Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 351: Sai một ly đi nghìn dặm.

Mỗi bao gạo được buộc vào một sợi dây thừng, tổng cộng là hai mươi bao, tất nhiên không thể để cả hai mươi sợi dây thừng ở thành giếng, như thế quá lộ liễu. Bạch Chỉ Hàn nghĩ ra một cách, đuôi mỗi sợi dây thừng nàng buộc thêm sợi chỉ chắc, sau đó buộc hai mươi sợi chỉ đó vào một sợi dây thừng duy nhất, như thế chỉ cần để một sợi dây thừng ở miệng giếng là đủ, sợi dây thừng này còn được nàng khéo léo lấy dây leo quấn vào, trông giống như cây keo mọc từ dưới giếng lên vậy.

Xong xuôi mọi việc Tả Thiếu Dương ngồi bịch xuống đất, dựa vào thành giếng thở dốc, vết thương rỉ máu, nhưng không thành vấn đề, chuyện nhỏ mà thôi. Quan trọng là cuối cùng cũng đã giải quyết xong đống lương thực, thế này mà vẫn bị quan binh lùng ra thì là ý trời, y không còn gì để nói … à không, y sẽ nguyền rủa ông trời tới cuối đời thì thôi.

Thở một lúc, Tả Thiếu Dương mới quay sang Bạch Chỉ Hàn, đoán chừng vết thương của nàng lại rách rồi. Chỉ là vừa quay sang thấy nàng mặc một choàng màu trắng, mũ lông trắng muốt quấn kín cổ chỉ lộ khuôn mặt thanh tao thoát tục, giữa đất trời một màu trắng của tuyết này, nàng càng giống như tiên nữ không thuộc về nhân gian, làm tim y đập mạnh, quên cả mình định nói gì.

Bạch Chỉ Hàn đứng dưới gốc cây, vươn ngón tay mảnh mai ra, nhặt từng bông mai đỏ mới rụng còn chưa rữa nát đặt lên lòng bàn tay. Tả Thiếu Dương nhớ Long thẩm nói, nàng vô cùng yêu hoa, chính vì thế mà thu thập hết cánh hoa Mạn Đà La rụng, đang ngây người thì nghe thấy giọng nàng xót xa ngâm:” Linh lạc thành nê niễn tác trần, chỉ hữu hương như cố.”

Tả Thiếu Dương thoáng cái mắt mở to hết cỡ, đây chẳng phải tuyệt tác của Lục Du thời Tống à, sao nhà đầu này biết, chả lẽ nàng cũng xuyên không như mình :” Làm sao cô biết bài thơ này?”

Bạch Chỉ Hàn quay lại, thậm chí còn kinh ngạc hơn y:” Làm sao thiếu gia biết bài thơ này?”

Gió tuyết tung bay, dưới gốc mai cổ thụ có một đôi nam nữ, nam hơi chút gầy gò, nhưng tuấn nhã tiêu sái, nữ càng thêm xuất chúng, váy trắng như tuyết lất phất theo từng cơn gió, mi như núi xa, mắt tựa minh nguyệt, đẹp không diễn tả được bằng lời.

Khung cảnh vô cùng lãng mạn khiến người ta không thể không liên tưởng tới cuộc hẹn hò của một đôi nam tài nữ mạo, thế nhưng nội dung cuộc trò chuyện của không liên quan gì tới tư tình nam nữ.

Trong khi đầu óc Tả Thiếu Dương còn lấn cấn bởi ý nghĩ hoang đường của mình thì Bạch Chỉ Hàn đầu óc nhanh nhạy hơn:” Thiếu gia, hôm mùng một Tết có đi qua chỗ này không?”

Thì ra là như thế, Tả Thiếu Dương vỗ trán, y nhớ ra rồi, hôm mùng một Tết vì buồn chán nên y có đi dạo quanh thành, khi đi qua đây thì cây mai này đang bắt đầu rụng hoa rất nhiều, nổi cảm xúc đọc tuyệt tác Vịnh mai của Lục Du. Có thể Bạch Chỉ Hàn vừa vặn đi mang đồ cho cữu cữu của mình ngang qua nên nghe nên thấy, không lâu sau bọn họ gặp lại, chỉ tiếc ở hoàn cảnh không hay ho lắm tại nha môn.

Nếu như bọn họ gặp nhau sớm hơn một chút, khi y đang ngâm bài thơ kia, có lẽ ấn tượng nha đầu này về mình đã khác, một loạt chuyện hiểu lầm sau đó không xảy ra, biết đâu …

Không, không nên nghĩ thế, mình đã có Bội Lan, không nên đứng núi này trông núi nọ.

Phản ứng của Tả Thiếu Dương đã thay câu trả lời rồi, Bạch Chỉ Hàn buông tay cho mấy bông hoa đỏ rơi lả tả xuống tuyết, không hỏi thêm nữa mà đột nhiên quay người đi:” Thiếu gia, tuyết lớn quá, chúng ta nên về thôi.”

Khuôn mặt của Bạch Chỉ Hàn thường không có biểu cảm gì, nhưng Tả Thiếu Dương đã phát hiện lông mày, ánh mắt nàng lại vô cùng sinh động. Như vừa rồi mi nàng khẽ rủ xuống, mắt nhìn bang khuâng ra xa, nha đầu này đang thất vọng, cũng phải thôi, bài thơ tuyệt vời như vậy lại làm ra bởi một kẻ lòng dạ độc ác, tiểu nhân bỉ ổi, tham lam vô độ, lợi dụng khó khăn của người khác, không có ý đức mà, cho nên làm nàng vỡ mộng mà.

Hẳn là ấn tượng của nha đầu này về mình chẳng hề thay đổi gì cả, Tả Thiếu Dương nhìn theo bóng lưng Bạch Chỉ Hàn, nha đầu chỉ mười mấy tuổi thôi, đang ở tuổi thích mơ mộng, có lẽ mong đợi một ngày nào đó gặp được hoàng tử bạch mã của mình. Đó là giấc mơ đẹp không nên để nó đổ vỡ, y thở dài nói:” Bài thơ này, không phải do ta làm mà của một bằng hữu.”

“ Thật sao?” Bạch Chỉ Hàn quay người lại:

Nha đầu này, nể mặt mũi ta chút được không, đừng thể hiện rõ ràng như thế, Tả Thiếu Dương có hơi hậm hực:” Nếu cô muốn gặp hắn thì xin lỗi, ta không làm được, hắn như thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, xưa nay đều là hắn tới tìm ta, ta không cách nào tìm được hắn. Được rồi, chúng ta mau về thôi, nếu không để quan binh tuần tra bắt được thì công sức đổ sông đổ biển hết.”

Nói xong đi thẳng một mạch về nhà.

Không ai nói thêm một lời nào, tới nhà đều quá mệt mỏi, cứ thế để nguyên quần áo đi ngủ.

Mới sáng sớm ra Quý Chi Đường còn chưa mở cửa thì bên ngoài đã có tiếng chiêng la ầm ĩ, vẫn là tên quan binh ngày hôm qua kéo dài cái giọng của hắn phá đám giấc ngủ của mọi người:” Chư vị hương thân, sáng ngày hôm nay là thời hạn cuối cùng bán lương rồi, mọi người yên tâm, đừng sợ bán lương sẽ không có cái ăn, quân đội sẽ thống nhất phát cháo cứu tế, đảm bảo mỗi người đều có cái ăn, không ai phải chết đói. Với những hương thân biết đại thế hiểu đại cục, lấy lương thực trong nhà ra ủng hộ quan quân, Đại tướng quân vô cùng cảm tạ, quan binh không khiến các vị thất vọng, phản quân sẽ bị tiêu diệt, cuộc sống hòa bình yên vui sẽ sớm quay trở lại với bách tính.”

Trừ người của nha môn và binh sĩ ra thì bây giờ dậy sớm cũng chẳng làm gì, mọi hoạt động trong thành đều ngưng trệ, đường phố vắng tanh vắng ngắt, chẳng hề có khán giả mà tên quan binh kia vẫn cứ nói không biết mệt:” Một lần nữa ta khuyên những kẻ điêu dân mang tâm lý cầu may, đừng ảo tưởng nữa, hành vi đầu cơ lương thực, mưu lợi trong lúc người khác gặp tai ương là điều không thể tha thứ, nếu bị phát hiện, lập tức chém đầu, bất kể thân phận người đó cao thấp thế nào! Chú ý, mọi người chú ý, chỉ còn nửa ngày nữa , qua giờ ngọ là quan quân sẽ đi kiểm tra từng hộ một, nếu như tìm ra kẻ nào ...”
Bạn cần đăng nhập để bình luận