Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 700: Phải xử lý thật khéo.

Tả Thiếu Dương đeo khẩu trang cẩn thận rồi bấy giờ mới gọi Thanh Lăng Tử, Chân Uyên Tử tới khống chế ông già, y thì khám kỹ cho ông ta, mày càng lúc càng nhíu chặt, vẻ mặt nghiêm trọng làm người khác lo lắng, quay sang nhìn Tôn Tư Mạc, ông cũng gật đầu, bọn họ có chung một chẩn đoán. Lúc này y mới hỏi đôi phu phụ kia:" Lão nhân gia bị ho bao lâu rồi?"

Nam tử trung niên suy nghĩ:" Mấy tháng rồi ạ, hơn hai tháng hình như chưa được ba?"

" Bị điên thì sao, từ khi nào, triệu chứng ra sao, kết kỹ lưỡng cho ta."

" Bẩm đạo trưởng, cha ta mới bị điên vài ngày thôi. Trước đó khi mới bị ho, tiểu nhân đưa tới chỗ Ngao đại phu khám bệnh, thế nhưng chữa mãi không khỏi, sau còn ho ra máu, rồi càng lúc càng yếu, không còn sức đi lại, chỉ có thể nằm trên giường. Mấy ngày trước cha tiểu nhân ngủ trên giường, đang yên đang lành, đột nhiên phát điên, gào thét rồi lao ra cắn bị thương tiểu nhân và tức phụ, còn cắn cả láng giếng rới giúp nữa." Nam tử trung niên đeo khẩu trang không quen thấy khó thở, nói tới đó dừng lại:

" Đeo lên." Tả Thiếu Dương trầm giọng nói, vẫn quan sát ông già:" Vậy tức là ngươi đưa người tới chỗ Ngao đại phu cách đây không lâu?”

Cả hai phu thế đều gật đầu xác nhau.

Bệnh đã tới mức này rồi, biểu hiện quá rõ, vị Ngao đại phu kia có danh tiếng, vậy mà không nhìn ra thì vô lý, Tả Thiếu Dương phất tay:” Nói tiếp đi."

" Vâng, láng giềng đều bị thương, tiểu nhân không còn cách nào đành phải dùng thừng trói lại. Nếu không ai tới gần ông ấy còn đỡ, chỉ cần có người tới gần là phát cuồng, thấy người là cắn, sức lực rất lớn, một người không giữ nổi. Long bà từng nói, phàm là có người bị điên thì phải ngay lập tức báo với bà ấy, bà ấy mở pháp nhãn ra xem có phải là đắc tội với sơn thần không. Mấy ngày trước nhi tử của Hộ lão gia qua đời, nghe người nhà họ nói, đạo trưởng chỉ cần nhìn một cái là có thể phán định sinh tử người khác, cho nên tiểu nhân mang cha tới đây, nhờ đạo trưởng nhìn xem còn cứu được không? Nếu không thì chỉ có thể đưa lên miếu Sơn Thần, ở lại đó cung phụng sơn thần thôi."

Tả Thiếu Dương trầm ngâm:" Bệnh của ông ấy, điên không phải vấn đề lớn, quan trọng nhất là bệnh trước đó, vì đó là thi chú!"

Thi chú thời xưa cũng là loại bệnh làm người ta kinh sợ, vì nó gằn liền với cái chết, truyền nhiễm từ người chết, vừa thần bí lại không chữa được nên ai cũng sợ. Thế nhưng vì đều cho rằng người bệnh chết rồi mới truyền bệnh, chứ không phải là người sống, n ên không tiến hành cách ly.

Đôi phu phụ đó nghe tới thi chú thì sợ hãi, hỏi gấp:" Tả đạo trưởng, bệnh này có cứu được không?"

" Cứu được!" Tả Thiếu Dương trả lời chắc chắn, ông già này bệnh chưa lâu bằng Đỗ Như Hối, y và Tôn Tư Mạc lại từng nghiên cứu rất kỹ cách chữa cho Đỗ Như Hối, nên rất tự tin:" Cho ta khoảng nửa năm, ta sẽ chữa khỏi cho ông ấy."

" Nửa năm cơ ạ?"

" Đúng thế, bệnh này không chữa khỏi ngay được, thời gian đầu tốt nhất là phải ở lại y quán, theo dõi kỹ càng, sau này bệnh ổn định hơn có thể đưa về nhà, theo đơn uống thuốc, dần dần sẽ khỏi."

Đôi phu phụ kia nhìn nhau, nam tử nói:" Đa tạ, có điều chuyện này tiểu nhân phải bẩm báo với Long bà, nếu Long bà cho phép sẽ nhờ đạo trưởng chữa cho."

Tả Thiếu Dương cau mày:" Chuyện này cũng cần bà ấy đồng ý à?"

" Vâng, phàm người bị bệnh điên ở Cù Châu đều phải đưa tới miếu Sơn Thần, xem có phải đắc tội với sơn thần không đã, nếu đúng sẽ đưa vào miếu, tránh gây họa cho bách tính xung quanh."

Tả Thiếu Dương tời giờ vẫn rất phản cảm loại chuyện này, có bệnh thì phải chữa bệnh, mấy trò ma thần quỷ quái toàn là lừa đảo người ta thôi. Long bà đó rốt cuộc làm cái gì.

Có điều một thứ đã ăn sâu vào suy nghĩ, trở thành thứ phong tục địa phương rồi thì phải tôn trọng họ, nếu không dù có lòng tốt đi chăng nữa, xúc phạm tới phong tục tập quán của người ta chỉ chuốc lấy họa thôi.

Chuyện này cần phải xử lý khéo léo một chút, hơn nữa quan trọng là ở miếu Sơn Thần kia chứ hai người này không có tác dụng gì, cân nhắc một lúc Tả Thiếu Dương nói:" Thế này đi, ta sẽ đi cùng các ngươi đưa cha ngươi tới mếu Sơn Thần, cùng gặp Long bà, ta sẽ chứng minh với bà ấy rằng có thể chữa trị được cho cha ngươi. Nếu Long bà đồng ý, các ngươi tới y quán ở."

" Đa ta, đa tạ đạo trưởng, nếu được thế thì còn gì bằng." Đôi phu phụ kia mừng quá nỗi, liên tục tạ ơn:

Tả Thiếu Dương không chậm trễ, sai đám Thanh Lăng Tử đưa ông già kia lên xe ngựa của y quán, đánh xe tới miếu Sơn Thần, dặn họ không được tháo khẩu trang ra. Tôn Tư Mạc và Bạch Chỉ hàn ở nhà.

Thanh Diệu Tử, Thanh Mị Tử cũng đi theo, trên đường bọn họ hỏi ra nghi hoặc trong lòng, chỉ cái thứ che miệng mình:" Thái sư thúc tổ, chúng ta đeo cái này làm gì thế?"

Tả Thiếu Dương giải thích:" Thứ này gọi là khẩu trang, chuyên dùng để cách ly ... Loại bệnh thi chú này trước kia ta đã nói rồi, không phải là sau khi chết mới truyền nhiễm mà khi còn sống cũng truyền nhiễm. Con đường truyền nhiễm là phế trùng, thông qua đờm, nước bọt của người bệnh khi ho, đồng thời dụng cụ ăn uống mà người bệnh dùng ..."

Tri thức này với người hiện đại mà nói rất bình thường, nhưng với triều Đường mà nói lại không dễ dàng tiếp nhận. Giả sử Tả Thiếu Dương là một tiểu lang trung bình thường, nói những lời này sẽ bị người ta khinh bỉ chế nhạo, nhưng sư thúc tổ đã nói, tất nhiên bọn họ tin.

Tiếp đó Tả Thiếu Dương lại giảng giải cho họ tri thức dự phòng phế lao, những điều y giả cần chú ý khi chữa trị cho bệnh nhân phế lao, cùng với việc tiêu độc khử trùng.

Giới thiệu xong tri thức này thì đã tới đỉnh núi.

Đối với đám Thanh Diệu Tử chủ tu đạo thuật mà nói, không quá chú ý, nhưng tới đám Thủ Thông Tử thì hết sức chuyên tâm, vì thi chú trước nay luôn là bệnh bất trị, người bị bệnh không phải là ít, theo lời sư thúc, rất có khả năng chữa được bệnh.

Tất nhiên Tả Thiếu Dương cũng nói rõ, đây mới chỉ là lý luận thôi, vẫn còn cần thực tiễn chứng minh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận