Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 418: Người chết sống lại. (1)

Thúy Nương lúc này mới như mất hết sức lực, người nhũn ra, phải vịn vào bàn cúng miễn cưỡng giữ cơ thể không ngã, chối cãi là vô nghĩa:” Đúng là ta giết bốn người họ, nhưng công tử sai ở chỗ không phải ta bắt được quả tang Bá Đào giết Liễu Thiện đại sư, ông ta đã chết từ trước rồi.”

Tả Thiếu Dương hỏi:” Vậy làm sao cô thuyết phục được Bá Đào giúp cô giết thiếu phụ kia?”

“ Cũng không phải hắn giết, ta giả vờ rủ hắn tới phòng thiếu phụ đó xin lỗi, ta vào rồi liền giữ cửa để hắn vào, thiếu phụ đó chỉ biết khóc mãi, ta thì thầm bảo hắn, giờ trượng phu cô ta đã chết, chỉ cần có được thân thể của cô ta, sợ gì cô ta không nghe, còn bảo nếu hắn làm được, ta cũng tham gia với bọn họ. Thế là tên háo sắc đó nhào tới, ta giúp hắn giữ thiếu phụ đó, cô ta dãy dụa nhưng sợ không dám la hét, ta cố ý làm đổ đèn, phòng rất tối, ta thừa cơ siết cổ cô ta. Bá Đào không biết gì, khi cô ta nằm im rồi lại tưởng là cô ta chịu ưng thuận, nhân lúc hắn không phòng bị dùng mũi tên chuẩn bị sẵn đâm chết hắn, sau đó kéo thi thể thiếu phụ lên xà nhà, còn xác tên Bá Đào đó thì lôi ra sân.”

“ Vậy ai giết đại sư?”

“ Ta không biết, nhưng chắc chắn không phải Bá Đào vì hắn chết rồi, có thể là lão giả kia.”

“ Ừm ... Hẳn là thế, giờ lão ta đã đền tội, coi như báo ứng.” Tả Thiếu Dương đứng dậy:” Mọi chuyện đã rõ ràng, giờ giúp ta làm việc thôi.”

Thúy Nương cười cay đắng:” Công tử mới thực sự là cao thủ, ta mạo hiểm bày mưu tính kế, vất vả cả đêm cuối cùng thành vô nghĩa, người hưởng lợi là công tử.”

“ Nhiều lời, theo ta xuống hầm.” Tả Thiếu Dương lấy ra một xâu chìa khóa:” Đây là chìa khóa ta lấy trên người đại sư, nhưng đại sư nói cái hầm đó do cao thủ cơ quan làm ra, ta không thông thạo, chẳng may đụng vào cơ quan thì nguy, thế nên cần một người đi trước dò đường.”

“ Công tử đã hứa không giết nô gia mà.”

“ Ta không giết cô, nhưng nếu cô bị cơ quan trong đó giết thì do mệnh cô không tốt thôi, có điều cô giết tới bồn người, có chết cũng đáng. Nếu như cơ quan đúng là bị đại sư đóng rồi, thì cô may.”

Thúy Nương biết với kẻ tàn độc này thì không thương lượng được, chỉ còn biết dựa vào vận may:” Nhưng chân nô gia bị thương rồi.”

Tả Thiếu Dương vung đao chặt bàn cúng lấy hai miếng gỗ, nắn qua loa lại xương cho ả rồi nẹp vào, ném cho ả chìa khóa:” Đi thôi.”

Tay cầm đầu giây đã thòng vào cổ Thúy Nương giật một cái.

Thúy Nương nén đau tập tễnh đi vào thiện phòng, mở cửa hầm, tay cầm quải trượng, dò dẫm từng bước đi vào, tốn rất nhiều thời gian mới xuống được hầm.

Tả Thiếu Dương giữ đầu dây ở ngoài không vào, thấy ả bình an vào được hầm cũng thở phào, ra lệnh:” Mở rương ra.”

Thúy Nương lấy chìa khóa mở rương, tách một cái, khóa đồng rơi xuống, ả hồi hộp nâng nắp lên, nhìn một cái, tức thì hóa đá, ngay lập tức ngửa mặt cười, cười tới nước mắt cũng chảy ra.

“ Này, cười cái gì thế?” Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:

Thúy Nương quay đầu lại cười nhạo:” Muốn biết sao không vào mà xem, ta đã thăm dò cơ quan rồi, không có đâu.”

Tiếp đó nghĩ tới cái gì, Thúy Nương lại lê cái chân gãy tới bao lương thực, xé mạnh, nghe thấy tiếng rào rào, ả lại cười lớn, cười gập cả lưng.

Đường đi khá hẹp lại dốc xuống, Tả Thiếu Dương ở ngoài không nhìn thấy gì nên không biết vì sao ả cười, gọi:” Đủ rồi, mang rương ra đây.”

“ Chân ta bị thương, không kéo được.”

“ Vậy lấy đồ trong rương ra.”

“ Ngươi muốn xem à? Được, ta cho người xem.” Thúy Nương vẫn cười, khom lưng ôm một cái bọc trong rương, vừa kéo lên thì phụt phụt phụt, không kịp kêu tiếng nào, đổ gục xuống đất, nằm im không nhúc nhích:

Một vũng máu lớn từ từ xuất hiện bên thi thể ả.

Tả Thiếu Dương gọi lớn mấy lần, không có lời đáp lại, nắm chặt dây thừng trong tay, kéo Thúy Nương ra, lật người lại xem, đầu, ngực cắm mấy mũi cương châm, đã tuyệt khí mà chết, tay vẫn nắm chặt, là mấy bộ quần áo cũ, loại người thế này chết đi, y nửa giây áy náy cũng không có.

Nghi hoặc cầm mấy bộ y phục lên xem, không hiểu gì cả, bỏ dây thừng, thắp đèn lồng trong phòng, cẩn thận đi tới bên cái rương, buộc dây thừng vào đó, sau đó kéo dần ra ngoài.

Cứ tưởng là phải nặng lắm, khi kéo mới biết chẳng hề tốn công sức gì.

Tả Thiếu Dương nhìn vào, chỉ có một đống quần áo cũ và tạp vật, lấy gậy khua bên trong, đến một đồng xu cũng không có, chửi um lên:” Con bà nó, lão trọc già này lừa chúng ta, cái gì mà tiền xây chùa, có xây cái nhà xí cũng không đủ, phải đi xem xem lương thực thế nào, đừng con bà nó là giả nốt đấy.”

Đi vào hầm, nhìn thấy ngay cái bao gạo mà Thúy Nương xé ra, nào đâu phải là gạo, chỉ có cát.

Tả Thiếu Dương điên cuồng gào thét vung đao chém loạn xạ vào đống bao tải, toàn cát là cát, chẳng có lấy một hạt gạo.

Xông tới hai cái chum, xọc tay vào đó, chỉ có bên trên là gạo và bột mì còn dưới là cát.

“ Con lừa trọc khốn nạn, thì ra lừa cho chúng ta giết lẫn nhau, hại lão tử giết cả muội muội rồi, con bà nó chứ.” Vừa chửi Tả thiếu Dương vừa đi ra đại điện, lẩm bẩm:” Giờ thì toi rồi, tiền bạc là giả, lương thực cũng chả có, một mình mình sống thế nào ở chốn khỉ ho cò gáy này đây? Lão trọc ...”

Vừa mới chửi tới đó thì dừng lại, vì trước đại điện có một lão giả gầy gò mặt vô bi vô hỉ, chính là Liễu Thiện đại sư đã bị đã bị đập nát đầu, vẫn là vóc người hơi lom khom, khuôn mặt chằng chịu nếp nhăn cùng bộ tăng bào giặt tới bạc phếch, không có gì thay đổi.

Tả Thiếu Dương sững sờ, lắp ba lắp bắp:” Đại sư ... Ông chưa chết à?”

“ Chưa.” Liễu Thiện mỉm cười nhẹ, tận hưởng khuôn mặt kinh ngạc của Tả Thiếu Dương:

“ Vậy cái xác đó là ai?”

“ Là cỗ thi thể của người ngoại hình giống ta, chỉ mặc thêm tăng bào mà thôi, tiếp đó không cần giải thích chứ?”

“ Ra thế.” Tả Thiếu Dương mừng rỡ rất không thật:” Vì sao đại sư giả chết?”

“ Để làm rõ trong các ngươi ai là kẻ hung tàn độc ác nhất, giờ lão nạp đã có câu trả lời, chính là ngươi, ngươi bề ngoài tỏ ra hiền lành thật thà, nhưng bên trong trầm tĩnh tỉnh táo, tâm tư kín đáo, lại máu lạnh vô tình. Ngươi biết ai là hung thủ mà không lên tiếng, để kẻ đó giết từng người một, cuối cùng vì tham tiền tài, giết cả muội muội. Thiện tai, thiện tai.”

Tả Thiếu Dương mặt biến sắc:” Thì ra đại sư luôn ngầm theo dõi tất cả.”

Vừa nói vừa từ từ di chuyển ra cửa.

(*) Vụ này làm mình liên tưởng tới Chap 3 của Black Myth Wukong, Hoàng Mi lão phật hẳn cũng làm trò tương tự.
Bạn cần đăng nhập để bình luận