Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 768: Chân tướng muộn màng.

Đêm khuya, vạn vật yên tĩnh, từ phòng bên truyền tới giọng nói yếu ớt của Đỗ Minh:" Tả thúc thúc đã ngủ chưa?"

Tả Thiếu Dương đặt hộp Luận Ngữ xuống:" Chưa, cháu ngủ đi, sợ à? Bị tên đường thúc chó má kia dọa sợ à? Đừng sợ, không có ma quỷ đâu."

" Không, cháu không sợ." Giọng nói hơi run, dù sao là đứa bé năm sáu tuổi, ở một mình trong phòng, sợ là khó tránh khỏi:

" Cháu có sợ cũng chịu thôi, cháu bị bệnh truyền nhiễm, cho nên không thể ở cùng thúc." Tả Thiếu Dương đeo khẩu trang vào, châm ngọn đèn đi sang phòng bên, đặt ở bàn đầu giường, nhìn đứa bé thương hại:" Cha cháu chết rồi, Đỗ gia dựa vào cháu đấy, kiên cường lên."

"Dạ!" Đỗ Minh khựng lại một chút nói:" Đường thúc cháu bảo, thúc cố ý dùng sai thuốc giết chết cha cháu."

Tả Thiếu Dương siết chặt tay, lửa giận từ từ nhen nhóm, tên Đỗ Kính đó ra sức lan truyền thù hận với mình, vậy mà còn mong mình cứu Đỗ gia hắn à? Khốn kiếp, khốn kiếp, chỉ thoáng chốc, như có con ác ma trỗi dậy từ góc tối trong phòng, liên tục vờn quanh Tả Thiếu Dương thì thầm, chết đi, Đỗ gia các ngươi chết sạch đi.

Đôi mắt y nhìn Đỗ Minh cũng lóe lên ánh lửa.

" Nhưng cháu không tin đâu!" Giọng Đỗ Minh rất rõ ràng:

Tả Thiếu Dương khựng người, hổ thẹn vì vừa rồi này ra ý nghĩ xấu với một đứa bé, hít thở sâu, hơi tỉnh táo lại đôi chút:" Vì sao?"

" Tối hôm đó cháu không ngủ được, lén tới phòng cha cháu, nghe thấy cha cháu và đường thúc cãi nhau, cha cháu mắng đường thúc bất nhân, lấy ân báo oán, bày kế hại Tả thúc thúc ... Đường thúc nói cha cháu vì tham sống sợ chết, dùng thứ thuốc bẩn thỉu ..." Đỗ Minh ngập ngừng:" Cháu ở ngoài chỉ nghe một đoạn, sau đó đường thúc tức giận xông ra ngoài, còn xô cả vào cháu, mặt mày hung dữ lắm."

Tả Thiếu Dương rùng mình, quả nhiên không ngoài dự đoán, cái chết của Đỗ Như Hối có công lớn của Đỗ Kính, trước kia chỉ suy đoán, giờ xác thực rồi ... Loại người đó thật không còn gì để nói.

Lòng chợt máy động, đó là đêm Đỗ Như Hối tự sát, người tự sát thường để lại di thư gì đó, Tả Thiếu Dương hỏi vội:" Tiếp đó thế nào?"

" Cháu vào phòng, cha cháu ôm cháu vào lòng, nói rất nhiều chuyện, dặn cháu sau này nghe lời mẹ, dặn cháu chăm chỉ học, dặn cháu nghe lời Tả thúc thúc chữa khỏi bệnh ... hình như còn khóc nữa." Đỗ Minh kể:" Cha cháu sợ cháu không nhớ, còn viết thư nữa, viết ba cái một cho cháu, một cho mẹ cháu, một cái bảo gửi cho hoàng thượng."

Tả Thiếu Dương chấn động, nếu Đỗ Như Hối dặn nhi tử nghe mình chữa bệnh, vậy thứ gửi cho hoàng đế hẳn nói rõ chuyện tự tử không liên quan tới mình:" Thư đâu rồi?"

Đỗ Minh kéo áo ra:" Cha cháu để vào đây, bảo cháu giữ cho kỹ, sau đó cháu bị đường thúc lấy mất rồi."

" Tên Đỗ Kính khốn kiếp đó." Tả Thiếu Dương nghiến nát răng, tên khốn Đỗ Kính đó hẳn là đoán được Đỗ Như Hối chết thế nào cũng để lại di thư gì đó căn dặn mọi việc, nên xóa dấu vết:

" Tả thúc thúc, đừng nói đường thúc cháu như vậy được không?"

" Sao ta không thể nói, hắn là hung thủ giết chết cha cháu! Hắn thấy dùng kế vu cho ta chiếm đoạt tiền hoàng thất không giết được ta, táng tận lương tâm nói ra chuyện trong thuốc có nhau thai, nên khiến cha cháu tự sát! Thứ khốn kiếp, giết người ! ..."

Đỗ Minh không nói gì nữa, nó còn nhỏ, dù không thích vị đường thúc hung dữ đó, nhưng không thể hiểu chuyện đường thúc giết cha mình.

Tả Thiếu Dương mắng chửi một lúc thì lòng lắng xuống, thở hồng hộc một lúc nói:" Chuyện này lớn lên cháu từ từ sẽ hiểu! Ngủ đi!"

" Vâng! Tả thúc cũng nghỉ sớm ạ." Đỗ Minh kéo chăn nhắm mắt lại:

Tả Thiếu Dương về phòng, nhưng chuyện vừa rồi khiến y trằn trọc mãi, di thư của Đỗ Như Hối khẳng định bị Đỗ Kính hủy rồi, chẳng trách tên đó cứ giữ thằng bé bên cạnh, tưởng vì hắn muốn lấy Đỗ Minh làm quân cờ ép y chữa bệnh, hẳn là vì che giấu bí mật này.

Đáng đời lắm, đúng là quả báo, chính vì ở bên Đỗ Minh nên hắn mới nhiễm bệnh.

Lại thêm mấy ngày, chẳng thấy Đỗ Kính, Lưu Chính Hội tới, ngược lại có mấy quan viên chẳng hề quen biết tới cầu xin y chữa bệnh, hẳn là người tham dự đám tang Đỗ Như Hối rồi.

Phó dịch Đỗ gia không nhiều, nên khi Đỗ Như Hối mất, cả đám bà tử thị nữ hầu hạ Đỗ phu nhân cũng ra tiếp khách, cả cái phủ đó là ổ bệnh, bọn họ ở canh quan tài cả ngày, một số bị truyền nhiễm là bình thường.

Tả Thiếu Dương không chữa, y chỉ nói, đã cảnh báo rồi, không muốn mắc bệnh thì rời tang lễ, các ngươi không nghe còn chửi lão tử, giờ mong lão tử chữa cho à, nằm mơ đi. Có quan viên buồn bã rời đi, có người khóc ròng, người chửi mắng y thấy chết mà không cứu, không phải là người, y đều chẳng động lòng.

Tả Thiếu Dương hỏi Triệu Tiền, Tôn Chu có biết gì về tình hình bệnh dịch không, hai người đó ngập ngừng, mãi mới chịu tiết lộ, bên trên không cho bàn tán về việc này.

Một câu đó là đủ rồi, chắc chắn là khá nghiêm trọng, cho nên triều đình bắt đầu phong tỏa tin tức tránh gây hoảng loạn, xưa nay đều thế cả.

Thời gian cứ thế trôi đi, rốt cuộc Tết cũng tới, Trang lao đầu sai cấm tốt tới trang trí tiểu viện tử, treo đèn lồng, dán giấy đỏ, thêm mấy con gà chạy qua chạy lại, cũng có có vài phần không khí Tết.

Bệnh tình Đỗ Minh đã được khống chế sơ bộ, tinh thần tốt hơn nhiều, Tả Thiếu Dương không cho nó ra ngoài, suốt ngày ở trong phòng, Tả Thiếu Dương ở ngoài nói chuyện cho nó đỡ buồn, dạy nó học, không ngờ bé thế mà đã biết đọc biết viết rồi, không hổ là nhi tử của Đỗ Như Hối.

Ngày 30 Tết, Trang lao đầu từ ngoài đặt một bàn tiệc cho Tả Thiếu Dương, y lấy mỗi thứ một ít cho Đỗ Minh, gọi hai tên cấm tốt vào cùng ăn cơm với mình.

Tuy hai tên này từng nhận tiền của Đỗ Kính lừa y, Tả Thiếu Dương không trách, hơn nữa việc đó không hại gì tới y cả, bình thường thái độ hai người này xem như cũng tốt. Hai tên này chỉ mỗi điều không hay là luôn thèm mấy con gà y nuôi, cứ xúi y là mau làm thịt chút.

Đang uống tới cao hứng thì có cấm tốt ngoài chạy vào, bẩm báo Trang lao đầu:" La công công tới, mang cho Tả thiếu gia thức ăn và mỹ tửu."

“ La công công, nào?” Trang lao đầu giật mình hỏi:

“ Lao đầu, còn ai được nữa ạ, chính là vị hầu hạ bên cạnh hoàng thượng.”

Trang lao đầu làm việc ở đây đã lâu, chưa bao giờ thấy phạm nhân nào được quan tâm như Tả Thiếu Dương, vương gia cũng chẳng bằng, nghe vậy thì lật đật chạy đi đón.

Triệu Tiền cười lấy lòng:" Tả thiếu gia, ngài đúng là ân sủng vô song mà, La công công là công công theo sát bên hoàng thượng đó, chậc chậc, hoàng ân lồng lộng."

Tả Thiếu Dương không ngây thơ như hắn:" Cơm nước này không dễ nuốt đâu."

Tôn Châu ngạc nhiên:" Hoàng thượng ban cơm nước, tất nhiên là sơn hào hải vị, sao lại khó nuốt?"

Tả Thiếu Dương cười to không đáp, ngửa cổ uống hết chén rượu rồi đi ra cửa đợi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận