Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 598: Không cần ai giúp. (1)

Ngày hôm sau Tả Thiếu Dương mang tâm thái hoàn toàn mới đi làm, cưỡi ngựa ngâm nga tiểu khúc, còn có con thú nhỏ đứng trên vai, đầu quay đi quay lại, mắt đảo tròn, trong mắt Bi Vàng, ở Trường An này còn nhiều thứ mới mẻ lắm.

Lưu y chính luôn tới sớm nhất, nhìn về phía phòng khám của Tả Thiếu Dương, rèm kéo lên, nên biết y chưa tới. Mã y chính tới thứ hai, cũng đưa mắt nhìn về phía gian phòng kia, hừ một tiếng, đúng là không coi ai ra gì, hôm qua tới muộn nhất, hôm nay cũng thế, có điều cũng không cần tức làm gì. Nhìn tình hình hôm qua có thể thấy ở đây không ai ưa y hết, xem trong tình trạng bị cô lập đó, y chịu được bao lâu, biết thế này hôm qua chẳng cần phí công làm tiểu nhân, thành ra nông nỗi này, giờ má vẫn con đau.

Hôm nay Tả Thiếu Dương cố tình tới muộn, y vừa tới y quán một cái, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, y là đề tài bàn tán của bọn họ suốt hôm qua, thấy y đi làm còn mang theo một con sóc, mặt nghênh lên, giống tên hoàn khố vô lại hơn là giống quan viên, người có tuổi thì nhíu mày, người trẻ hơn thì có chút khâm phục, qua một ngày như thế mà không mất tinh thần, có bản lĩnh.

Tả Thiếu Dương chả thèm quan tâm người khác nghĩ gì, lớn tiếng sai hỏa kế mang bút tới, tất nhiên là cả giấy nữa, giấy phải là loại to nhất trong y quán, viết một tấm biển lớn : Y cử thám hoa, sở trường trị liệu trúng phong giá rẻ, phù nề, gãy sương, cùng các loại nghi nan tạp chứng.

Viết xong nghênh ngang dán ở khung cửa phòng chữa bệnh, bảo hỏa kế, nếu có người bị những bệnh trên thì dẫn thẳng vào phòng mình, không cần qua mấy y công, y sư.

Thế là càng có nhiều ánh mắt thiếu thiện cảm nhìn về phía y, Tả Thiếu Dương lờ đi, lão tử tới y thánh cũng dám chửi rồi, còn sợ cái đếch gì nữa, dù sao lão tử làm lang trung chữa bệnh, chứ không làm quan, chỉ cần chữa khỏi bệnh là được, các ngươi ngứa mắt với lão tử thì tự đi mà gãi, không rảnh gãi hộ các ngươi.

Ở cái y quán này, Tả Thiếu Dương chỉ đứng sau Liêu y giám mà thôi, xét về cấp bậc y ngang với Mã y chính và Lưu y chính, còn những người khác đều là thuộc cấp, lại chẳng phải là quan, dù không ưa y, nhưng không dám cãi lời.

Tấm giấy trắng to gần bằng rèm cửa quả nhiên thu hút sự chú ý không ít người bệnh, hỏi hỏa kế nơi đó viết cái gì, hỏa kế đúng theo đó mà đọc, người bệnh truyền tai nhau, thám hoa y cử là chiêu bài vàng thật, song y còn quá trẻ, mọi người ngần ngại, sợ y chỉ biết lý thuyết mà không biết chữa, đợi người khác vào trước, mình tới sau.

Liêu y giám là người tới muộn nhất, lãnh đạo mà, không thể đến sớm được, phải tới sau cùng tiếp nhận được nhiều lời chào hỏi, ánh mắt nịnh bợ lấy lòng, có điều khi cái mặt dán cao, quấn băng thì quan uy cũng giảm không ít, vừa đi vào trong, đập ngay vào mắt là tờ giấy kia của Tả Thiếu Dương, chỉ muốn xé toang ra, vào chửi mắng một chập, nhưng má tới giờ còn rát, hai cái răng gãy vẫn đau, bài học vẫn còn nhớ, đành quay đầu đi, bước thẳng vào phòng.

Hành động hôm qua của mọi người trong y quán ông ta thấy rồi, mình không đơn độc, xem tên tiểu tử đó vùng vẫy được bao lâu.

Lưu y chính hôm qua bận rộn quá mức, chuyện này không thể tiếp diễn, người ta còn trẻ nói vài câu không nên nói chửi mắng vài câu là được, lại giở thủ đoạn quan trường ra, làm quan quá lâu, quên mất lương tâm người hành y rồi, ngồi một lúc thấy phòng khám bên cạnh vẫn không ai ra vào, liều chủ động tới phòng Tả Thiếu Dương, chắp tay nói:” Tả đại nhân, ta có một bệnh khó chữa, giúp ta xem xét được không?”

“ Lưu đại nhân quá lời, chúng ta cùng nghiên cứu.”

Tả Thiếu Dương theo Lưu y chính tới phòng khám của ông ta, thấy một lão phụ tuổi chừng sáu mươi, tóc lưa thưa, ngồi bên bàn, tay cầm cái chậu nhỏ hứng máu từ mũi vào đó, bên cạnh là đôi phu phụ trung niên, vẻ mặt đầy lo lắng.

“ Lão nhân gia mũi xuất huyết đã liên tục hơn mười ngày, tuy không nhiều, nhưng không cầm được, ta đã cho bà ấy dùng thuốc cầm máu ngoài, không hiệu quả. Về sau nghĩ do phế nhiệt gây ra, liền cho thuốc uống, nhưng không hiệu quả, Tả đại nhân xem thử thế nào?”

Đôi phu phụ kia nhìn Tả Thiếu Dương còn trẻ, rất không yên tâm, nhưng người ta mặc áo quan, không dám đề xuất dị nghị.

Tả Thiếu Dương ngồi ngay xuống, lấy tờ giấy thấm máu mũi quan sát, hỏi:” Lão nhân gia bây giờ thấy thế nào?”

Lão phụ nói không lưu loát cho lắm:” Đại nhân, lạnh lắm, vừa lạnh vừa đau.”

Tả Thiếu Dương nhìn bà ta mặc rất dày, nắm lấy bàn tay khô gầy lạnh băng, lại hỏi:” Có lạnh chân không?”

“ Lạnh, lạnh lắm.”

“ Cho ta xem lưỡi.”

Lão phủ thè lưỡi ra, chỉ thấy lưỡi sậm mầu, cuối lưỡi vàng, Tả Thiếu Dương nhanh chóng có kết luận:” Người bệnh dương hư, cảm hàn nhập tà, chính khí hư nhược, dương khí bị át, mạch ứ trệ, máu không tuần hoàn được mới chảy ra ngoài, lấy Ma hoàng phụ tử tề tân thang là lựa chọn hàng đầu, Lưu đại nhân thấy thế nào?”

Lưu y chính tất nhiên không dám đem bệnh mình không chữa được cho Tả Thiếu Dương khám, ông ta chỉ muốn giúp Tả Thiếu Dương kiến lập uy tín, mình sẽ ở bên cạnh chỉ điểm, ai ngờ bệnh ông ta mất gần mười ngày mới nhận ra, Tả Thiếu Dương chỉ ngồi xuống chưa tới một tuần trà đã biết, có chút hổ thẹn, song chủ yếu vẫn là bội phục:” Vậy Tả đại nhân kê đơn đi.”

Tả Thiếu Dương viết đơn xong, Lưu y chính cầm xem trước:” Dùng ma hoàng bỏ quế chi, lấy cam thảo ngăn mồ hôi, thực sự là thần diệu, tốt hơn đơn thuốc của ta rồi. “

Đưa cho nhi tử phụ nhân kia:” Xong rồi đấy, ra ngoài bốc thuốc.”

Nhi tử lão phụ hơi ngần ngừ:” Lưu đại nhân, hay là ngài xem lại cho kỹ, mẹ tiểu nhân bệnh lâu ngày.”

“ Cứ theo đó mà bốc thuốc, tội vạ đâu bản quan chịu hết.” Lưu y chính nghiêm nghị nói:” Còn nếu ngươi không tin cả bản quan, đi chỗ khác.”

“ Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám, đại nhân thứ tội.” Cả hai phu thê quỳ xuống thỉnh tội:

“ Được rồi, đi đi, ta còn có người bệnh khác, lão nhân gia cần uống thuốc gấp, đừng rườm lời.”

Đôi phu thê đó vâng dạ, dìu lão mẫu đi.

Tả Thiếu Dương sao không nhận ra Lưu y chính muốn giúp mình, lòng cảm động, nhưng thế này không được, sẽ ảnh hưởng tới người ta khám bệnh, hơn nữa y có sự kiêu hãnh của bản thân, chẳng lẽ mình không tự giải quyết được vấn đề này sao, nếu thế hôm qua tư cách quái gì tức giận với Tiêu Vân Phi chứ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận