Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 775: Trò chơi chẳng hề vui. (2)

Lưu Chính Hội nhìn người nhà chết mòn, nhất là độc đinh của Lưu gia nguy kịch, hối hận không để đâu cho hết ... Ông ta vốn chẳng thù oán gì với Tả Thiếu Dương, đều là vì Vu lão thái y tới khóc lóc xin ông ta giúp Vu gia báo thù, cũng là để phục hưng Vu gia mới ra tay. Lúc đó ông ta thấy mình không làm gì sai, cho rằng Vu gia oan ức, Tả Thiếu Dương chẳng ra gì, không phải y dính líu tới Vĩnh Gia thì sao ra cơ sự, vậy mà còn kiện ngược Vu gia, ông ta muốn thế thiên hành đạo ... Kết quả là đẩy cả nhà vào đường tử vong.

“ Công tử cho ta nói một câu đã.” Lưu Chính Hội lấy hết sức gọi:" Toàn bộ sự kiện này, ta nhúng tay vào là sai lầm, hại người hại mình! Mất bò lo làm chuồng chưa chắc đã muộn. Ta đã chuẩn bị viết phong thư dâng hoàng đế, nói rõ vụ án này chưa tra rõ, như chưa điều tra Đỗ quản gia, chưa hỏi chuyện thứ sử Cù Châu ... Nhưng ta nhiễm trọng bệnh, không còn sức làm ... Xin bệ hạ phái hiền năng khác ... Khụ khụ ..."

Tả Thiếu Dương khinh miệt:" Chính ngươi cũng thấy chuyện này vốn chưa điều tra rõ, vậy mà đã vội đẩy ta vào chỗ chết, vậy thì các ngươi chết là đáng đời, khỏi nói nhiều với ta, ta chỉ đợi xem các ngươi làm thế nào?."

" Công tử hận ta, giận lây sang người nhà, ta không có gì để nói, khụ khụ ... Dù sao trước kia công tử cảnh cáo rồi, nhưng bọn ta không tin, nên mới khiến bao nhiêu đại thần và người nhà họ nhiễm bệnh ... Lòng ta rất áy náy, đó là báo ứng ... Khụ khụ khụ ..." Lưu Chính Hội ho liên hồi, không dứt ra được:

Tả Thiếu Dương giọng nhạt nhẽo:" Nghe cứ như thật ấy nhỉ, suýt nữa làm ta nghĩ ngươi áy náy thật rồi, sao không dâng tấu lên đi mà chỉ chuẩn bị, còn chẳng phải là muốn gây sức ép với ta, lấy thứ đó ra mặc cả ta? Hừ, thôi được ta chẳng chấp, nếu hoàng đế quyết định xử lại vụ án này, ta sẽ chữa một nửa."

Lưu Chính Hội không ngờ Tả Thiếu Dương đồng ý, dập đầu liên hồi, nước mắt nước mũi hòa vào nước mưa, mặt lem nhem, đa tạ xong sai phó dịch dìu mình loạng choạng rời đi.

Tả Thiếu Dương chú ý thấy Đỗ Kính nãy giờ quỳ đó không nói gì, hừ mũi:" Có phải đang tính toán thuê sát thủ giết cả nhà ta không?"

" Xin ngươi cứu mẹ ta, cứu người nhà của ta ..." Đỗ Kính thều thào nói:

" Vì sao ta phải cứu, ta không phải y giả, ta chỉ là kẻ độc ác thấy chết không cứu thôi."

" Ta dâng tổ trạch cho ngươi, chỉ cần ngươi cứu người thân của ta."

" Để rồi sau này lại để người ta thóa mạ ta lợi dụng bệnh tật để cướp nhà của ngươi hả? Trò này trước kia ngươi làm một lần rồi." Tả Thiếu Dương khịt mũi:

Đỗ Kính cứng họng, tổ trạch của Đỗ gia giá trị mười vạn quan, tin rằng có thể lay chuyển Tả Thiếu Dương, nghe y nói thế mới nhớ ra chuyện mình làm trước kia, giờ thành tự bịt đường sống của chính mình, thấy Tả Thiếu Dương định đi, lấy sức nói to:" Được, ta dâng tấu lên hoàng đế, khẩn xin hoàng đế xá miễn cho ngươi, được chưa? Khụ khụ ..."

" Không được!" Tả Thiếu Dương hơi nghiêng người ra sau:" Ngươi chẳng thay đổi gì, ngươi quên ta vốn vô tội, bị ngươi hãm hại, cho nên không có chuyện ta cần xá miễn. Chuyện bây giờ đã bày rõ ra đó, bệ hạ đã tin ta hại chết Đỗ tướng, dù có xảy ra chuyện gì, chẳng qua là thủ đoạn lừa ta chữa bệnh, ta không tin đâu."

Đỗ Kính cúi đầu:" Cầu xin ngươi, ít nhất cứu mẹ ta, bà ấy tuổi cao, chịu không nổi mấy ngày."

" Ta chẳng cứu ai hết, ta không có trách nhiệm đó, nếu là nhà bình thường thì ta không nói, nhưng người nhà ngươi thì dù người lớn hay trẻ nhỏ, đều là đám sài lang, cứu để mang họa à? Quên thằng cháu ngươi hơn mười tuổi đã biết cắn người không?"

Thấy Tả Thiếu Dương xoay người đi sắp vào tiểu viện tử, Đỗ Kính thình lình rút ra thanh chùy thủ nhọn hoắt, hét:" Đứng lại."

Miêu Bội Lan đứng bên cửa đã đề phòng Đỗ Kính cùng đường hại người, tay nàng cầm sẵn gậy xông tới trước mặt Tả Thiếu Dương:" Ngươi muốn làm gì?"

Trang lao đầu và Triệu Tiền, Tôn Chu kinh hồn táng đảm, không biết sao tên này trải qua mấy lượt lục soát còn đem được vũ khí vào đây, đồng loạt lao tới:" Mau buông dao."

Ánh sáng lạnh lóe lên, Đỗ Kính xoay mũi dao chỉ vào cổ bản thân, khản giọng nói:" Ta biết ngươi hận ta, ta cũng không định sống nữa. Nếu ngươi cứu mẹ ta và người nhà ta, ta sẽ tự tận ngay trước mặt ngươi, ngươi muốn tự ra tay cũng được. Mặc ngươi xử trí."

Tả Thiếu Dương nheo mắt lại, trong mắt chỉ có sự lạnh lẽo:" Mạng ngươi chẳng còn bao lâu, ta tội gì giết ngươi cho bẩn tay, nhìn ngươi chết dần chết mòn có phải sướng khoái hơn không?"

Đỗ Kính vung dao, đâm vào đùi mình.

Hành động nghe rất anh hùng hào khí, sách truyện miêu tả cũng rất oanh liệt, nhưng khi thực sự làm mới biết đó là chuyện chẳng hay ho gì. Dao đâm xuống, Đỗ Kính kêu thảm, ngã xuống đất giãy như chó chết, khá khen cho hắn còn kêu:" Ngươi không đồng ý ta sẽ đâm mình tới chết ..."

" Hay!" Tả Thiếu Dương vỗ tay bôm bốp:" Trò này hay, ta thích đây, nào nào, đâm vài phát nữa cho gia gia xem."

Đỗ Kính rút dao ra, lại lần nữa đau tới rú lên, phó dịch vội chạy tới đỡ, hắn đẩy ra, đâm vào đùi còn lại.

Dao trước đó quá đau, nên dao này hắn đâm nhẹ hơn, chỉ có mũi dao đâm vào thôi, dù thế vẫn đau tới tái mặt.

Tiếng thét của hắn thu hút không ít người chữa bệnh thò đầu ra xem, mặt mày ai nấy kinh khủng. Tả Thiếu Dương chỉ đứng nhìn, Đỗ Kính hét to giơ dao lên, hi vọng y nói một tiếng dừng tay, nhưng mặt y vô cảm, liền cắm răng đâm vào ngực.

Dao đâm xuống, Đỗ Kính gào thảm thiết, mắt liếc nhìn Tả Thiếu Dương. Những người khác thấy thế đều không đành lòng, từ người trong cuộc như Miêu Bội Lan lẫn đám Trang lao đầu, tên phó dịch nhìn Tả Thiếu Dương với ánh mắt căm thù tột độ, người bệnh ở xa đều sợ hãi.

Tả Thiếu Dương giọng ngao ngán:" Chẳng đặc sắc gì cả, đừng nghĩ ta không nhìn ra, không biết ngươi học từ đâu, mấy nhát dao này không đâm tới chỗ nguy hiểm, chỉ vẻn vẹn rạch một đường vào phần cơ thôi, không gây tổn thương được. Ta đoán nhé, kỹ xảo đám giang hồ phải không? Chậc, thảo náo trước kia từng nghe nói có kẻ vì huynh đệ đâm mười tám nhát dao, đúng là cao minh ... Giờ mới hiểu là người ta có thủ pháp cả, không thì đâm bừa năm bảy phát đủ chết … Này ngươi định phá kỷ lục không?"

Không ngờ chiêu trò của mình bị người ta phát giác, Đỗ Kính không đâm nữa, rút dao chỉ Tả Thiếu Dương:" Ngươi! Ngươi muốn nhìn ta chết à? Đồ lòng lang dạ thú … Khụ khụ khụ ..."

Những người khác đều giật mình, kẻ này thật đáng sợ, vừa rồi nhìn thế, ai mà không xót xa chứ, vậy mà chỉ là diễn kịch thôi.

Tả Thiếu Dương nhìn hắn chằm chằm:" Ngày Đỗ tướng tự tận, có để lại ba bức di thư, trong đó có một bức giao cho hoàng thượng, ta tin trong đó có nói rõ ta không liên quan gì, ông ấy không hận ra, nếu không chẳng giao con cho ta chữa ... Ta đoán nhé, ngươi vội vàng đốt hết rồi phải không?"

Đỗ Kính sững sờ không nói lên lời, ba bức thư đó đúng là hắn đã đốt.

" Thế nên ta nói rồi, ngươi cố tình đẩy ta vào chỗ chết, tới giờ vẫn là thế ... Đừng tốn công giở trò với ta nữa, ngươi tạ biết làm thế nào." Tả Thiếu Dương quay người bỏ đi:

Miêu Bội Lan đi theo sau lí nhí xin lỗi:" Lão gia, không ngờ trên đời có kẻ tàn độc như thế, vừa rồi thiếp còn thương hại hắn."

" Không cần tự trách, nếu ta không học y thì không nhìn ra thủ đoạn của hắn, nếu ta không biết hắn lấy di thư của Đỗ đại nhân, không chừng đã tin rồi ..." Tả Thiếu Dương thở dài, lòng người xấu xa, đúng là vô hạn:

Cửa tiểu viện đóng lại rồi, Đỗ Kính quả thực không diễn kịch nữa, bảo phó tòng đỡ mình lên, thuốc men băng bó hắn chuẩn bị cả rồi, đám Trang lao đầu nhìn mà lạnh sống lưng vì tâm cơ của hắn.

(*) Đã chơi phải chơi tới cùng như thế, hại nhà người ta nửa đường quay ra ân hận thật đáng khinh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận