” Nghê mẫu nhè nhẹ vỗ tay Lương thị nói:

Nghe người ta khen nhi tử, Lương thị như nở hoa trong lòng:” Lão thái thái quá khen, đại lang nhà ta đúng là thành thật, lại tốt bụng, hàng xóm láng giềng ai cũng khen hết.”

“ Đúng thế đấy, lão thân nhìn mà hài lòng vô cùng, đáng tiếc, lão thân chỉ có hai đứa nhi tử không ra gì, tới tuổi này còn làm lão thân nhọc lòng, tôn nữ lại quá nhỏ, nếu không đã tới nhà kết thân rồi.” Nghê mẫu tiếc nuối thở dài:

“ Vâng, tiếc là đại lang không có phúc ấy.” Lương thị hồi hộp suy đoán, chẳng lẽ Nghê mẫu định giúp mai mối cho nhi tử mình, nếu Nghê mẫu làm mai, hẳn là không tệ:

“ Tuy không thể kết thành thông gia, nhưng lão thân thực sự thích đứa bé này, cho nên muốn nói với phu nhân vài câu trong lòng, nhắc nhở một chút. Tức phụ nhà phu nhân phải tuyển cho thật kỹ, đừng quá qua loa mà ủy khuất đại lang. Không nhưng nhân phẩm bề ngoài tốt, đoan trang hiền huệ, tam tòng tứ đức, còn một chuyện không thể xem nhẹ, tính ra còn quan trọng hơn mấy điều trên nữa.” Nghê mẫu nói hết sức chân thành:

Lương thị vội hỏi:” Là gì?”

“ Môn đăng hộ đối.” Nghê mẫu đưa tay ra nắm lấy tay Lương thị, vỗ nhè nhẹ:” Lão thân biết, Tả gia không phải nhà tầm thường, là dòng dõi thư hương, có thân phận địa vị, chọn tức phụ tuy không cần nhà đại phú đại quý, cũng không thể kiếm thôn cô sơn dã được, phải không?”

Câu này nói trúng nỗi lòng Lương thị rồi, Tả Quý luôn tự xưng quan hoạn thế gia, dòng dõi thư hương, mà họ chỉ có độc nhất một nhi tử, phải kế thừa hương hỏa của Tả gia, cho nên yêu cầu nhi tức phụ cực cao. Nhưng gia cảnh bây giờ của Tả gia quá tệ, cao không với tới, thấp lại không chịu, nhìn nhi tử tuổi ngày một lớn, mà nhi tức phụ chẳng thấy đâu, đôi khi nóng lòng tới miệng cũng mọc nhọt, có điều nhà quá nghèo đừng nói khuê nữ vọng tộc, dù là nữ nhi nhà dư dả cũng chẳng cưới nổi, giống Tang gia kia vậy.

Lương thị thầm thở dài trong lòng, âu sầu thể hiện ra ngoài mặt.

Nghê mẫu lấy ra một cái hộp son dài, đặt vào tay Lương thị:” Lão thân vốn có ý giúp đại lang xem xét nhân duyên tốt, lại sợ già rồi mắt kém nhìn không chuẩn, đại lang không thích, cho nên tự phu nhân vất vả tìm kiếm thôi. Lão thân chỉ có chút này, nếu nhìn trung cô nương nhà nào đủ tiểu chuẩn, trong tay nhất thời không dư dả, có thể bán đi, đón nhi tức phụ xứng tâm như ý về.”

Lương thị hốt hoảng đẩy ra:” Không được, lão gia nhà ta nói …”

Nghê mẫu nói tình nói lý:” Phu nhân nể mặt thu lại đi, đại lang giúp con ta làm chứng, cứu nó một mạng, nửa đời sau ta mới có chỗ dựa vào, lòng cảm kích không thôi, cả ngày nghĩ phải báo đáp ra sao ân tình này, nếu không lòng không yên được. Nhưng lão gia nhà phu nhân không nhận lễ, nên ta mới tìm phu nhân, vì chúng ta đều cùng là mẹ, năm xưa lão thân từng vì hôn sự của nhi tử mà lo lắng, nên biết nỗi khổ trong đó mà nam nhân ưa thể diện không biết. Đại lang là đứa bé tốt như thế, phải có được nhi tức phụ xứng đáng mới được, cũng không uổng công phu nhân nuôi nấng chăm bẵm.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận