Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 382: Không bao giờ gặp lại.

Tạm thời tạo "công ăn việc làm" cho tiểu sư đệ xong, Tả Thiếu Dương đi bứt một cái râu sâm đưa cho Bạch Chỉ Hàn, củ sâm này lần trước y lấy ra nấu cháo thuốc, vì nó là sâu lâu năm, hiệu quả mạnh cho nên mỗi lần chỉ dùng một ít là đủ. Chẳng tiếc dùng thứ thuốc đắt tiền cứu cô bé chẳng thân quen gì, thuốc mà không dùng đúng lúc thì khác gì thứ vứt đi đâu.

Tả Thiếu Dương lại vào phòng ngồi xem mạch cho Thảo Nhi, nghĩ mãi không ra cách nào, ngẩng đầu lên thì thấy Miêu Bội Lan đang ngẩn người nhìn trần nhà, thuận miệng hỏi:” Bội Lan, sao thế?”

“ Không, không có gì.” Miêu Bội Lan không nhìn y:

Tả Thiếu Dương nhíu mày, nha đầu này không biết nói dối, vươn tay ra nắm lấy tay nàng, kéo tới gần, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn:” Không có gì sao lại ấp úng?”

“ Làm ... Làm gì có.” Miêu Bội Lan muốn thoát khỏi vòng tay của y, nhưng không dám dùng sức, sợ đụng phải vết thương.

Tả Thiếu Dương càng khẳng định có chuyện rồi, kéo mặt nàng tới nhìn, thấy khóe mắt hơi đỏ, hình như vừa mới khóc, đưa tay nhẹ nhàng vuốt má:” Lan Nhi, nói cho ta biết đã có chuyện gì?”

“ Không có mà.”

“ Đừng nói dối, muội vừa mới khóc xong, sao lại nói không có.”

Miêu Bội Lan ngẩng đầu lên nhìn y, hai cánh môi mím chặt, nước mắt lại trào ra, như đang cực kỳ ức chế bi thương trong lòng.

Tả Thiếu Dương đau lòng vô kể, đây là lần đầu tiên thấy Miêu Bội Lan khóc, ghé môi tới, dù nước mắt mằn mặn làm môi y xót thấu tim, vẫn hút hết:” Còn nhớ đêm hôm đó muội hát gì không, hai chúng ta sinh sinh tử tử không chia lìa! Có chuyện gì nhất định phải cho ta biết, không được giấu diếm đau lòng một mình, muội đau lòng thì ta cũng đau lòng.”

Miêu Bội Lan gật mạnh đầu, khịt mũi thu nước mắt lại:” Tả đại ca, lúc nãy muội đi tìm huynh nói chuyện Thảo Nhi, vô tình nghe thấy huynh nói chuyện trong đó, trong lòng huynh có muội là đủ rồi, bá phụ cho phép muội làm tiểu thiếp là muội đã rất thỏa mãn. Thật đó, muội chỉ cần được ở bên huynh thôi ...

Không ngờ nàng lại nghe thấy, Tả Thiếu Dương lòng kích động, siết chặt lấy nàng:” Lan Nhi, trong lòng ta chỉ có mình muội, ta không muốn tam thê tứ thiếp gì cả, chỉ muốn hai ta vui vẻ hạnh phúc sống bên nhau cả đời, ta sẽ thuyết phục cha mẹ ta, mai mối đem kiệu tới đón muội về đường đường chính chính.”

“ Không không!” Miêu Bội Lan lắc đầu quầy quậy, vươn hai tay kéo cổ Tả Thiếu Dương, áp mặt vào má y, lại lần nữa nước mắt giàn dụa:” Ca, phải nghe lời bá phụ bá mẫu, huynh phải cưới nguyên phối chính thê thích hợp, sau đó hãy nạp Lan Nhi làm thiếp, đây là quy củ ..”

“ Ta Không biết quy củ gì hết, ta không muốn cưới người khác.”

“ Không được.” Miêu Bội Lan đẩy mạnh y ra:” Nếu huynh vì muội mà khiến bá phụ tức giận, cắt đứt tình cha con, khiến ca mang tội bất hiếu thì cả đời này muội không thể vui vẻ được …”

Tả Thiếu Dương ngây người, đưa tay ra nắm tay Miêu Bội Lan, nhưng nàng cố ý né tránh:” Lan Nhi, đừng thế, chúng ta từ từ nghĩ cách được không, thế nào ta cũng thuyết phục …”

“ Không!” Miêu Bội Lan kiên định lắc đầu, nhìn thẳng vào y:” Nếu như huynh không đồng ý hoặc là vì chuyện này mà tranh chấp với bá phụ ... Vậy, muội chỉ còn cách bỏ đi, cả đời này này không gặp huynh nữa.”

Tả Thiếu Dương nghe Miêu Bội Lan sợ hãi muốn nhảy dựng lên, y không ngờ sự thể lại thành ra thế này, vốn nghĩ chỉ cần Miêu Bội Lan ở bên mình, y thế nào cũng nghĩ cách thuyết phục cha mẹ, nhưng Miêu Bội Lan bị tư tưởng phong kiến ước thúc, với nàng tình cảm là thứ xếp sau vô vàn bổn phận và trách nhiệm.

Hơn nữa nàng chỉ là thôn cô sơn dã, bản thân mang sự tự ti rất lớn, thế nên đối diện với Tả Quý, nàng một chút ý thức phản kháng cũng không có. Nếu vẫn là Quý Chi Đường trước kia ăn còn không đủ, nếu Tả Thiếu Dương là chàng trai chỉ có thể cho nàng cái bánh bao nóng, nàng không nghĩ nhiều. Nhưng bây giờ Tả Thiếu Dương ngày càng tỏ ra ưu tú, kiếm được nhiều tiền, thậm chí còn được Đại tướng quân phong thưởng, tiểu thư đại hộ cũng tới kết thân, nàng vẫn chỉ là thôn cô lóng ngóng tới bốc thuốc cũng chẳng biết, thấy mình không xứng với y nữa, tương lai Tả Thiếu Dương có tiền đồ lớn, nếu người ta mà biết thê tử y chỉ là nữ nhi nông hộ tầm thường, sẽ coi thường cười nhạo y.

“ Lan Nhi, nghe ta này ..”

Tả Thiếu Dương lần nữa muốn bắt lấy Miêu Bội Lan những không được, đứng xa xa nhìn y, biết nha đầu này rất quật cường, tính cách chân thật thẳng thắn, không biết mấy thủ đoạn lấy lui làm tiến đạt mục đích, đã nói thì đúng là suy nghĩ trong lòng, nói cả đời không gặp y nữa là sẽ làm được.

Tả Thiếu Dương xuống nước, dỗ dành:” Lan Nhi, ta nghe lời muội được chưa?”

Miêu Bội Lan cười trong nước mắt, đi tới nhón chân hôn lên cánh môi sưng vù của y, gật đầu.

Tả Thiếu Dương yêu thương đưa tay lau nước mắt cho nàng, xót xa nói:” Như thế thiệt thòi cho muội quá.”

“ Không, kiếp này được gặp huynh, được ở bên nhau là muội hạnh phúc rồi.”

“ Chả lẽ sau này ta có thê tử rồi, muội không ghen à?”

Tả Thiếu Dương nói câu này vốn cho rằng rất bình thường, cùng lắm chỉ là hơi khích nàng xen chút trêu đùa một chút, chẳng ngờ Miêu Bội Lan mặt trắng bệch, môi run run:” Ca, huynh nghĩ muội là thứ nữ nhân đó sao, cho dù sau này ca cưới thê tử, muội có buồn đôi chút, nhưng sao có thể ghen tuông, muội không biết chữ nghĩa cũng được dạy bảo về đạo nghĩa phu thê, thất xuất.”

“ Không không, ta chỉ nói đùa một chút, hoàn toàn không có ý đó.” Sao lại thế này, Tả Thiếu Dương cuống quít giải thích, y thấy Miêu Bội Lan quá nhạy cảm, không dám nói thêm điều gì nữa, dỗ dành hồi lâu Miêu Bội Lan mới chịu tin y, vừa lau nước mắt cho Miêu Bội Lan vừa nói:” Được rồi, bây giờ tạm không nói chuyện này nữa, Chỉ Nhi đã lấy được nhân sâm rồi, muội đem đi nghiền cho vào cháo để Thảo Nhi ăn, đứa bé này mệnh khổ chúng ta giúp được nên giúp. Rồi, ta phải ra ngoài có chút việc.”

“ Muội biết rồi, ngoài lạnh lắm, ca về sớm.”

“ Ừ, về sớm với muội.” Tả Thiếu Dương nói một câu khiến Miêu Bội Lan đỏ mặt, bẹo má nàng rồi chống quải trượng đi theo cửa sau đi ra ngõ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận